Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343103
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3103 lượt.
ệng hơi cười, sau đó cầm lên cây gậy đầu chim ưng đặt ở bên cạnh, rồi từ từ đứng lên.
"Người con gái kia đối với cậu mà nói, thật sự quan trọng đến thế sao?" Hắn hỏi
"Rất quan trọng!" Mặc Thâm Dạ trả lời ngay.
"Vậy cậu biết cô ấy là ai không ?"
"Không sao cả !"
"Nếu cô ấy muốn lấy mạng của cậu ?"
"Vậy thì tôi sẽ đem mạng của tôi cho cô ấy, chỉ cần cô ấy muốn, bất luận là cái gì, tôi cũng sẽ không do dự hai tay dâng lên cho cô ấy !" Mặc Thâm Dạ kiên định trả lời, trong đôi mắt thâm tình giống như bầu trời sao mênh mông, thần bí, vô bờ bến, còn muốn bao trùm tất cả, làm cho người ta kinh ngạc.
"Trong lòng của cậu cô ấy quan trọng như vậy, nếu như tôi bắt cô ấy để uy hiếp cậu, vậy bất cứ chuyện gì cậu cũng sẽ nghe theo tôi phải không ?" Cái đuôi hồ ly của Chung Khuê hơi lộ ra.
"Đúng vậy!" Mặc Thâm Dạ lập tức trả lời, sau đó nói tiếp " Tôi sẽ không chút do dự làm bất cứ chuyện gì vì cô ấy, nhưng ông cũng phải có bản lãnh để bắt cô ấy."
"Cô ấy cũng đã ở chỗ của tôi rồi !"
"Người đang ở chỗ này, cũng không nhất định nói là do ông chộp được, cũng có thể là cô ấy tự nguyện tới!"
". . . . . ." Chung Khuê đột nhiên trầm mặc.
Hai mắt nghiêm túc nhìn chằm chằm Mặc Thâm Dạ, nhìn hai mắt nghiêm túc của hắn . Khí phách thật là giống người kia năm đó, ngay cả giọng nói cũng vô cùng giống người kia, quả nhiên con mắt nhìn người của hắn là chính xác, hắn mới chính là người đàn ông thủ lĩnh, hắn mới thích hợp ngồi ở vị trí cao nhất .
"Cô ấy đang ở đâu ?" Mặc Thâm Dạ có chút gấp gấp hỏi.
"Ở phòng khách lầu hai!" Chung Khuê không có bất kỳ giấu giếm gì, sau đó lại đột nhiên cáu kỉnh "Tần Phong!"
Tần quản gia lập tức xuất hiện ở cửa phòng ăn, cũng cung kính cúi đầu nhẹ giọng nói "Lão gia, ngài muốn phân phó chuyện gì?"
"Đi mời Phương tiểu thư tới cùng chúng ta ăn tối!" Chung Khuê ra lệnh.
"Dạ!" Tần quản gia lĩnh mệnh, lập tức xoay người đi mời Phương Lam.
Mặc Thâm Dạ có chút nghi hoặc nhìn mặt của Chung Khuê, chân mày khẽ nhíu lên, lạnh giọng mà nói "Ông muốn lấy cô ấy ra uy hiếp tôi hả ?"
"Câu nói tôi không có cách nào bắt được cô ấy, như vậy tôi làm sao có thể đem cô ấy ra uy hiếp cậu được chứ ? Chỉ là. . . . . ." Hắn muốn nói lại thôi không nói, cố ý dừng ở chỗ mấu chốt nhất.
Chân mày của Mặc Thâm Dạ hơi cau chặt, lộ ra sát khí.
Khóe miệng Chung Khuê hơi cười, sau đó ngồi lại trên ghế, chờ Phương Lam đến, chỉ là . . . . mới vừa rồi hắn chưa nói xong nửa câu dưới là : trải qua chuyện này ông ấy cũng có thể xác định, người phụ nữ này đối với hắn mà nói là thật rất quan trọng, như vậy, có thể nói hắn đi lên vị trí đầu rồng vẫn còn có hy vọng.
Dù sao cũng không vội, một ngày nào đó nguyện vọng của hắn sẽ thành công!
. . . . . . . . . . . .
Phòng khách lầu hai
Phương Lam vô cùng thoải mái pha sữa tươi tắm, sau đó lại tìm người xoa bóp lòng bàn chân cho cô, còn tìm người làm tóc, cuối cùng là nhàn nhã nửa nằm ở trên giường, bắt đầu chơi game, mà Vũ Chi Húc vẫn ở bên cạnh cô, nhàm chán nhìn cô thỉnh thoảng lại bị cô châm chọc mấy câu.
Nói thật, hắn không thể giải quyết được người phụ nữ này . . . . . .
"Cốc, cốc, cốc!"
Cửa phòng bị gõ vang lên, Phương Lam cùng Vũ Chi Húc cùng nhau nhìn về phía cửa phòng.
"Vào!" Phương Lam nhẹ nhàng trả lời .
"Rắc rắc!" Cửa phòng được mở ra, Tần quản gia đứng ở trước cửa .
Đầu tiên hắn cung kính cúi đầu chào, sau đó nhẹ giọng nói "Phương tiểu thư, lão gia mời cô xuống lầu cùng nhau dùng cơm!"
"Mời tôi ?" Phương Lam nghi ngờ lặp lại, sau đó cố ý ngạo mạn nói "Nếu như hắn muốn dùng cơm cùng với tôi, thì hãy mời hắn đi lên đây cùng ăn với tôi đi!"
". . . . . ." Tần quản gia có chút khó xử, vội vàng nói, "Phương tiểu thư, đại thiếu gia cũng đã tới đón cô, hắn đang ở dưới lầu chờ cô !"
Mặc Thâm Dạ?
Hai mắt Phương Lam đột nhiên hướng Vũ Chi Húc mà trừng lớn, hai mắt sắc bén giống như đang chất vấn hắn vậy : là cậu đã nhiều chuyện ?
Vũ Chi Húc lập tức tránh né ánh mắt của cô, giống như trả lời cô vậy : chuyện này không liên quan đến tôi!
Chân mày Phương Lam muộn khí chau chặt, sau đó ngạo mạn nói "Hắn tới thì thế nào ? Ai nói tôi muốn cùng hắn đi chứ ? Ai nói tôi cần hắn nhận? Nếu như hắn muốn gặp tôi ..., hãy để cho chính hắn lên, dù sao hôm nay bản tiểu thư tôi sẽ không đi ra khỏi cánh cửa này, ông hãy chuyển cáo cho hắn và lão gia nhà ông, để cho bọn họ hữu chiêu muốn đi, không có chiêu. . . . . . Sẽ chết đi!"
Tần quản gia xấu hổ!
Lời nói như vậy muốn hắn phải chuyển cáo như thế nào đây?
"Phương tiểu thư. . . . . ."
"Cái gì tôi cũng không muốn nói nữa, tóm lại tôi sẽ không đi xuống,nếu như có bản lãnh, thì ông tìm người khiêng tôi xuống đi, nhưng điều kiện là người đó có thể nâng được bản tiểu thư lên !" Phương Lam phách lối, đắc ý ngửa đầu thật cao.
Chính cô muốn đùa nghịch hỏa lão gia kia một chút, để cho hắn biết, khi dễ bảo bối Tử Thất Thất nhà cô, hậu quả sẽ thảm thành cái dạng gì.
Tần quản gia không còn cách nào khác, hầu hạ ông cụ hơn bốn mươi năm, đây là lần đầu tiên hắ