Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343138
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3138 lượt.
cô, sau đó có chút lo lắng, khẽ nói, "Thất Thất, cho dù Thủy Miểu không hại em, em cũng nhất định phải cẩn thận cô ta, biết không?"
"Ừ, em biết rồi, em sẽ cẩn thận !" Tử Thất Thất đáp ứng.
"Ngoại trừ anh ra, đừng nên tin bất kỳ ai, bao gồm người phụ nữ tên Phương Lam kia!"
"Tại sao?"
Xếp đặt bất ngờ, Tử Thất Thất rơi vào bẫy!
Đôi mắt Mặc Tử Hàn trở nên u ám, chần chờ hồi lâu mới mở miệng khẽ trả lời, "Bởi vì cô ta quá thần bí, ngay cả anh cũng không rõ lai lịch cô ta, chỉ biết là lúc ba tuổi cô ta được nhận nuôi, sau đó mới cùng em trở thành bạn, thế nên em phải cẩn thận cô ta, cô ta tuyệt đối không phải người bình thường."
"Anh điều tra cô ấy?" Tử Thất Thất khẽ nhíu mày.
"Ta chỉ là sợ cô ta sẽ hại em!" Mặc Tử Hàn giải thích.
"Có thật không? Không có gạt em chứ?"
Mặc Tử Hàn bị Tử Thất Thất nói á khẩu không trả lời được.
"Được rồi, coi như là anh đa nghi, nhưng mà anh cũng đã nói rồi đó, em vẫn nên để ý một chút đi!" Nhưng mà, cho dù Thủy Miểu, Phương Lam, thậm chí cả Mặc Thâm Dạ cũng không phải là người tốt, hắn cũng tuyệt đối sẽ bảo vệ tốt cô, tuyệt đối sẽ không để cô chịu một chút xíu thương tổn, lần này. . . . . . Hắn dùng tính mạng mình bảo đảm.
Tử Thất Thất nhìn xuống đôi mắt lo lắng của hắn, mỉm cười nói, "Em sẽ chú ý, vậy anh an tâm được chưa?"
"Ừ!" Hắn nhẹ nhàng lên tiếng, sau đó ôm chặt lấy em cô, mà mặt vẫn áp vào bụng cô, nghe "thanh âm" bên trong, nhưng bỗng nhiên. . . . . .
"Ục ục ục. . . . . ."
Thanh âm đói bụng của Tử Thất Thất vang lên.
Mặc Tử Hàn sửng sốt, sau đó vui vẻ cười trộm, trêu chọc nói, "Lần này anh thật sự nghe được, anh nghe thấy bảo bối đáng yêu của anh nói: ba, con đói bụng. . . . . ."
Tử Thất Thất nhìn hắn cười trộm, tức giận nói, "Anh mau thả em ra để em ăn mì, trương hết cả rồi đây này!"
"Được rồi, anh buông ra cũng được, nhưng em phải chia một nửa cho anh, hơn nữa còn phải đút anh ăn!"
"Anh mơ đẹp quá nhỉ, đây là của em!"
"Đừng keo kiệt thế mà!"
"Đối với người như anh phải hẹp hòi mới được, mau tránh ra cho em!"
"Haizz. . . . . . Anh đúng là mệnh khổ, ngay cả cơm cũng không được ăn, đây là bạo ngược gia đình, là bạo ngược gia đình a. . . . . ."
"Hừ, ai để ý tới anh!"
". . . . . ."
Trong phòng ngủ tràn đầy hạnh phúc, tràn đầy màu hồng phấn ấm áp, một nam một nữ đều treo trên gương mặt. . . . . . Nụ cười!
. . . . . .
Phòng khách lầu một
Thủy Miểu trở về phòng mình, sau khi đóng cửa lại lưng dựa vào tường, nhớ lại chuyện vừa xảy ra.
Bỗng cô cúi đầu nhìn bụng mình, sau đó vươn cái tay vừa mới chạm vào bụng Tử Thất Thất vuốt ve bụng mình. Cảm giác cũng không có gì khác nhau, nhưng trong khoảnh khắc đó, cô dường như cảm giác được trong bụng cô ta có cái gì đang nhảy nhót, nhưng còn mình? Hoàn toàn không có loại cảm giác đó.
"Nếu như mình có thể mang thai con của điện hạ thì thật tốt. . . . . ." Cô khẽ nói, trên gương mặt lộ rõ sự mất mát.
Cô cũng muốn mang thai, mang thai con của Mặc Tử Hàn, cô cũng muốn được yêu, được Mặc Tử Hàn yêu, cô càng muốn được gọi là phu nhân, mà mơ ước cả đời này của cô, đó là có thể trở thành người phụ nữ đứng ở bên cạnh Mặc Tử Hàn, nhưng cô vĩnh viễn chỉ có thể đi theo phía sau cô ta, bởi vì cô chỉ là một trong số những thuộc hạ của hắn, vĩnh viễn không thể đứng ở bên cạnh hắn, trở thành phu nhân của hắn, sóng vai đồng hành cùng hắn. . . . . .
Thật ghen tỵ a. . . . . .
Tại sao Tử Thất Thất có thể có được mọi thứ?
Thật tức giận a. . . . . .
Tại sao Tử Thất Thất có thể hạnh phúc như thế?
Thật hận a. . . . . .
Tại sao cô ta ưu tú hơn mình nhiều như vậy? Rõ ràng cô biết điện hạ trước mà!
"Tử Thất Thất. . . . . ." Cô hung ác gọi tên cô ta, nắm chặt tay đặt trên bụng, sau đó lạnh lùng nói, "Tôi sẽ không giết cô, nhưng. . . . . . Tôi cũng sẽ không để cô được vui vẻ, tôi muốn cướp đi hạnh phúc của cô, để cô nếm thử cảm giác thống khổ hơn tôi lúc này!"
※※※
Hai mấy ngày liên tục trôi qua
Thân thể Tử Thất Thất đã khôi phục tốt hơn nhiều, hơn nữa bụng cũng bắt đầu nhô ra, thèm ăn nhiều hơn, cả người mập thành một vòng nhỏ, nhưng khiến cô buồn bực duy nhất chính là. . . . . . Nôn nghén thật lợi hại.
Hoa viên Mặc gia
Tử Thất Thất ngồi bên ngoài hít thở không khí trong lành, hơn nữa còn vừa uống trà ô mai, vừa ngắm hoa xung quanh.
Thật sự là quá thich ý!
"Phu nhân. . . . . ."
Đột nhiên có thanh âm truyền vào trong tai khiến tâm tình Tử Thất Thất giảm bớt, bởi vì người phụ nữ từ phía sau đi tới chính là Thủy Miểu mà Mặc Tử Hàn bảo cô cẩn thận.
Khẽ quay đầu, cô cười nói, "Cô cũng tới ngắm hoa sao?"
"Tôi chỉ đi dạo thôi!" Thủy Miểu khẽ nói, sau đó cười, "Tôi ngồi được chứ?"
"Dĩ nhiên!" Tử Thất Thất lập tức đồng ý.
Thủy Miểu vừa nói "cám ơn" , vừa ngồi đối diện cô, sau đó nhìn chung quanh, cảm khái nói, "Nơi này vẫn giống trước kia, còn nhớ khi còn bé vẫn cùng điện hạ tới đây chơi đùa!"
"Cô biết Mặc Tử Hàn từ nhỏ sao?" Tử Thất Thất đột nhiên rất hi