Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343666
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3666 lượt.
bước , cứng nhắc mà nói "Điện hạ lệnh cho chúng tôi đến đây đón hai đứa trẻ tên là Tuyết Minh cùng Tuyết Lê , kia là bọn họ sao?"
"Đúng vậy!" Tần quản gia trả lời , sau đó vươn tay nói "Đây chính là Tuyết thiếu gia cùng Tuyết tiểu thư!"
"Dạ!"
Ba người đồng thanh nói , cứng nhắc lĩnh mệnh.
Tuyết Minh quay đầu nhìn Tuyết Lê cười , sau đó dịu dàng nói với cô "Tuyết Lê , chúng ta đi thôi , chúng ta đi thăm cha mẹ đi!"
Tuyết Lê không có bất kỳ phản ứng , hai mắt trống rỗng vô hồn nhìn về phía trước , tay phải cũng để mặc cho Tuyết Minh dắt , chỉ có hai chân đi theo bước chân của Tuyết Minh , hắn đi một bước , cô đi theo một bước. . . . . .
. . . . . .
Ngoài cửa biệt thự
Kim Hâm mở cửa xe , cung kính khẽ cúi đầu , cứng nhắc nói "Tuyết thiếu gia, Tuyết tiểu thư, mời lên xe!"
"Tuyết Lê, . . . . . . Chúng ta phải ngồi xe rồi !" Tuyết Minh dịu dàng nói xong , hơi nâng tay của mình lên dắt tay của cô , tự mình ngồi vào bên trong phía sau xe , tất cả động tác cũng rất chậm , biểu diễn cho cô thấy . Hai mắt Tuyết Lê rõ ràng trống rỗng vô hồn , trên mặt cũng không có bất kỳ biểu tình nào , nhưng cô giống như thấy được động tác của hắn vậy , dựa theo động tác vừa rồi của Tuyết Minh , ngồi vào bên trong xe.
Kim Hâm nhìn hai an hem bọn họ , thấy Tuyết Minh chăm sóc tỉ mỉ như vậy , hắn không khỏi hơi chau mày , sau đó đem cửa xe đóng lại , ngồi vào ghế lái bên trong , mà Hỏa Diễm cùng Thổ Nghiêu cũng cùng nhau ngồi lên xe của chính mình , ba người cùng khởi động xe.
"Tuyết thiếu gia, cậu cùng Tuyết tiểu thư muốn đi nơi nào?" Kim Hâm ngồi ở ghế lái, nhẹ giọng hỏi.
"Chúng tôi muốn đi Singapore , chúng tôi muốn đi bái tế cha mẹ của chúng tôi !" Tuyết Minh nhẹ giọng trả lời.
Singapore?
Trong lòng Kim Hâm tính toán một chút , từ Đài Loan đến Singapore đại khái hơn hơn bốn giờ , quay lại chính là hơn tám giờ, nhưng bây giờ mua vé máy bay có thể sẽ rất phiền toái , nếu như dùng máy bay riêng của điện hạ như vậy sẽ thuận tiện hơn rất nhiều , hơn nữa trước tám giờ sáng ngày mai cũng có thể đến bệnh viện đúng giờ.
"Được , tôi lập tức giúp cậu sắp xếp máy bay đi Singapore!" Kim Hâm nói xong , liền khởi động xe.
Xe của Hỏa Diễm cùng Thổ Nghiêu một trước một sau bảo vệ xe Kim Hâm , ba chiếc xe theo thứ tự từ biệt thự Chung Khuê lái đi, mà ở trước cửa sổ lầu hai của biệt thự , Chung Khuê nhìn chằm chằm chiếc xe của bọn họ , khóe miệng tà ác nâng lên.
Bên trong xe
Tuyết Minh dắt tay Tuyết Lê thật chặt , nụ cười trên mặt nhàn nhạt từ từ mở rộng, chợt hắn quay đầu nhìn khuôn mặt đáng yêu của Tuyết Lê , không khỏi đưa ra cánh tay khác vuốt tóc trên trán của cô .
"Tuyết Lê, còn mấy giờ nữa là có thể thấy cha cùng mẹ , em vui không?"
". . . . . ." Tuyết Lê đờ đẫn trầm mặc.
Kim Hâm nghe được thanh âm của hắn , không khỏi ngẩng đầu nhìn lên kiếng chiếu hậu, vừa vặn nhìn đến mặt của hai người họn họ .
"Em xem em đi , vui vẻ đến miệng cũng không khép lại được rồi !" Tuyết Minh tự nói , dùng tay nhè nhàng vuốt cái mũi nho nhỏ của cô .
". . . . . ." Tuyết Lê vẫn trầm mặc, trên mặt cũng không có bất kỳ thay đổi.
"Được rồi , anh biết rồi, về sau anh sẽ không vuốt lỗ mũi của em nữa, anh chỉ nựng mặt của em thôi!"
". . . . . ."
"Em không muốn? Không muốn cũng không được, anh cũng sẽ nựng, vì anh muốn nựng!"
". . . . . ."
"Cái gì? Anh khi dễ em sao ? Em lầm rồi, Anh rất là thương yêu em !"
". . . . . ."
"Ha ha ha. . . . . . Được rồi được rồi , Không nên tức giận , Anh mua cho em một cái váy thật đẹp có được hay không? Mua cho em cái váy xinh đẹp nhất để em mặc cho cha mẹ xem có được không?"
". . . . . ."
"Con quỷ tham lam này, Lại còn muốn cái đắt tiền nhất sao? Xem anh thu phục em như thế nào đây !"
Tuyết Minh tự nói tự trả lời , liền vui vẻ dùng tay của mình làm nhột Tuyết Lê , hắn bắt đầu lần cả người của cô bé, Nhưng trên mặt Tuyết Lê vẫn không có nửa điểm chuyển biến, Đều như cũ thủy chung như một, Không có bất kỳ thay đổi, Mà hai mắt cũng là thủy chung vô hồn như cũ, Không phản ứng, Chậm chạp . . . . . .
Chợt!
Tuyết Minh dùng hai tay ôm chặt lấy thân thể nhỏ của cô , Kim Hâm nhìn bọn họ thông qua kiếng chiếu hậu, ở trong kính hắn chỉ có thể nhìn thấy khuôn mặt đờ đẫn của Tuyết Lê , mà Tuyết Minh đưa lưng về phía kiếng chiếu hậu, Kim Hâm không thấy được mặt của hắn, Nhưng bờ vai cùng thân thể của hắn ở đây đều hơi run rẩy, Mặc dù không phát ra tiếng động, nhưng lại giống như đang khóc.
Kim Hâm hờ hững thu hồi tầm mắt, Ngực có chút buồn buồn.
(đến đây mình cũng thấy buồn , thật xúc động vì hai anh em nhà này quá , cảm thấy cậu bé này thật kiên cường)
※※※
Năm giờ sau
Singapore
Nghĩa trang
Tuyết Minh cùng Tuyết Lê đứng trước một bia mộ , Tuyết Minh mặc tây trang màu đen , tay trái cầm một bó hoa cúc màu trắng , tay phải dắt tay Tuyết Lê thật chặt , mà Tuyết Lê thân mặc áo đầm màu trắng , vô cùng xinh đẹp , ở trước ngực còn trang trí mấy bông hoa thêu bằng tay xinh xinh , nhưng trên mặt của cô cũng không có bất kỳ biểu tình gì, n