Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342536
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2536 lượt.
u Tân hạ thấp yêu cầu.
“Nghĩ đến cái gì?” Du Nhiên bỗng nhiên cười phá lên như phát điên: “Điều tôi nghĩ đến chỉ là… tôi thật xui xẻo.”
“Thật đấy, tôi thật xui xẻo, vì sao thế giới nhiều người như vậy, bọn có cứ nhất định phải tìm đến tôi?”
“Thật sự bởi vì nhìn tôi có vẻ rất biết chịu đựng sao? Lúc nào cũng có thể sống lại, mang lại cho bọn họ nguồn lạc thú vô tận?”
“Xem ra tôi nên yếu đuối một chút, ít nhất cũng phải vờ như yếu đuối một chút, nếu như vậy, có lẽ tôi sẽ không bị thương nhiều như thế, đúng không?”
“Tôi hận bọn họ, tôi hận từng người bọn họ.”
“Thế nhưng, cậu có biết vì sao tôi lại buồn phiền như thế không? Phía sau bọn họ, mỗi người đều có những chuyện cũ, cả đám đều thật bi thảm.”
“Đúng vậy, bọn họ đều rất đáng thương, tôi cũng rất đáng thương, như vậy, ai nên hận ai đây?”
“Thế giới này, rốt cuộc bị làm sao vậy?”
“Vì sao liên tục hai lần tôi đều bị lừa? Tôi ngu ngốc như vậy sao?”
“Nghĩ lại đều là lỗi của tôi, là lỗi của bản thân tôi, tôi không biết cách nhìn người, cũng không có khả năng nhìn lại lần thứ hai.”
“Đúng vậy, là lỗi của tôi, nhất định là lỗi của tôi.”
“Tôi không dám nữa, không còn đủ dũng khí để tin tưởng tình yêu nữa, chuyện đó đều là gạt người, đều là những thứ do những người buồn chán tự biên tập ra để giết thời gian.”
“Đúng vậy, tôi không bao giờ tin nữa, vĩnh viễn, vĩnh viễn sẽ không tin nữa.”
Dưới ánh đèn lắc lư lay động rất nhanh, Du Nhiên vùi đầu vào cánh tay.
Con mẹ nó cái gì mà nam hoan nữ ái, đều là phí thời gian, có thời gian rảnh không bằng ngủ cho đã mắt.
Ít nhất ngủ, trái tim sẽ không bị tổn thương.
Trong tiếng nhạc ầm ỹ, giọng nói của Tiểu Tân trầm tĩnh truyền đến: “Có câu quá tam ba bận.”
Du Nhiên cười mỉa: “Còn gặp loại chuyện này lần thứ ba, mạng nhỏ của tôi sẽ không còn.”
“Ít nhất cũng phải thử một lần cuối cùng.” Giọng nói của Tiểu Tân rất gần tai Du Nhiên.
Du Nhiên lắc đầu, thật chậm, mang theo chút men say.
“Lúc này, cô cứ ngồi tại chỗ, chỉ cần ngồi tại chỗ, chờ người đến yêu cô là được rồi.” Tiểu Tân nói.
“Đợi đến lúc tóc bạc, sẽ có ai đến không?” Du Nhiên bật cười.
“Sẽ có.” Giọng nói của Tiểu Tân có một sự dịu dàng chưa từng có, trong cùng một thời khắc đó, cậu ta cầm lấy tay Du Nhiên: “Tôi đã đến.”
Dưới ánh đèn, tất cả mọi thứ dường như đang lắc lư.
Du Nhiên ngẩng đầu, nhìn thấy một thế giới không ổn định như thế.
Thế nhưng, ánh mắt Tiểu Tân lại là thứ vững chắc và kiên định duy nhất trong thế giới lay động này.
“Lý Du Nhiên, tôi thích em.” Cậu ta đã nói như vậy với cô.
Trong giờ phút này, Du Nhiên bỗng nhớ tới một người nào đó từng cảnh báo cô không nên uống quá nhiều rượu.
Đây là bài học thứ mười tám mà Khuất Vân dạy cho Du Nhiên – Uống rượu, là rất dễ uống ra tình cảm.
[Bài học thứ mười chín'> Đàn ông khi đã nóng vội, là có thể bất chấp thủ đoạn.
Dưới ánh đèn vừa mờ ảo vừa hỗn loạn, Tiểu Tân đã quay sang nói với cô rằng: “Lý Du Nhiên, tôi thích em.”
Ánh mắt cậu ta thật kiên định, lời nói của cậu ta cũng thật kiên định, bàn tay cậu ta nắm lấy tay cô, cũng kiên định.
Du Nhiên nhìn cậu ta đủ một phút, sau đó… “rầm” một tiếng ngã lên bàn, vùi đầu vào giữa hai tay.
Lông mày của Tiểu Tân gần như biến thành hình dạng giống gân xanh trên trán, lên xuống như những cuộn sóng, giống như có thủy quái đi dạo dưới đó.
“Tôi bằng lòng bị em gieo tai họa, em còn quan tâm làm gì?” Tiểu Tân nhíu mày.
“Còn tôi không muốn gieo họa cho cậu, cậu quản được tôi chắc?” Du Nhiên cũng nhíu mày.
“Lý Du Nhiên, em nói cho rõ ràng, Long Tường tôi rốt cuộc có chỗ nào không xứng với em?” Tiểu Tân vỗ bàn.
“Có rất nhiều người xứng với tôi, chẳng lẽ cứ gặp ai là tôi phải hẹn hò với người đó?” Du Nhiên cũng vỗ bàn theo.
“Nhưng người thích em chỉ có tôi!” Tiểu Tân đứng lên, nhìn xuống Du Nhiên.
“Cậu nói thích tôi thì tôi sẽ phải hẹn hò với cậu hay sao?! Hơn nữa, ai biết cậu có thực sự thích tôi hay không?” Du Nhiên cũng đứng lên, nhưng bởi vì khác biệt về chiều cao nên cô vẫn phải ngửa cổ nhìn Tiểu Tân.
Tiểu Tân: “Vậy em muốn tôi làm thế nào mới chịu tin tôi?!”
Du Nhiên: “Ngay lúc này cậu cởi quần nhỏ ra, tôi sẽ tin cậu!”
Tiểu Tân: “…”
Du Nhiên không gào thét với Tiểu Tân nữa, lại ngồi xuống, gọi thêm một cốc rượu, ngửa cổ, uống từng ngụm lớn.
Uống xong mới thở dài một tiếng: “Tiểu Tân, thích một người là một chuyện phí công phí sức nhất trên thế giới, chị đây khuyên cậu, nghìn vạn lần đừng có ngu như thế…”
Đang tận tình khuyên bảo, khóe mắt Du Nhiên thoáng liếc sang phía đối diện, lại phát hiện không thấy Tiểu Tân đâu nữa.
Xem ra là bị cô chọc giận bỏ đi rồi.
Du Nhiên phiền muộn – vì sao không giúp cô trả tiền rồi hãy đi? Đúng là không ga lăng.
Đang oán giận, bỗng nhiên một vật thể màu trắng “vù” một cái bay tới trước mặt Du Nhiên.
Du Nhiên cố gắng mở ra đôi mắt lờ mờ, khi nhìn rõ, vội vàng nhảy về phía sau ba mét.
Đó là – một cái quần nhỏ tứ giác màu trắng.
Đôi mắt Du N