Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1343661

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3661 lượt.

gõ vang, Tử Thất Thất cùng Mặc Tử Hàn trong nháy mắt nhìn về phía cửa phòng, khẩn trương mở cửa phòng ra. Thế nhưng thời điểm bọn họ đem cửa phòng mở ra, là Bạch Trú.
Trong nháy mắt, hai người đều lộ ra khuôn mặt thất vọng.
"Tử Thất Thất!" Bạch Trú nhẹ giọng kêu cô.
"Có chuyện gì không?" Tử Thất Thất nặng nề hỏi.
"Tôi là đến đón hai người đi gặp Thiên Tân đấy!"
Thiên Tân?
Tử Thất Thất cùng Mặc Tử Hàn khiếp sợ nhìn hắn.
"Anh nói ‘gặp’ là có ý gì?" Mặc Tử Hàn đột nhiên bắt được trọng điểm chữ hỏi.
"Thật ra thì. . . . . . Thiên Tân là tôi mang đi đấy!"
"Anh nói cái gì?" Mặc Tử Hàn tức giận, đôi tay dùng sức bắt lấy cổ áo của hắn lại, rống to chất vấn "Tại sao anh lại dẫn hắn đi? Tại sao cùng hắn thông đồng gạt chúng tôi? Anh có biết thân thể của hắn bây giờ vô cùng suy yếu không? Tùy thời hắn có thể sẽ chết, anh làm sao có thể dẫn hắn đi chứ?"
"Mặc Tử Hàn, anh bình tĩnh một chút, trước tiên buông tay ra!" Tử Thất Thất cầm tay hắn, vội vàng ngăn hắn lại, những lời hắn vừa nói, cũng là lời cô muốn hỏi .
Mà gương mặt của Bạch Trú vẫn bình tĩnh, mặc cho hắn nắm cổ áo của mình, bình tĩnh nói "Nếu như hai người muốn biết câu trả lời, xin hãy đi cùng tôi, Tiểu Lam đang đợi hai người đó, chờ các người gặp được Thiên Tân rồi, các người tự mà hỏi hắn đi!"
Mặc Tử Hàn hung hăng nhìn chằm chằm hắn, đầu tiên là dùng sức nắm chặt cổ áo của hắn, sau đó lại đột nhiên buông ra, áp chế lửa giận trong lòng.
Bạch Trú hơi sửa sang lại cổ áo của mình, sau đó nhẹ giọng nói "Đi thôi!"
Hắn xoay người sải bước ra cửa bệnh viện, Tử Thất Thất cùng Mặc Tử Hàn theo sát phía sau. . . .






Đi thôi, Con đường dẫn đến địa ngục!
Bạch gia
Hai chiếc xe một đen một trắng lần lượt tiến vào cổng chính của biệt thư Bạch gia , sau đó dừng ở trước cửa chính biệt thự.
Mấy cửa xe đồng thời mở ra, năm người theo thứ tự từ trong xe đi ra nhìn vào biệt thự ba tầng sang trọng của Bạch gia, khí thế và hùng vĩ tất cả đều không thua gì biệt thự Mặc gia .
Đây chính là nhà Bạch Trú?
"Thiên Tân!"
Mặc Tử Hàn, Tử Thất Thất cùng Phương Lam ba người đồng thanh gọi, cũng vội vội vàng vàng đi vào phòng, chạy tới bên giường, khẩn trương nhìn Mặc Thiên Tân chìm vào giấc ngủ. Còn Mặc Thâm Dạ thì không nhanh không chậm bước vào, hai mắt hẹp dài cùng đi bên cạnh Bạch Trú, mấy lần quan sát thấy mặt hắn có chút phức tạp, sau đó liền thu hồi tầm mắt, giống nhau nhìn về phía Mặc Thiên Tân đang nằm trên giường.
"Thiên Tân? Thiên Tân? Thiên Tân?" không biết Tử Thất Thất gọi hết bao nhiêu lần, hai tay nắm chặt tay của hắn, hai mắt theo dõi mặt tái nhợt của hắn.
Mặc Tử Hàn cùng Phương Lam cũng khẩn trương nhìn phản ứng của Mặc Thiên Tân.
Chợt!
Lông mi thật dài của Mặc Thiên Tân hơi run run, sau đó từ từ mở hai mắt như đen như hai viên Trân Châu ra, mơ mơ hồ hồ nhìn người đứng ở bên giường , yếu đuối mở miệng nói "Mẹ. . . . Cha.. . . . Mẹ Tiểu Lam. . . . Bác. . . . . Quả nhiên. . . . Các người đã tìm tới."
"Đứa nhỏ ngốc nghếch này, tại sao con lại muốn làm như vậy? Tại sao phải lén từ bệnh viện chạy đến đây trốn chứ? Con có biết mẹ rất lo lắng cho con không? Con làm mẹ sợ muốn chết con có biết không? Cái tên tiểu tử thúi này. . . . . . Tiểu tử thúi. . . . . . Tiểu tử thúi. . . . . ." Tử Thất Thất kích động ôm hắn, tức giận oán trách, tức giận mắng, mà nước mắt trong hốc mắt cũng mãnh liệt chảy ra.
Mặc Thiên Tân nghe giọng hơi run của cô, tay cảm nhận được nóng bỏng, trái tim lại mơ hồ bắt đầu đau.
"Mẹ, thật xin lỗi!" Hắn nói xin lỗi.
Tử Thất Thất ôm hắn chặt hơn, nước mắt chảy càng mãnh liệt hơn, mà cảm giác sợ hãi cứ quanh quẩn trong lòng của cô, vẫn không cách nào biến mất.
Mặc Tử Hàn nhìn hai mẹ con bọn họ, không khỏi nặng nề nhíu mày, sau đó đưa tay của mình ra , nhẹ nhàng đặt lên bả vai của Tử Thất Thất, dịu dàng nói "Chúng ta mau đưa Thiên Tân trở về bệnh viện đi, để hắn ở bệnh viện nghỉ ngơi cho khỏe."
"Con không muốn trở về bệnh viện!" Mặc Thiên Tân đột nhiên cự tuyệt.
Tử Thất Thất lập tức ngồi dậy, nhìn hắn nói "Tại sao?"
"Bởi vì. . . . . ." Mặc Thiên Tân nhẹ nhàng cười, nhàn nhạt nói, "Con không muốn tổn thương bất kỳ ai, con không muốn bởi vì con mà khiến người khác phải hy sinh tánh mạng. . . . . Nếu như sinh mệnh của con cũng chỉ có thể đến đây, thì cứ như vậy đi, con không có gì tiếc nuối cả, thật không có, cho nên. . . . . . Cha. . . . . ." Hai mắt hắn nhìn mặt của Mặc Tử Hàn, thỉnh cầu nói "Cha không cần bởi vì con mà làm tổn thương bất cứ người nào, có được hay không?"
"Không được!" Mặc Tử Hàn kiên định cự tuyệt.
"Cha. . . . . ."
“Con không cần nói gì nữa, cha sẽ không để cho con chết, cha tuyệt đối sẽ không để cho con chết. Nếu như con không muốn cha tổn thương người khác, vậy thì hãy để cha làm phẫu thuật đổi tim với con đi, đem trái tim của cha đổi lấy khỏe mạnh cho con, như vậy mọi người cũng không phải cảm thấy tội lỗi, cũng không cần tự trách, càng không cần phải đau khổ, bởi vì cha th


Snack's 1967