Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1343021

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3021 lượt.

thích ứng đi!"
"Em không cần!"
"Không cần cứng nhắc như vậy, cũng một đống tuổi rồi !"
"Một đống tuổi? Người nào một đống tuổi rồi, em chỉ mới 29 tuổi lại 30 tháng mà thôi!"
"Dạ dạ dạ, em rất trẻ tuổi, thật đúng là tục ngữ nói không sai: nam nhân 41 đóa hoa, nữ nhân 30 là yêu tinh. Em bây giờ chính là thời kỳ xinh đẹp nhất của phụ nữ, cho nên. . . . . ." Mặc Tử Hàn sắc sắc nói, từ phía sau dùng đôi tay từ từ ôm lấy eo thon của cô, nhẹ nhàng ngậm vành tai của cô.
‘’Anh muốn làm gì? Buông em ra, đừng quên, em. . . . . ."
"Ta hiểu biết rõ, mấy ngày gần đây em đều không thuận tiện, yên tâm đi, anh cái gì cũng sẽ không làm!" Hắn nói xong, liền đem cô áp đảo dưới thân thể.
"Cái này gọi là cái gì cũng chưa làm?"
"Chỉ làm một chút xíu. . . . . ."
"Không cần ——" Tử Thất Thất kêu to giãy giụa, dùng sức khước từ hắn.
Mặc Tử Hàn đột nhiên dùng hết toàn lực của mình đem cô ôm chặt lấy, mà đầu của mình chôn ở đầu vai của cô, cũng không có đi nhìn mặt của cô. Vào giờ phút này, hắn làm cho người ta cảm giác đã không phải là cái đó của người đàn ông đang trêu cợt, mà là vô cùng nghiêm túc. Hắn đang bên tai của cô, hơi thở hổn hển hai cái, sau đó kiên định nói : "Tử Thất Thất. . . . . . Bất kể em làm cái gì anh đều tin tưởng em, nhưng là. . . . . . Ngàn vạn đừng làm chuyện nguy hiểm để cho anh lo lắng, anh cái gì cũng có thể không cần, nhưng chỉ cần em có thể sống thật khỏe!"
Tử Thất Thất nghe thanh âm của hắn, thái độ trong nháy mắt nặng nề.
Cô khẽ run đôi môi, muốn mở miệng. Nhưng mà lại là từ từ đem môi khép lại, sau đó trầm mặc mặc cho hắn như vậy nặng nề đè ép mình.
Vẫn không thể nói. . . . . . Còn không có thể nói. . . . . .
Coi như bị hắn hiểu lầm cũng tốt, bây giờ còn không có thể đem tâm sự của mình nói cho hắn biết, còn không có thể.
Cô nhăn đầu lông mày, trầm mặc khẽ di động hai tay của mình, sau đó từ từ leo lên đến trên lưng hắn, từng điểm từng điểm ôm chặt hắn.
Tin tưởng em thôi. . . . . .
Em tuyệt đối sẽ không hại anh. . . . . .
Mặc Tử Hàn!
※※※
Sáng sớm hôm sau
Mặc Tử Hàn suốt đêm cũng không có ngủ, hai cánh tay vẫn luôn ôm thật chặt cô, giống như vừa buông lỏng, tim của hắn sẽ không tự chủ dao động, sẽ không tự chủ hoài nghi cô. Mà Tử Thất Thất không biết khi nào từ từ tiến vào trong giấc ngủ, một đêm này, cô cũng không có nằm mơ, nhưng là khóe mắt nhàn nhạt nước mắt vẫn luôn không có khô khốc, cũng không có nhỏ xuống, chỉ là dừng lại ở khóe mắt, vẫn một mực. . . . . . Không chịu rời đi.
Ánh sáng mặt trời chiếu xạ bên trong gian phòng, trong phòng từ từ thay đổi sáng ngời, mặt của Tử Thất Thất dưới ánh mặt trời lộ vẻ vô cùng xinh đẹp, mà khóe mắt còn để lại nước mắt, cô lộ vẻ đẹp động lòng người.
Mặc Tử Hàn nhìn chằm chằm mặt của cô, khóe miệng im lặng lộ ra nụ cười nhàn nhạt, sau đó đem môi mình từ từ đến gần môi của cô, nhẹ nhàng rơi xuống một cái hôn, sau đó hai cánh tay rốt cuộc từ từ buông ra, từ trên thân thể ấm áp của cô từ từ thoát khỏi, xuống giường.
Hai chân đứng ở bên giường, đầu lại chuyển sang sau lưng, nhìn mặt đang ngủ của Tử Thất Thất. Sáng sớm hôm nay cô tựa hồ cũng không có gặp cơn ác mộng, nhưng nhìn bộ dáng của cô, trong mộng tựa hồ cũng không phải là chuyện vui sướng. Rốt cuộc trong lòng của cô đang suy nghĩ gì đây? Cô trở về nguyên nhân cũng không phải bởi vì hắn sao? Cô còn có âm mưu khác?
Không không không. . . . . .
Hắn tin tưởng cô, vô cùng tin tưởng cô, coi như cô thật làm ra chuyện gì ngoài dự đoán, coi như là cô tới lấy tính mạng của hắn, hắn cũng sẽ không ngăn cản, chỉ là, lo lắng cô, lo lắng cô sẽ phải chịu tổn thương.
"Tử Thất Thất. . . . . ." Hắn nhẹ giọng kêu tên của cô, chân mày từ từ nhíu lại.
Muốn đi hay không điều tra một chút mục đích của cô đây? Còn là. . . . . . Cứ như vậy yên lặng theo dõi biến hóa?
Hắn im lặng quay đầu trở lại, sau đó đi vào phòng tắm nhanh chóng rửa mặt, cuối cùng mặc quần áo tử tế, đi ra khỏi phòng ngủ.
"Rắc rắc!"
Cửa được nhẹ nhàng đóng lại, nước mắt trên khóe Tử Thất Thất đột nhiên chảy xuống, sau đó đôi môi hơi ngọa nguậy, nhẹ giọng nỉ non kêu tên của hắn: "Mặc. . . . . . Mặc Tử Hàn. . . . . ."
. . . . . .
Đại sảnh lầu một.
Mặc Tử Hàn mới vừa đi xuống cầu thang, liền nhìn đến nụ cười xấu xa trên mặt Vũ Chi Húc đang đi lại phía hắn. Hắn cũng không có cùng hắn chào hỏi, mà là mắt lé mặt của hắn, sát qua thân thể của hắn, chuẩn bị đi về phía lầu hai.
Mặc Tử Hàn đầy mặt lạnh lùng, hai chân đột nhiên dừng lại, hắn nắm thật chặt hai quả đấm của mình, đột nhiên sau đó mở miệng, nói, "Ngươi ở đây tìm cái đồ gì ?"
Vũ Chi Húc nghe được thanh âm của hắn, hai chân cũng đột nhiên dừng lại.
"Ngươi nói cái gì?" Hắn giả bộ ngu hỏi, từ từ xoay người, nhìn bóng lưng của hắn.
Mặc Tử Hàn đưa lưng về phía hắn, lần nữa lạnh lùng mở miệng, nói, "Ngươi cố ý để cho ta phát hiện hành vi quái dị của ngươi, chính là muốn biết vị trí vật kia chứ? Ngươi rốt cuộc đang tìm cái gì? Là ai để cho ngươi tìm?"
"Ta muốn tìm đồ, ngươi thật không biết sao? Bây giờ đối