The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1343141

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3141 lượt.

on thật sự không quan trọng, ba mẹ, các ngươi tiếp tục!" Mặc Thiên Tân vui vẻ đáp lại.
"Anh cảm thấy, bọn họ làm quá bảo thủ rồi, kịch liệt một chút, mới có thể đặc sắc hơn!" gương mặt Mặc Thâm Dạ hào hứng bừng bừng.
"Hai người các ngươi sắc quỷ, tất cả đều thuần khiết một chút cho ta!" Phương Lam chỉ vào bọn họ mắng to.
Mà Tử Thất Thất cũng là hồng thấu mặt, lập tức chui vào trong chăn, mặt đỏ bừng. . . . . .
Chỉ có Mặc Tử Hàn tức giận nhìn ba người bọn họ, khó chịu nói, "Ba người các ngươi có thể có chút nhãn lực sao? Lúc này nên yên lặng rời đi!"
"Anh nói cái gì? Tôi cho ngươi biết Mặc Tử Hàn, trước mặt Phương Lam tôi, ngoại trừ tôi ra ai cũng không cho phép luật động Thất Thất!"
"Tiểu Lam, câu thoại này có chút mập mờ!"
"Không mượn anh xen vào!"
"Mẹ Tiểu Lam. . . . . . Mặc dù chúng ta chung đụng nhiều năm như vậy, nhưng kỳ thật con vẫn có một vấn đề muốn hỏi mẹ, mẹ sẽ không phải là GL chứ?"
"GL? Là cái thứ gì?"
"Cần con giải thích một chút không?"
Người nào đó nhìn ba người gay gắt, quyết liệt, rống to nói, " Tất cả các ngươi đều cút cho tôi ——"






Bạn đang đọc truyện tại website: WWW.. Website đọc truyện online thích hợp trên mọi thiết bị và mọi hệ điều hành.
duyệt tốt nhất trên các trình duyệt Chrome, Firefox, Opera Mini, UC Browser, Safari
Với hơn 40 nghìn đầu truyện, đa dạng về thể loại, phong phú về nội dung hi vọng sẽ làm thỏa mãn nhu cầu thích đọc truyện của bạn :)
Mời bạn tiếp tục đọc truyện, chúc bạn đọc truyện vui vẻ !
*****
Ít nhất hắn phải nhịn tám tháng mới được.
Tám tháng a, 240 ngày đó. . . . . .
Nghĩ đến mấy con số đó, trong lòng hắn liền thấy mất mát. Mặc dù nói trong thời gian mang thai cũng có thể, nhưng thân thể cô ấy gần đây thật sự là quá yếu, hắn tuyệt đối không thể làm loạn.
"Thất Thất. . . . . ." Hắn khẽ gọi tên cô rồi dịch xuống chút, nhẹ nhàng hôn lên môi cô.
Mặc dù không biết Thủy Miểu nói với cô ấy những gì, cũng không biết cô ta có mục đích gì, nhưng có thể thấy Tử Thất Thất trở nên vui vẻ như vậy, hắn thật muốn cám ơn cô ta, từ rất lâu rồi hắn vẫn không ngừng cám ơn người phụ nữ đó.
Song trên mặt lại lộ ra tia đau buồn.
"Mặc Tử Hàn. . . . . . Mặc Tử Hàn. . . . . . Mặc. . . . . . Tử Hàn. . . . . ."
Tử Thất Thất theo thói quen nói mớ, nháy mắt liền quét đi đau buồn trên mặt Mặc Tử Hàn.
Mặc Tử Hàn thâm tình nhìn cô, hai tay ôm chặt cô, nhắm mắt cảm thụ hạnh phúc giờ khắc này.
Hai tiếng sau. . . . . .
Tử Thất Thất rốt cục ngủ thẳng tới tự nhiên tỉnh, mà khi tỉnh lại thì giống như trước kia, đầu tiên thấy gương mặt anh tuấn của Mặc Tử Hàn, trong lòng liền thấy ấm áp, sau đó mỉm cười nhìn hắn, nhỏ giọng nói, "Chào buổi sáng!"
"Không còn sớm nữa đâu, giờ đã là xế chiều rồi đó!" Mặc Tử Hàn đang nhắm mắt bỗng mở miệng nói chuyện.
Tử Thất Thất kinh ngạc mở to hai mắt, sau đó đẩy hắn ra.
"Anh tỉnh rồi? Xế chiều? Em ngủ lâu vậy sao?" Tính từ 9h tối ngày hôm qua, cô đã ngủ suốt mười bảy giờ?
"Đúng thế đấy!" Mặc Tử Hàn từ từ ngồi dậy, nhìn cô, cố ý trêu chọc, "Em ngủ như con heo lười, vừa ngáy vừa gọi tên anh!"
Cái gì?
Con heo lười? Ngáy? Gọi tên hắn?
"Em mới không làm chuyện mất mặt như vậy, anh gạt người!" Tử Thất Thất phủ nhận.
"Anh cũng biết em nhất định sẽ không thừa nhận, cho nên. . . . . ." Mặc Tử Hàn vừa nói vừa vươn tay cầm lấy điện thoại đặt ở đầu giường, sau đó mở một đoạn video ngắn đưa cho cô nói, "Tự em xem đi, anh có bằng chứng hẳn hoi đấy!"
Tử Thất Thất nhìn hình ảnh trên điện thoại, thấy bộ dáng lúc ngủ rồi lại nghe tiếng líu ríu của bản thân liền đỏ mặt, nhưng vài giây sau, trên mặt lập tức xuất hiện vẻ tà ác, sau đó nhanh chóng ấn nút xóa, nói, "Hiện tại bằng chứng đã mất, ha ha ha. . . . . ."
"Em. . . . . ." Mặc Tử Hàn lập tức đoạt lấy điện thoại di động, nhìn đoạn video hắn định bụng cất kỹ.
Bực thật!
Tử Thất Thất vui vẻ giơ hai tay lên, mệt mỏi duỗi lưng, sau đó bước xuống giường, đứng bên cửa sổ rồi kéo cánh cửa ra, sau đó ngửa đầu nhìn bầu trời bao la xanh thẳm.
"Bách Hiên, anh có thấy được không? Ngày hôm nay của em. . . . . . Vô cùng vui vẻ!" Cô nhìn bầu trời mỉm cười.
Mặc Tử Hàn nghe được lời cô nói ra, bỗng ngẩn ra nhìn cô.
Tử Thất Thất từ từ quay đầu, dùng nụ cười như vậy nhìn hắn, cười nói, "Bắt đầu từ hôm nay, mỗi ngày em đều báo cáo tâm tình của mình với Bách Hiên, em sẽ vĩnh viễn đặt anh ấy trong lòng em, anh sẽ không để ý chứ, đúng không?"
Mặc Tử Hàn nhìn khuôn mặt tươi cười của cô, mơ hồ có chút ghen tị nhưng. . . . . .
"Dĩ nhiên, anh giống người hay giận dỗi vậy sao?" Hắn cực kỳ độ lượng đáp ứng.
"Rất giống a!" Tử Thất Thất gật đầu khẳng định.
"Em nói cái gì?" Mặc Tử Hàn bỗng vén chăn lên, tức giận xuống giường đi tới trước mặt cô.
"Anh làm gì thế? Anh muốn làm gì em? Đừng quên em lúc này đang mang thai, anh dám động vào em?" Tử Thất Thất hai tay chống nạnh, nâng cao bụng, ngạo mạn uy hiếp hắn.