Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343097
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3097 lượt.
am đắc ý nhìn gương mặt khiếp sợ của Chung Khuê , một cái tát vừa rồi đã khiến tay cô đau rát , nhưng cô tát cũng rất thoải mái , chắc cuộc đời này của Chung Khuê cũng không có được mấy người đánh vào mặt của hắn chứ?
"Nha Đầu thối . . . . ." Chung Khuê tức giận hai mắt hung hăng trừng cô.
"Cái tát vừa rồi là vì Bách Hiên , mặc dù tôi với hắn không có giao tình gì , nhưng hắn đã hai lần cứu Tử Thất Thất , làm chút chuyện này cho hắn cũng là đúng ,còn một cái tát này . . . . ." Phương Lam đang nói một lần nữa giơ cánh tay vừa nãy lên tát thẳng vào mặt hắn nói "Cái này là vì Tử Thất Thất , nguyên nhân là do ông ở trước mặt cô ấy nói lung tung !"
Nói lung tung ?
"Cô . . . . Rốt cuộc cô là ai?" Hắn giật mình hỏi.
Phương Lam mỉm cười lui về phía sau một bước , cùng hắn tạo ra khoảng cách, sau đó cười nói "Tôi là ai cũng không quan trọng , nhưng ông đã không giữ đúng lời thề , đây chỉ là một chút trừng phạt thôi, ông đừng nghĩ hiện tại mấy người kia đều chết hết , cũng không có người biết những chuyện trước kia , lại dám lấy những chuyện trước để uy hiếp Tử Thất Thất , còn dám tổn thương đến Tử Thất Thất , nếu bọn họ còn sống ông . . . . . Nhất định sẽ chết rất thảm!"
Nghe Phương Lam nói những lời này, Chung Khuê đã hoàn toàn quên mất chuyện bị ăn hai cái tát kia , mà trong đầu đang nhớ về chuyện hai mươi bảy năm trước , bốn người bọn họ cùng phát bốn lời thề , mà lời thề của hắn là: Nếu hắn đem bí mật này nói ra ngoài ,thì sẽ chết không được tử tế . . . . .
"A. . . . . ." đột nhiên hắn nhẹ giọng cười , sau đó càng lớn tiếng cuồng tiếu "Ha ha ha ha. . . . . . Ha ha ha ha . . . . .Cô cũng nói bọn họ đã chết hết rồi, như vậy cho dù tôi nói ra thì sẽ như thế nào đây ? Coi như thật sự chết không tử tế thì sao ? Cô cho rằng Chung Khuê tôi sẽ sợ ba con quỷ đó ưh ? Cô cho rằng Chung Khuê tôi sợ chết sao ? Thật buồn cười. . . . . . Ha ha ha. . . . . . Ha ha ha ha ha. . . . . ."
"Đúng , cái gì ông cũng không sợ, nhưng bây giờ ông sợ nhất chính là cái này đó!" Phương Lam đột nhiên đưa tay kéo tay của Mặc Thâm Dạ đang đứng ở bên cạnh , vừa thân mật kéo khoác cánh tay của hắn vừa đắc ý nói "Ông cũng thấy đấy , hắn rất thích tôi , cũng có thể nói là hắn vô cùng yêu tôi , cho nên lời tôi nói hắn cũng sẽ nghe theo, nếu như tôi nói hắn muốn ngồi lên vị trí đầu rồng , thì tôi sẽ tự sát, ông nghĩ xem . . . . Hắn sẽ lựa chọn thế nào?"
Hai mắt Chung Khuê phẫn hận trừng lên, lửa giận trong nháy mắt ngất trời, cũng xung động tiến lên một bước.
Mặc Thâm Dạ vội vàng cũng tiến lên một bước , đem Phương Lam kéo về phía sau mình, đối mặt với Chung Khuê.
Mặc dù hắn nghe không hiểu những lời Phương Lam vừa nói với Chung thúc , nhưng bất kể bọn họ đang nói gì, hắn cũng sẽ không để người khác tổn thương đến cô, tuyệt đối sẽ không.
"Chung thúc, những lời cô ấy mới nói xin người đừng để trong lòng, cô ấy chỉ thích nói hưu nói vượn mà thôi , cũng không cần giận cô ấy , xem như nể mặt tôi , để tôi đưa cô ấy rời đi!" Mặc Thâm Dạ nghiêm túc nói xong, hai mắt cẩn thận nhìn Chung Khuê.
Hai mắt Chung Khuê tràn đầy sát khí nhìn chằm chằm khuôn mặt tươi cười của Phương Lam , rõ ràng phẫn nộ trong lòng rất nồng đậm, nhưng thật bất ngờ . . . . . . Hắn lạnh lùng mở miệng nói "Tốt, các ngươi đi đi !"
Ba người cùng nhau kinh ngạc!
Tại sao hắn lại để cô đi dễ dàng như vậy ? Rõ ràng trên mặt còn đang rất tức giận, nhưng . . . . Tại sao?
"Lam Lam, chúng ta đi !" Mặc Thâm Dạ nói xong, đã bắt lấy tay của cô , xoay người hướng cửa đi ra.
Vũ Chi Húc nhìn bọn họ rời đi , trong lòng rốt cuộc cũng để xuống, sau đó nhẹ giọng mở miệng nói "Chung Thúc , tại sao lại để cô ấy đi ? Cô ấy đối với ông vô lễ như vậy , sao ông có thể dễ dàng tha thứ được?"
Chung Khuê đưa lưng về phía hắn trầm mặc mấy giây, sau đó giơ lên cây gậy đầu chim ưng gậy trong tay , dùng sức gõ mặt đất , tiếp theo lớn tiếng cười "Ha ha ha ha. . . . . . Ha ha ha ha ha. . . . . . Ha ha ha ha ha. . . . . ."
Vũ Chi Húc nghe không hiểu tiếng cười của hắn , nghi ngờ cau mày.
"Tốt . . . . Thật sự rất tốt . . . . ." Chung Khuê lại đột nhiên cao hứng mở miệng nói " Phụ nữ giảo hoạt , cơ trí, lớn mật, cuồng vọng, không sợ chết, lại có thân thủ tốt như vậy , rất thích hợp để làm hắc đạo phu nhân , con mắt của Thâm Dạ thật là không tệ , rất tốt. . . . . . Rất tốt. . . . . ."
Vũ Chi Húc nghe hắn vui vẻ nói, rốt cuộc hiểu rõ lý do vừa nãy hắn cuồng tiếu , cùng lý do đã thả bọn họ đi , hoá ra là như vậy , thì ra hắn coi trọng tính tình của Phương Lam , thì ra trong lòng của hắn còn có hắc đạo.
Ai. . . . . .
Vũ Chi Húc trong lòng than thở âm thầm nói : chẳng lẽ đầu của ông già này bị khùng sao ? Bị đánh lại còn cười vui vẻ như vậy. . . . . .
※※※
Trên xe Bố Gia Địch
Tâm tình Phương Lam rất thoải mái ngồi bên cạnh ghế lái , Mặc Thâm Dạ không nói lời nào khởi động xe , hai mắt thẳng tắp nhìn về phía trước.
Sau mười phút trầm mặc !
Phương Lam quay đầu nhìn vẻ mặt trầm mặc của Mặc Thâm Dạ đột nhiên nói "Anh tức giận?"
"Anh không có!" Mặc