Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342879
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2879 lượt.
giết tôi, Bách Hiên sẽ không vì cứu tôi mà nhảy lầu!" Tử Thất Thất tức giận hét lên.
"Tìm người giết cô?" Chung Khuê dùng giọng điệu nghi hoặc lặp lại, sau đó cười nói, "Tôi chỉ phái người làm cho Bách Vân Sơn bị thương, cho ông ta chút dạy dỗ mà thôi, ai biết sẽ không cẩn thận đánh trúng cánh ta Bách Vân Sơn, hơn nữa lại trùng hợp ông ta đang bắt cô ngoài cửa sổ, lại trùng hợp bởi vì ông ta bị đau mà không giữ chặt được cô, cho nên cô mới rơi xuống, chỉ là mạng cô đúng là lớn, nhảy từ lầu bảy xuống cũng không chết, ngay cả đứa bé trong bụng cũng không có việc gì. Quả nhiên. . . . . . Đây ưu đãi mà ông trời dành cho cô sao?"
"Chung Khuê ——" Tử Thất Thất hét lên, bên trong nha fmáy bỏ hoang vang vọng tiếng hét của cô.
"Cái tên khốn kiếp, khốn khiếp, ông hại chết Bách Hiên, tôi sẽ không bỏ qua cho ông, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ông!" Cô không ngừng hét lên, bị kích động bước tới nhưng lại bị hai người đằng sau giữ chặt không đi được.
Chung Khuê nhìn gần cô, cười nhẹ nhàng, "Cô có bản lĩnh đấu với tôi sao? Người phụ nữ nhỏ yếu, nhu nhược, không có khí lực gì như cô mà muốn không bỏ qua cho tôi? Thật là nực cười."
Tử Thất Thất ngưng xúc động xông tới, bình tĩnh mà nhìn chằm chằm ông ta nói, "Ông sẽ gặp báo ứng . . . . . ."
"Cô nói cái gì?" Chung Khuê thình lình nghi hoặc hỏi cô.
"Tôi nói ông sẽ gặp báo ứng! Ông giết nhiều người, làm nhiều chuyện xấu xa, còn hại chết Bách Hiên, ông nhất định sẽ gặp báo ứng, ông chết không được tử tế——" Tử Thất Thất hét lên.
Chung Khuê nhìn cô mà lại chợt cười to, "Ha ha ha. . . . . . Ha ha ha ha. . . . . . Cô nói tôi sẽ không chết tử tế? Cô nói tôi sẽ gặp báo ứng? Thật là nực cười, nếu tôi gặp báo ứng, như vậy lúc 21 tuổi lần đầu tiên tôi giết người hẳn sẽ gặp báo ứng rồi, nhưng sự thật lại hoàn toàn ngược lại, tôi vậy mà lại kiện kiện khang khang sống đến 77 tuổi, ha ha ha. . . . . . Báo ứng. . . . . . Thật là nực cười, quá nực cười!"
Tử Thất Thất hung ác nhìn ông ta mà nói, "Chung Khuê, cho dù hôm nay ông giết tôi, tôi thành quỷ cũng sẽ báo thù cho Bách Hiên, sẽ báo thù thay cho những người chết dưới tay ông, tôi tuyệt đối sẽ không cho ông sống tốt, tôi tuyệt đối sẽ không —— tuyệt đối ——"
"Thành quỷ?" Chung Khuê đến gần nhìn cô nói, "Đúng là một cách nói thú vị, thành quỷ cũng không bỏ qua cho tôi? Ha ha ha. . . . . . Tốt, vậy tôi chờ cô thành quỷ rồi tới tìm tôi báo thù, đúng rồi, thuận tiện nói cho cô biết một chuyện hay, năm năm trước mặc dù tôi lỡ tay hại chết Bách Hiên, nhưng mà, cho tới bây giờ tôi chưa từng hối hận, dạng người ngu xuẩn giống cậu ta, nên sớm đi gặp Diêm Vương rồi mới đúng, mà những người chết trong tay tôi, kể cả cô cũng phải chết, cũng trách các người quá nhỏ bé, đáng bị tôi giết!"
"Chung Khuê, ông là tên khốn kiếp——" tử Tử Thất Thất hét lên lại nhằm xông tới, hận không thở giết ông ta.
Hai người đứng bên cạnh lại kéo cô lại, mà khoảng cách giữa cô và Chung Khuê chỉ đúng có 1cm.
Chung Khuê đắc ý nhìn cô cười vui vẻ, "Trói cô ta trên ghế, lục soát người, tìm di động ra cho tôi!"
"Vâng!"
Hai người đồng thanh, một người ấn Tử Thất Thất trên sofa, người kia lấy sợi dây quấn quanh người cô cùng với cả ghế, chói thật chặt lại, sau đó lục soát người cô.
"Đừng có đụng. . . . . . Các anh không được chạm vào tôi . . . . . . Không được chạm vào tôi. . . . . ." Tử Thất Thất lớn tiếng hét lên, vươn chân đang bị trói đẩy bọn họ.
Hai người cùng cau mày, một người đè chân cô lại, người khác luồn tay vào túi quần cô, rất thuận lợi liền tìm được điện thoại.
Tử Thất Thất hung ác trừng nhìn bọn họ, cắn chặt răng.
Một người trong đó cung kính đưa điện thoại cho Chung Khuê, Chung Khuê cầm lấy mở danh bạ, tìm được số của Mặc Tử Hàn, cũng tìm được số của Mặc Thâm Dạ. Quả nhiên như ông nghĩ, chỉ cần bắt được cô ta, mọi chuyện đều sẽ thuận lợi. Mà cho dù không có số của Mặc Thâm Dạ, Mặc Thâm Dạ cũng sẽ lập tức biết cô ta gặp nguy hiểm, dù sao đây là em gái ruột của hắn, hắn tuyệt đối sẽ không để mặc cho cô ta ở chô nguy hiểm như vậy.
Thật sự là quá tốt, mọi chuyện đều tiến hành thuận lợi, vậy kế tiếp. . . . . .
Còn kém họa lên dấu chấm tròn.
"Các anh chuẩn bị tốt chuyện tôi nói lúc trước, không được xảy ra sai lầm gì!" Chung Khuê nói rồi cầm di động Tử Thất Thất bỏ đi.
"Vâng!"
Hai người lấy một cái va li ở sau ghế ra, cầm vật bên trong ra bắt đầu làm theo lệnh Chung Khuê.
Tử Thất Thất không thấy được bọn họ làm gì sau lưng mình, chỉ có thể trơ mắt nhìn Chung Khuê càng đi càng xa.
Sự việc tiến hành thuận lợi theo kế hoạch của cô, cô giờ phải nghĩ biện pháp rời đi.
Nhất định phải rời khỏi đây!
※※※
Biệt thự cạnh biển
Mặc Thâm Dạ sau khi nói chuyện xong với Lãnh Mạc Nhiên liền đứng ở cửa sổ nhìn biển. Nhưng cho dù nhìn bờ biển rộng lớn như thế, nhưng trong lòng vẫn không cách nào bình tĩnh lại. Bởi vì hắn rất rõ ràng, hôm nay sẽ là một ngày cực kỳ rối ren.
"Rinh rinh rinh. . . . . . Rinh rinh rinh. . . . . ."
Chuông điện thoại vang lên, hắn lấy điện thoại ra, mắt vẫn nhìn bờ biển