Nếu Tình Yêu Nhiều Hơn Một Chút
Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343667
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3667 lượt.
gay cả trông thấy hình cha mẹ trên bia mộ, cô cũng là bộ dáng ngây người, không có một chút thay đổi nào.
"Cha, mẹ, con dẫn theo Tuyết Lê tới thăm hai người !" Tuyết Minh chợt mở miệng , nụ cười nhàn nhạt trên khóe miệng chợt thay đổi có chút khổ sở , hai mắt hắn nhìn bia mộ cũng mơ hồ thoáng hiện lệ quang trong suốt .
"Tuyết Lê, mau quỳ xuống!"
Hắn khẽ dùng sức kéo tay Tuyết Lê một cái , sau đó đem hai đầu gối của mình quỳ xuống trước , đem hoa cúc trên tay của mình đặt ở trước bia mộ , sau đó Tuyết Lê theo động tác của hắn , hai đầu gối đồng dạng quỳ trước bia mộ , đờ đẫn nhìn hình một nam một nữ trên bia mộ.
"Cha, mẹ, con nhất định sẽ giúp hai người báo thù , con đã tìm được một người rất lợi hại , hắn là Mặc Tử Hàn , là người lợi hại nhất trong giới hắc đạo , hắn nhất định có thể giúp chúng ta giết người đàn ông đó , hơn nữa hắn còn đáp ứng con sẽ giúp con chăm sóc cho Tuyết Lê , còn giúp con trị bệnh cho Tuyết Lê , chỉ là. . . . . ." Lời của hắn đột nhiên hơi dừng lại, sau đó khóe miệng chống lên nụ cười nói tiếp "Chỉ e rằng con không có cách nào tiếp tục ở bên cạnh Tuyết Lê rồi, Cha mẹ sẽ không trách con chứ ? Hai người sẽ không trách con bỏ lại Tuyết Lê mà đi tìm hai người chứ?"
Tuyết Minh nhìn lên bia mộ một nam một nữ, nhìn nụ cười trên mặt bọn họ, Sau đó quay đầu nhìn muội muội đáng yêu của mình, Không khỏi dùng sức nắm chặt tay phải của cô, Mà nước mắt trong hốc mắt lặng lẽ rơi xuống.
"Cha, mẹ. . . . . . Hai người nhất định phải phù hộ cho Tuyết Lê , nhất định phải phù hộ cho cô ấy bình an vô sự , nhất định phải phù hộ cô ấy mau tốt lên , mau trở lại là chính mình, còn có. . . . . ."
"Ai vậy ?"
Kim Hâm đột nhiên cáu kỉnh rống to, lập tức nhìn theo hướng bóng người vừa chạy đi, Hỏa Diễm cùng Thổ Nghiêu lập tức đến gần sát Tuyết Minh cùng Tuyết Lê, bảo vệ bọn họ, cũng cảnh giác bốn phía.
Tuyết Minh lập tức kéo Tuyết Lê đứng dậy , cùng lúc sử dụng hai cánh tay của mình ôm lấy cô , thật chặt đem cô ôm vào trong ngực của mình, khẩn trương bảo vệ cô.
Là hắn tới sao?
Là người đàn ông đó tới giết bọn hắn sao?
Quả nhiên hắn vẫn luôn đang tìm bọn họ, hoặc là vẫn luôn đang giám thị bọn họ, chờ đợi giết bọn hắn thời cơ. Từ trước đây thật lâu hắn đã có loại cảm giác này, mặc dù mỗi ngày đều núp ở trong nhà Chung gia gia chưa bao giờ đi ra cửa một bước , nhưng hắn lại có cảm giác như người nam nhân kia đang theo dõi bọn hắn , đang giám sát bọn hắn , đang đợi cơ hội để giết bọn hắn, mà loại cảm giác càng ngày càng tăng , càng ngày càng rõ rang , càng ngày càng chân thực , cho nên hắn mới nói mình sẽ chết , hắn nhất định sẽ phải chết. . . . . .
"Tuyết Lê, đừng sợ. . . . . . Đừng sợ. . . . . . Anh sẽ bảo vệ cho em . . . . . Anh sẽ không để kẻ nào bắt nạt hoặc tổn thương em . . . . . . Đừng sợ. . . . . . Đừng sợ. . . . . . Đừng sợ. . . . . ." Hắn không ngừng ôm Tuyết Lê thật chặt trong ngực , nhưng trên mặt Tuyết Lê cũng không có một chút xíu thay đổi, vẫn thẫn thờ như cũ , mà động tác của hắn giống như theo thói quen vậy , cũng giống như đang tự an ủi chính mình .
Mười phút sau!
Kim Hâm từ đàng xa bước tới, đứng ở trước mặt của hắn.
"Thế nào rồi ? Chộp được không ?" Hỏa Diễm hỏi.
"Không có!" Kim Hâm trả lời.
"Thấy bộ dạng của hắn không ?" Thổ Nghiêu hỏi.
"Không có!" Kim Hâm trả lời.
Ba người đột nhiên cùng nhau cau mày lại.
Mới vừa nãy ba người bọn họ cũng thấy được bóng lưng của một người đàn ông, hơn nữa từ khi máy bay bắt đầu bay bọn họ cũng cảm thấy có người đang theo dõi , nhưng không nghĩ đến người kia lại giảo hoạt như vậy, thậm chí Kim Hâm cũng không bắt được hắn, rốt cuộc là ai đây chứ ? Tại sao muốn theo dõi bọn họ? Chẳng lẽ chính là người đàn ông một năm trước giết chết một nhà Tuyết gia ? Nhưng tại sao hắn lại muốn giết chết một nhà Tuyết gia đây ? Hơn nữa tại sao phải giết chết hai đứa bé nhỏ như vậy ? Rốt cuộc là tại sao chứ?
Không nghĩ ra. . . . . . Không nghĩ ra. . . . . .
Chân mày của ba người lại lần nữa cau chặt.
"Tuyết thiếu gia, nơi đây không nên ở lâu , kính xin cậu cùng Tuyết tiểu thư mau chóng nói lời từ biệt với Tuyết lão gia cùng Tuyết phu nhân !" Kim Hâm cứng nhắc mở miệng, hướng về phía hắn hơi khom lưng.
"Được !" Tuyết Minh trả lời ngay , thanh âm có chút thấp thỏm.
"Tuyết Lê. . . . . . Mau cùng cha mẹ dập đầu , chúng ta phải đi thôi !" Hắn nói xong , hai đầu gối lại một lần nữa quỳ xuống đất , Tuyết Lê cũng ngơ ngác làm theo động tác của hắn lần nữa quỳ gối trước bia mộ , Tuyết Minh hướng về phía bia mộ dập đầu một cái , Tuyết Lê liền theo động tác của hắn , cũng dập đầu một cái , cứ như vậy lặp lại , hai huynh muội ở trước bia mộ cha mẹ dập đầu lạy ba cái.
"Cha, mẹ, chúng con đi, hẹn gặp lại!" Tuyết Minh nói xong , liền kéo Tuyết Lê đứng lên.
Kim Hâm đi ở phía đàng trước , Hỏa Diễm cùng Thổ Nghiêu đi bên cạnh hai anh em bọn họ , năm người cùng rời khỏi nghĩa trang , cùng nhau lên một chiếc xe sang trọng , nhưng thời điểm trên đường đi ra sân bay , giữa chặn đường xe đột nhiên dừng lạ ở bên đường .