Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343137
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3137 lượt.
ếu kỳ.
"Đúng vậy a, tôi với điện hạ, Kim Hâm, Hỏa Diễm, Thổ Nghiêu đều cùng lớn lên từ nhỏ, trừ điện hạ ra, bốn người chúng tôi đều là cô nhi, đều được long đầu (người đứng đầu) đời trước tuyển chọn từ nhóm cô nhi đưa về, mà khi đó chúng tôi còn chưa rõ thân phận của nhau, cho nên chơi đùa rất vui vẻ, nhưng khi tuổi lớn dần lên, từ quan hệ bạn bè biến thành quan hệ giữa cấp trên với cấp dưới, cho nên thật rất hoài niệm, nhớ lại những việc tốt đẹp trước kia, nhưng mà. . . . . ." Sắc mặt Thủy Miểu đột nhiên thay đổi, vẻ mặt u ám nói, "Cũng có chuyện cả đời không muốn nhớ lại!"
Những lời cuối cùng này của cô ấy đã khơi dậy hứng thú của Tử Thất Thất.
"Là chuyện gì vậy, có thể nói cho tôi biết không?" Cô vui vẻ hỏi.
Thủy Miểu nhíu mày nhìn cô, bực dọc trêu ghẹo, "Cô muốn xát muối vào vết thương của tôi sao?"
"Ha ha ha. . . . . . Thật ra thì không dối gì cô, sở thích của tôi chính là: Vui sướng khi người gặp họa!" Tử Thất Thất trêu ghẹo theo.
"Hứng thú của cô thật đúng là ác liệt a!" Thủy Miểu lắc đầu.
"Tàm tạm thôi, dù sao chúng ta cũng rất nhàm chán, cô nói đi, xem như là riết thời gian!"
Thủy Miểu nhìn khuôn mặt xinh đẹp kia của cô, thở dài rồi vừa nhớ lại chuyện cũ, vừa u oán nói, "Cô chắc biết đại thiếu gia chứ hả? Cô đừng nhìn ngài ấy hiện tại luôn chiều theo phụ nữ, hơn nữa cả ngày lúc nào cũng treo nụ cười bỡn cợt rồi thích trêu chọc người hầu, thật ra thì ngài ấy mười mấy năm trước là một huấn luyện viên ác ma, quả thực chính là ma quỷ, người gặp người sợ, quỷ gặp quỷ trốn, không có mấy người dám đi vào trong vòng bán kính một mét của ngài ấy!"
"Không thể nào, đáng sợ như vậy sao?" Tử Thất Thất có chút không tin.
Ở trong trí nhớ của cô, Mặc Thâm Dạ nhưng là một người rất ôn nhu a, cô còn chưa thấy qua bộ dáng hắn tức giận đâu.
"Há lại không đáng sợ, ngài ấy quả thật chính là quỷ, chúng tôi cũng từng hoài nghi tâm lý ngài ấy có bị biến thái, hoặc là có khuynh hướng ngược đãi người khác hay không, nhưng mà cái này chỉ giới hạn lúc chúng tôi đi học, bình thường thì chúng tôi cũng rất ít gặp, ngài ấy luôn ở trong phòng một mình nghiên cứu gì đấy, hơn nữa tôi nhớ chuyện hình như vào mười tám năm trước, lúc ấy đại thiếu gia mười ba tuổi, khi đó ngài ấy bắt đầu huấn luyện chúng tôi, mỗi ngày trừ đánh thì chính là đánh, chỉ cần hơi sai một chút, hoặc là động tác có một chút chút thành kiến, ngài ấy sẽ trực tiếp ném qua vai, hoàn toàn không có báo trước, hơn nữa cũng không nhìn hoàn cảnh, có nhiều lần Kim Hâm bị ném ở trên tảng đá, máu ở lưng ứ đọng lại, nhất là mười lăm năm trước, ngài ấy trở nên cực kỳ nóng nảy, có nhiều lần thiếu chút nữa giết Hỏa Diễm với Thổ Nghiêu, nhưng rất kỳ quái, từ mười lăm năm trước, ngài ấy đối với cô bé tôi đây lại cực kỳ khoan dung, thậm chí ngay cả đánh cũng không đánh tôi một chút nào, khi đó tôi còn tưởng rằng ngài ấy thích tôi nữa chứ, nhưng mà sau khi điện hạ ngồi lên vị trí long đầu, bản thân ngài ấy liền thay đổi, cả ngày hỉ hả, hơn nữa mỗi ngày đều tìm phụ nữ khác nhau, nhưng thật ra thì trước kia ngài ấy cũng rất hoa tâm, luôn thích nhúng chàm phụ nữ khác nhau, thế nên chúng tôi cảm thấy cực kỳ quái gở, nhưng mà tôi nghe nói từ năm mười hai tuổi ngài ấy đã không còn là xử nam rồi!"
Mười hai tuổi?
Mấy cái chữ này liền hù dọa Tử Thất Thất!
"Cũng. . . . . . Cũng quá trưởng thành sớm đi?" Cô giật mình mở miệng.
"Đàn ông mà, mặc dù tâm hồn còn muộn mới quen, nhưng thân thể thì đã sớm quen rồi!"
"Là như vậy sao?" Tử Thất Thất vẻ mặt rối rắm nhìn cô ấy.
"Là như thế, không sai, tôi đã nghiệm chứng nhiều lần rồi!" Thủy Miểu khẳng định gật đầu.
Nghiệm chứng?
Tử Thất Thất bỗng có chút khâm phục cô ấy, không nghĩ tới cô ấy lại hiểu rõ đàn ông như vậy, chẳng lẽ là bởi vì do làm bà chủ ở Bách Hoa Các sao?
"Thế còn Mặc Tử Hàn? Khi còn bé tình cảm của anh ấy với anh trai cũng thế sao?" Cô bỗng hỏi một vấn đề sắc bén.
Thủy Miểu lộ ra tia đau buồn, sau đó có chút khổ sở nói, "Thật ra tình cảm của điện hạ trước mười tuổi với đại thiếu gia rất tốt, thường xuyên cùng ngài ấy ra ngoài, dạy cho ngài ấy nhiều thứ, khi đó tôi còn thường xuyên thấy khuôn mặt tươi cười của bọn họ, nhưng cái ngài khi điện hạ mười một tuổi, ngài ấy lại đột nhiên thay đổi, trở nên vô cùng lạnh lùng, hơn nữa rất ít khi mở miệng nói chuyện, trở nên cực kỳ xa lạ với đại thiếu gia, không, phải nói. . . . . . Là ghen tỵ với ngài ấy!"
"Ghen tỵ?" Tử Thất Thất nghi ngờ lặp lại.
"Không sai, đó là ánh mắt ghen tỵ, mặc dù ngài không nói gì, nhưng tôi có thể nhìn ra, ngài ấy ghen tỵ với đại thiếu gia, hơn nữa còn là cực kỳ ghen tỵ, thậm chí có thể nói từ ghen tỵ trở thành căm hận, cho nên trải qua nhiều năm sau, hai người bọn họ liền trở thành bộ dáng nước lửa không hợp!" Thủy Miểu trực tiếp nói luôn kết cục.
Tử Thất Thất nghe mà càng ngày càng nghi ngờ.
Rốt cuộc lúc mười tuổi xảy ra chuyện gì khiến anh em bọn họ xảy ra thay đổi lớn như thế? Nếu cô đi hỏi Mặc Tử Hàn, hắn có nói cho cô biết không? Nếu như đi hỏi Mặc Thâm Dạ thì sao?
"Cô tốt nhất không nên