Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1342932

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2932 lượt.

ắn, mặc dù không nhìn thấu được suy nghĩ của hắn, nhưng cô vẫn nghiêm túc nói, "Ba anh là Lãnh Kiêu Hùng, là tổng cảnh ti thành phố X, lúc còn trẻ là một cảnh sát rất ưu tú, chính là ông ấy đã bắn chết long đầu đời đầu tiên của Mặc gia, là một nhân vật anh hùng. Mẹ anh tên là Mộng Thiến Tâm, là một phụ nữ rất xinh đẹp cũng rất dịu dàng, chỉ là bà ấy vì chuyện anh mất tích hơn 30 năm trước, cùng chuyện ba anh chết làm cho tinh thần ba sụp đổ, giờ vẫn đang ở bệnh viện. Mà anh. . . . . . Còn có một anh trai. . . . . ."
Anh trai?
Mặc Tử Hàn có chút kinh ngạc, bởi vì Tử Thất Thất tạm dừng cùng biểu tình hiện ra trên mặt, có chút quái dị.
"Anh trai anh? Hắn tên gì? Làm sao em không nói tiếp nữa hả?" Hắn bình tĩnh hỏi.
Tử Thất Thất có chút lo lắng, sau đó lại miễn cưỡng cười nói, "Anh trai anh là Lãnh Mạc Nhiên, hiện tại cũng là một cảnh sát ưu tú!"
Lãnh Mạc Nhiên?
Mặc Tử Hàn nghe đến cái tên này mày liền nhíu lại.
Thì ra là hắn, khó trách Phương Lam từng nói máu hắn phù hợp Thiên Tân, vào lúc đó hắn đã cảm thấy hơi có chút quái dị, hoá ra là như vậy, bởi vì bọn họ là anh em ruột, cho nên mới phù hợp với trái tim của Thiên Tân. Thật đúng là có chút ngoài ý muốn, ba mình là cảnh sát, anh trai cũng là cảnh sát, còn là người đã từng tự tay bắt hắn vào ngục kia.
Đây xem như là một loại nghiệt duyên sao?
"Ha. . . . . ." Hắn khẽ cười một tiếng.
Tử Thất Thất nhìn hắn cười, trái tim bỗng thắt lại.
Mặc Tử Hàn lại dịu dàng nhìn cô nói, "Anh đã nhớ kỹ cả rồi, anh sẽ nghe lời em nói, nhớ kỹ tên ba mẹ thân sinh của anh, cho đến chết cũng sẽ không quên. Chỉ là cái người lớn hơn anh vài tuổi đó, có thể không cần nhớ được không?"
"Này! Em rất nghiêm túc nói chuyện này với anh, anh có thể đừng cợt nhả với em nữa được không?" Tử Thất Thất có chút tức giận với thái độ của hắn.
"Anh cũng không có chợt nhả mà, anh cũng rất là nghiêm túc nói với em đó, chỉ là. . . . . . Anh không rõ lúc biết ba mẹ thân sinh là ai cần dùng biểu cảm như nào, bởi vì. . . . . . Cho tới giờ chưa từng có ai dạy anh chuyện này mà." Mặc Tử Hàn vẫn cười nói như cũ.
Tử Thất Thất chấn kinh nhìn hắn, thấy hắn tươi cười không có tự nhiên.
Chợt vươn tay ôm chặt lấy hắn, nói, "Anh là thằng ngốc sao? Cho dù không có ai dạy anh, anh cũng có thể học trong sách nữa mà? Anh hẳn phải biết chứ? Thiệt là. . . . . . Cái tên này. . . . . . Rốt cuộc là lớn lên thế nào vậy?" Con người hắn, cuộc đời hắn, rốt cuộc là vượt qua thế nào? Hắn rốt cuộc đã từng trải qua những chuyện gì?
"Em mới là cô ngốc!" Mặc Tử Hàn cũng ôm chặt cô, cười trả lời, "Đương nhiên là từng ngày từng ngày. . . . . . Từ từ lớn lên rồi!"
Tử Thất Thất không biết sao lại tuôn trào nước mắt, nghẹn ngào nói, "Anh không hận sao? Hận ba em không cho anh có hạnh phúc gia đình, biến anh thành bộ dáng hiện tại."
"Thật xin lỗi, anh cũng không có cảm thấy căm hận, ở trong hắc đạo, chuyện như vậy thường sẽ xảy ra, cho nên anh cũng không còn cảm giác gì nữa!"
"Vậy anh không đau lòng sao? Mẹ anh, bà ấy. . . . . . Bà ấy giờ. . . . . ."
"Thật xin lỗi, anh cũng không có cảm giác đau lòng, bởi vì anh đã từng làm chuyện tàn nhẫn hơn với người khác."
"Ngu ngốc, làm gì luôn nói xin lỗi với em, anh cũng đâu có làm gì sai!"
"Vậy sao? Nhưng anh cho rằng, với một người bình thường, sau khi nghe em nói xong hẳn sẽ khóc? Nhưng thật lạ là. . . . . . Anh. . . . . . Một chút cũng không khóc nổi!" Là bởi vì cho tới bây giờ cũng chưa từng tiếp xúc với bọn họ? Là bởi vì mình quá mức máu lạnh sao? Hay là bởi vì vừa rồi khóc quá nhiều trong địa lao? Quả nhiên, là bởi hắn là một người đàn ông kém cỏi, cũng là một đứa con trai kém cỏi.
"Vậy em hỏi anh. . . . . ." Tử Thất Thất ôm lấy hai tay đang thít chặt của hắn, sau đó nói, "Anh có vui vẻ không? Biết mình còn có thân nhân sống trên thế giới này, anh cảm thấy vui vẻ không? !"
"Vui vẻ?" Mặc Tử Hàn nghi hoặc nói ra, sau đó ngẫm nghĩ, trầm mặc cảm thụ nội tâm của mình.
Mặc dù hắn cũng không cảm thấy oán hận Mặc Hình Phong, cũng không thấy bởi vì chuyện của mẹ mà đau lòng, càng không có xúc động muốn khóc, nhưng sau khi nghe cô nói, hắn có thể cảm thấy có một thứ gì đó kỳ quái đang không ngừng chảy, đó là vui vẻ sao? Dường như có chút không giống.
"Ha. . . . . ." Hắn nhẹ nhàng cười một tiếng, sau đó nói, "Anh mặc dù không rõ ràng đây có phải cảm giác vui vẻ không, nhưng anh lại rõ, anh rất cảm ơn bọn họ, cảm ơn bọn họ đã sinh ra anh, cảm ơn Mặc Hình Phong cướp anh đi, cảm ơn sự dưỡng dục nhiều năm của ông ấy, cũng cũng cảm ơn sự lạnh lùng của ông ấy với anh, mặc dù cuộc sống trước kia của anh có thống khổ, nhưng những chuyện đó lại tạo ra anh bây giờ, như lúc này gặp được em. . . . . . Anh nói rồi, mọi chuyện anh đều không quan tâm, anh chỉ cần có em cùng các con bên cạnh thôi."
"Ha, ha, ha. . . . . ." Mặc Tử Hàn sau khi nói hết, đột nhiên lại cười khan, sau đó áy náy nói, "Những lời anh vừa nói kia, tựa hồ nói có chút thật xin lỗi cha mẹ ruột, nhưng. . . . . . Anh mặc kệ, cuộc đời anh không muốn làm lại, đây chính là c