Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343422
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3422 lượt.
h bảo nhà bếp chuẩn bị một chút, tôi với bọn họ sẽ tới phòng ăn dùng cơm!" Tử Thất Thất ra lệnh, muốn tạm thời đuổi hắn đi.
"Vâng!" Hỏa Diễm cúi đầu lĩnh mệnh, lập tức nhanh chóng tới phòng bếp.
Tử Thất Thất lại xoay người tới phòng Vũ Chi Húc.
. . . . .
Lầu một
Phòng khách
Vũ Chi Húc sau khi nghĩ tường tận, xác định xung quanh an toàn, quyết định gọi cho người kia.
Hắn đóng cửa phòng khóa lại, sau đó tới phòng tắm rồi cũng khóa lại, mở vòi nước ra để có tiếng nước chảy ngăn lại tiếng hắn, sau cùng mới gọi đến một số chỉ nhớ trong đầu mình.
Ngón tay nhanh chóng ấn số, đặt bên tai:
"Đô. . . . . Đô. . . . . Đô. . . . . "
Tiếng bíp vang lên ba lần, hắn lập tức cúp máy, sau đó lại gọi, tiếp tục nghe tiếng bên trong:
"Đô. . . . . Đô. . . . . Đô. . . . . "
Lại ba tiếng
Người kia từng nói với hắn, nếu bị người khác phát hiện, cảm thấy uy hiếp, lần đầu đợi đến khi hắn ta nghe, như vậy sẽ biết hắn hiện tại đang bị uy hiếp, hoặc là có nguy hiểm, nếu gọi lần hai đã nói lên hiện tại rất an toàn, hắn ta có thể yên tâm nghe.
Quả nhiên sau ba tiếng bíp, điện thoại được kết nối, từ bên trong truyền đến một tiếng nói như chuông đồng, vang dội nhưng lại trung hậu.
"Húc? Lúc này gọi điện tới là đã xảy ra chuyện gì sao?"
"Vâng!" Giọng Vũ Chi Húc cực nghiêm túc, biểu cảm cũng trở nên nghiêm cẩn, nháy mắt như biến thành một người khác, một người vừa nghiêm túc vừa lạnh lùng.
"Nói đi, đã xảy ra chuyện gì?"
"Mặc Tử Hàn đã chú ý tới tôi đi theo Thất Thất là có nguyên nhân khác, tôi nghĩ, nếu anh ta tiếp tục điều tra có khả năng sẽ phát hiện ra ngài, thế nên tôi muốn hỏi ngài, tôi có phải nên rời khỏi Thất Thất mới tốt hơn không?"
"Đây là kết quả sau khi cậu cân nhắc cẩn thận, hay là. . . . . Còn có nguyên nhân nào khác không?" Người trong điện thoại đột nhiên hỏi một câu sắc bén.
". . . . ." Vũ Chi Húc hốt nhiên ngậm miệng.
"Nếu cậu muốn bỏ đi, tôi sẽ không ngăn cản cậu!"
"Không. . . . . Tôi chỉ là. . . . ." Vũ Chi Húc muốn nói lại thôi.
Hắn quả thật muốn đi, nhưng lúc nói ra lại có chút không muốn, mâu thuẫn lần đầu tiên xuất hiện trong lòng. Thật sự người làm sát thủ không được phép có cảm tình, một khi có cảm tình sẽ không là sát thủ nữa, mà là một người bình thường.
"Mọi chuyện tôi đều nghe theo sự phân phó của ngài!" Hắn cung kính nói, theo quán tính hơi cúi đầu.
"Được, cậu quyết định đúng lăm, vậy cậu cứ tiếp tục ở lại bên cạnh Thất Thất, bảo vệ con bé!"
Trên gương mặt lạnh băng của Vũ Chi Húc tự tiếu phi tiếu, giống như khổ mà không phải khổ.
Nên nói như thế nào đây?
Là một loại cảm xúc rất phức tạp. . . . .
. . . . .
Một mặt khác
Tử Thất Thất sau khi xuống lầu một liền đi thẳng tới phòng Vũ Chi Húc.
Cô vươn tay, nhẹ nhàng gõ ba cái lên cửa phòng.
"Cộc, cộc, cộc!"
". . . . ." Bên trong không ai lên tiếng.
Tử Thất Thất nghi hoặc, lại gõ ba cái.
"Cộc, cộc, cộc!"
". . . . ." Vẫn không ai trả lời.
Sắc mặt Tử Thất Thất chợt trở nên hết sức nghiêm cẩn.
Vội vàng xoay tay nắm cửa.
Cửa bị khóa trái rồi?
Tử Thất Thất nghi hoặc cau chặt mày lại. Vừa rồi Hỏa Diễm nói Vũ Chi Húc ở trong phòng, nhưng cô gõ cửa lại không ai lên tiếng, hơn nữa hắn cho tới bây giờ chưa từng khóa cửa phòng, năm năm chung sống cô rất rõ đây không phải thói quen của hắn, nhưng sao lại đột nhiên khóa cửa? Chẳng lẽ trong phòng xảy ra chuyện gì ư?
Cô hoảng hốt lập tức rút ra cái kẹp tóc trên mái, sau đó cầm phần được làm bằng sắt của cái kẹp kéo ra một đường thẳng, đưa nó vào trong lỗ khóa, chợt nghe "cách cách", cửa phòng dễ dàng mở ra.
Tử Thất Thất cười.
Không tồi, năm năm này cô cũng không phải ngày nào cũng thương tâm, cũng từ Mặc Thâm Dạ học được một ít mánh để bảo vệ bản thân, mà việc mở khóa này bây giờ với cô mà nói đã như một bữa sáng rồi.
Cô đề cao cảnh giác, cẩn thận mở cửa phòng ra, sau đó nhìn căn phòng trống không, bên trong cũng không có một bóng người, nhưng trong phòng tắm truyền ra tiếng nước chảy lại rất lớn.
Đang tắm hả?
Tắm nên mới không nghe thấy cô gõ cửa sao?
Nhưng. . . . . Nếu tắm thì có phải có chút kỳ quái không? Trong phòng không có quần áo cởi ra. Chẳng lẽ là cởi ra trong phòng tắm? Nhưng mà sao tắm thì sao phải khóa cửa?
Hai mắt cô quét bốn phía, căn phòng bài trí sạch gọn, cửa sổ mở, phòng không có dấu vết đánh nhau gì cả, không giống như là bị ai đó uy hiếp, cũng không giống bỏ trốn, nhưng điểm đáng ngờ duy nhất là tắm sao phải khóa cửa? Với lại cô còn nhẹ nhàng tới thử mở cửa phòng tắm, cũng khóa.
Cái này rất kỳ quái rồi nha!
Bình thường người này chỉ mong sao người khác nhìn thân hình hắn, sau đó thì trêu chọc người ta, mỉa mai người ta, nhưng là hôm nay, lại cẩn thận dè dặt, không chỉ khóa cửa phòng, còn khóa cửa phòng tắm.
Hắn là phụ nữ sao? Thế nhưng khóa cả hai cửa?
Bảo mật như thế?
Xem ra nhất định là có chuyện gì đó.
"Ha. . . . . "Tử Thất Thất cười tà ác, sau đó nắm sợi thép của cái kẹp tóc trong tay, lại luồn vào ổ khóa cửa, mở cửa phòng tắm ra.
Để cô xem xem