Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342988
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2988 lượt.
nói sang chuyện khác "Hôm nào có cơ hội, chúng mình sẽ dẫn Thiên Tân, Thiên Ân, Thiên Ái cùng đi gặp ba của em nhé, em muốn ba gặp mặt cháu ngoại và . . . . . . Con rể!"
Con rể?
Nghe cô gọi như vậy, lòng của Mặc Tử Hàn trong nháy mắt chuyển biến.
"Em đang nói gì, em đã công nhận anh là chồng của em rồi hả? Vậy có phải em đang muốn bày tỏ với anh hay không?"
"Bày tỏ cái gì? Anh lại muốn làm gì đây?"
"Thật ra thì tâm nguyện của anh rất là đơn giản, chỉ cần mỗi ngày em gọi anh là ông xã là được rồi, suy nghĩ lại, mỗi lần thấy em gọi anh là Mặc Tử Hàn này, Mặc Tử Hàn nọ, như vậy khiến anh có cảm giác anh với em như người xa lạ vậy, ai. . . . . . Khiến anh đau lòng quá!" Hắn oán trách nói, liền thở một hơi thật dài, bày ra khuôn mặt bi thương.
"Anh không cần phải giả bộ, em sẽ không mắc mưu của anh đâu!" Tử Thất Thất vô cùng kiên quyết vừa nói.
"Em độc ác như vậy thật sao? Một lần cũng không gọi?"
"Không sai, trước khi chúng ta còn chưa chính thức kết hôn, em sẽ không gọi! Tuyệt đối không gọi!" Cô cố ý lặp lại hai lần.
"Vậy cũng được, ngày mai chúng ta sẽ kết hôn, chi bằng tối hôm nay kết hôn luôn đi, đi. . . . . . Bây giờ chúng ta đến nhà thờ!" Mặc Tử Hàn bá đạo nói xong, liền kéo tay của cô hướng cửa phòng đi.
"Này, anh điên rồi, đã hơn nửa đêm, đi nhà thờ cái gì chứ!" Tử Thất Thất kéo hắn.
"Không sai, anh đã điên rồi, hơn nữa còn là điên rất nặng! Rõ ràng con cái của chúng ta cũng đã lớn như vậy rồi, nhưng hôn lễ cuả chúng ta một lần lại đến một lần bị ngăn cản, hôm nay anh bất kể sẽ phải kết hôn, lập tức để em trở thành vợ của anh!"
"Được rồi, Mặc Tử Hàn, anh không cần phải náo loạn nữa!" Tử Thất Thất vô cùng trịnh trọng ngăn lại hắn, dùng sức bắt lấy tay của hắn.
Mặc Tử Hàn quan sát mặt của cô, chân mày hơi nhíu lên nghiêm túc nói "Anh không có náo loạn, anh đây đang nói thật, hiện tại anh muốn cưới em, muốn kết hôn với em, anh muốn em trở thành phu nhân, vợ của anh . . . . . Ngay bây giờ, ngay lập tức!"
Tử Thất Thất nhìn bộ dáng của hắn, nghe lời nói bốc đồng của hắn, cô mỉm cười, sau đó dùng ngón tay của mình nhẹ nhàng vỗ trán của hắn nói "Đừng tùy hứng và lỗ mãng như một đứa trẻ nữa, bất kể sẽ có bao nhiêu cản trở, em cũng sẽ chỉ gả cho một mình anh thôi, cho nên anh hãy yên tâm đi, em không bỏ trốn, em sẽ ở bên cạnh anh !"
"Thật sao?" Mặc Tử Hàn hỏi.
"Ừh!" Tử Thất Thất gật đầu.
"Được rồi, em hãy gọi anh là ông xã đi, anh sẽ tin em ngay!"
Lại nữa!
Tử Thất Thất đổ mồ hôi !©¸®!
(︶︿︶|||)~
"Em mặc kệ anh, em đi ngủ đây!" Cô nói xong, liền đến bên giường.
"Gọi một tiếng cũng không có chết đâu mà, tối hôm qua em cũng to gan như vậy rồi, cần gì phải căng thẳng nữa đây?"
"Mặc Tử Hàn, anh còn dài dòng thêm câu nào nữa, thì tối nay đến phòng khách mà ngủ đi!"
"Ai. . . . . ." Mặc Tử Hàn thở dài, ở sâu trong lòng hắn lại muốn ca một bài hát xưa :
"Tâm sự của con gái thì con trai đừng đoán . . . . . ."
"Có đoán tới đoán lui, vẫn không thể hiểu. . . . . ."
"Cũng không rõ tại sao cô ấy rơi lệ. . . . . . Cũng không rõ tại sao cô ấy cười . . . . . ."
. . . . . .
Có lẽ, giống thần bí khó hiểu nhất trên thế giới này chính là phụ nữ, nhưng có lẽ do phụ nữ thần bí nên mới hấp dẫn được đàn ông . . . . . .
※※※
Mấy hôm sau
Buổi trưa
Tử Thất Thất cố ý vào giờ làm việc của Mặc Tử Hàn, liền gọi cho Vũ Chi Húc cùng An Tường Vũ đi cùng cô. Cô quyết định hôm nay phải đi gặp mẹ của Mặc Tử Hàn. Mà cô thì không muốn thần bí hay chiến đấu để rời khỏi, với lại cô cũng đã đáp ứng Mặc Tử Hàn sẽ không để cho hắn lo lắng, nên. . . . . .
Cô lấy điện thoại di động ra, bấm số điện thoại của Mặc Tử Hàn, sau đó để điện thoại di động đặt ở bên tai:
『Tử Thất Thất ?』trong điện thoại di động rất nhanh liền truyền đến giọng nói của Mặc Tử Hàn.
"Là em đây!" Tử Thất Thất nhẹ giọng trả lời.
『Em gọi điện thoại tìm anh có chyện gì? Chẳng lẽ em nhớ anh . . . . . . 』
"Thật xin lỗi, đã khiến cho anh thất vọng!" Tử Thất Thất vội vàng cắt lời của hắn nói "Em muốn nói cho anh biết, hôm nay em muốn ra ngoài một chút, nhưng sẽ trở về trước bữa tối!"
『Em muốn đi ra ngoài sao? Muốn đi đâu?』Mặc Tử Hàn có chút khẩn trương hỏi.
"Hiện tại em không thể nói cho anh biết, nhưng khi em trở về sẽ nói với anh. Anh yên tâm đi, em sẽ gọi Vũ Chi Húc cùng An Tường Vũ đi với em, sẽ không xảy ra việc gì đâu, em có thể bảo vệ mình!"
『Cứ coi là như vậy, nhưng . . . . . . 』
"Không bằng như vậy đi, em cũng sẽ gọi Hỏa Diễm cùng Hổ Phách đi cùng, nhưng bọn họ phải nghe theo lệnh của em, ngay cả anh cũng không được làm quá, không được hỏi nhiều!" Tử Thất Thất lùi một bước, đưa ra đề nghị.
『. . . . . . 』trong điện thoại di động Mặc Tử Hàn trầm mặc một lúc, sau đó trả lời rất dứt khoát『 Được rồi! Vậy làm theo ý của em đi! Nhưng em phải về trước bữa tối đó, em nhất định phải trở lại, anh sẽ chờ em cùng ăn tối! 』
"Ừh!" Tử Thất Thất cười trả lời, sau đó tắt điện thoại.
Vũ Chi Húc cùng An Tường Vũ ở bên cạnh cũng nghe được mẩu đối thoại của bọn họ, hai người cùn