Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343046
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3046 lượt.
nghiến răng nghiến lợi nói, "OK! Em biết rồi, giờ anh có thể đi rồi chứ?"
Mặc Tử Hàn gật gật đầu, sau đó đứng lên ra cửa phòng.
Hắn đứng ở cửa quay lại nhìn cô nói, "Ba ngày sau, không gặp không về!"
"Ừ!" Tử Thất Thất gật đầu.
Mặc Tử Hàn quay lại mở cửa ra ngoài, sau đó đóng lại.
"Cạch!"
Nhìn thấy cửa phòng đóng lại, Tử Thất Thất bỗng tươi cười vui vẻ, trái tim cũng hưng phấn nhảy lên.
Năm năm sau gặp lại tuy rằng khiến cô sợ hãi, nhưng khi nhìn thấy hắn, cô lại cực kỳ vui vẻ. Hận cũng tốt, sợ cũng được, cô quả nhiên vẫn không thể trốn thoát khỏi lưới tình của người đàn ông này, cô thích hắn, trên thế giới này, cô chỉ thích một mình hắn, chỉ thương một mình hắn, cũng không hối hận khi gặp hắn, lại càng không hối hận yêu hắn, nhưng. . . . . . Nụ cười trên mặt cô chợt biến mất, sau đó cô tự hỏi: có thể chứ? Có thể trở về với hắn sao? Có thể cùng sống với hắn sao? Có thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra sao?
Trong phòng yên tĩnh, gió biển từ cửa sổ nhẹ thổi vào. . . . . .
Tử Thất Thất chậm rãi nằm xuống, sau đó ôm lấy chăn, đờ đẫn nhìn phía trước.
Tới lúc nên quyết định rồi, trải qua năm năm yên tĩnh, trải qua năm năm suy xét, trải qua năm năm hành hạ, cô cuối cùng cũng nên quyết định rồi.
Chậm rãi nhắm mắt lại, sau đó khẽ thì thầm, "Mình phải nghỉ ngơi cho tốt, đợi khi ngày mai tỉnh lại sẽ trở về, sau đó đi gặp bọn họ, cuối cùng. . . . . ."
Tiếng cô càng ngày càng nhỏ, có chăng chỉ một mình cô nghe thấy.
. . . . . .
Ngoài cửa phòng
Mặc Tử Hàn sau khi ra ngoài thì trên khuôn mặt tràn đầy gió xuân.
"Điện hạ, chúng ta thật sự phải về sao?" Hỏa Diễm đi sau hắn cung kính hỏi.
"Ừ!" Mặc Tử Hàn lên tiếng trả lời.
"Vậy phu nhân. . . . . ."
Bước chân Mặc Tử Hàn dừng lại, sau đó xoay người nhìn hắn ta với Hổ Phách nói, "Hổ phách anh ở lại, bảo vệ phu nhân, nhưng đừng để cô ấy phát hiện, nếu có chuyện gì liền lập tức liên hệ với tôi!"
"Vâng!" Hổ Phách lĩnh mệnh.
"Hỏa Diễm, chúng ta lập tức về trước khi Chung Khuê kịp phát hiện ra hành tung của chúng ta, tuyệt đối không thể cho ông ta biết chỗ của Thất Thất!"
"Vâng!" Hỏa Diễm lĩnh mệnh.
Mặc Tử Hàn nhanh chóng xoay người đi.
Hắn muốn trong ba ngày này ngẫm lại biện pháp cho thật tốt, lần này vô luận như thế nào cũng không thể lại để Tử Thất Thất theo trốn khỏi mình, hơn nữa hắn muốn chặt chẽ lòng cô làm tù binh, để cô không thể rời khỏi hắn, còn cả bệnh của cô nữa, cũng nhất định phải cẩn thận chăm sóc mới được. Nghĩ vậy, tựa hồ có rất nhiều việc cần làm, ba ngày này tưởng chừng rất lâu, nhưng mà nghĩ tới sau ba ngày. . . . . . Sẽ không tự giác bật cười.
"A. . . . . ." Hắn cố cười không ra tiếng, sau đó quay lại nhìn tầng hai biệt thự, bỗng nhiên biến thành một chàng trai mới lớn gặp được mối tình đầu, ngây ngốc dùng hai tay tạo thành cái loa, sau đó hắng giọng hô to, "Tử Thất Thất. . . . . . Anh yêu em. . . . . ."
. . . . . .
Phòng ngủ lầu hai
Tử Thất Thất nghe được thanh âm từ ngoài cửa sổ truyền vào, chợt mở mắt, sau đó. . . . . . Mỉm cười hạnh phúc.
※※※
Giữa trưa ngày thứ hai
Tử Thất Thất kéo một cái valy nhỏ vào sân bay ở đảo Bali, trước khi đăng ký cô lấy điện thoại ra bấm một dãy số, đặt ở bên tai, điện thoại rất nhanh được chuyển máy.
"Thất Thất" Trong di động truyền ra thanh âm của Vũ Chi Húc.
"Em đang ở sân bay, lập tức sẽ đăng ký, năm giờ sau anh tới đón em!" Tử Thất Thất khẽ nói.
"Em muốn về Đài Loan?"
"Ừ!"
"Em đã gặp Mặc Tử Hàn rồi hả?"
"Ử!"
"Đã quyết định xong!"
"Quyết định xong!"
"Được rồi, anh sẽ ở sân bay chờ em!"
"Được, cám ơn anh!"
"Còn khách khí với anh nữa sao? Nói cảm ơn rất xa cách đó!"
"Vậy một lúc gặp mặt, em mời anh ăn cơm!"
"Thật sao? Anh đây cần phải ăn một bữa tiệc lớn mới được!"
"Không vấn đề, dù sao cũng là anh tính tiền mà!"
"Vậy thật đúng là vinh hạnh của anh rồi!"
"Ha ha ha. . . . . Được rồi,không nói nữa, em phải đi đăng ký rồi!"
"Ừ!"
Cuộc đối thoại ngắn gọn kết thúc, Tử Thất Thất trực tiếp tắt máy di động, sau đó tiến vào cửa đăng kí, đi về nhà.
Sau khi trở về, chuyện đầu tiên của cô. . . . . . Chính là muốn đi mộ viên!
Tôi là cảnh sát. . . . . . Tên tôi là Lãnh Mạc Nhiên. . . . . . !
Sân bay Đài Loan
Vũ Chi Húc kiên nhẫn đứng chờ ở cửa, Tử Thất Thất đúng năm tiếng sau tới Đài Loan cũng đi ra, trên người cô chỉ mặc áo sơ mi trắng cùng quần tây đen đơn giản. Khi cô gặp Vũ Chi Húc thì tươi cười, chân bước nhanh hơn.
"Ngồi máy bay chắc mệt rồi hả? Có muốn tới khách sạn nghỉ ngơi một lúc không? Hay là. . . . . . Em tới ngay Mặc gia?" Vũ Chi Húc nhận lấy va li của cô, ôn nhu nói.
"Không, em không sao, em muốn tới một nơi, anh có lái xe mình tới không?" Tử Thất Thất hỏi.
Mộ viên
Vũ Chi Húc dừng xe xong lập tức bước xuống, vòng qua trước xe tới ghế phụ mở cửa xe ra.
Tử Thất Thất cầm ba bó hoa cúc màu trắng bước ra, nhìn hàng loạt mộ bia phía xa, trong lòng chợt sầu não, có cảm giác đau đớn không