Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342540
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2540 lượt.
ốn đã chuẩn bị xong hai ngón tay, quyết định phải chọc vào mắt Tiểu Tân để giải hận, nhưng sau khi nhìn thấy bài viết tổng hợp tất cả xì căng đan của ngôi sao nổi tiếng kia, Du Nhiên phì cười ra tiếng.
Bởi vì bài viết này thật sự thú vị, Du Nhiên lập tức nghển cổ sang đọc cùng Tiểu Tân, xem đến những đoạn đặc sắc, Du Nhiên nhịn cười thật khổ, cuối cùng đành phải dựa vào Tiểu Tân thở hổn hển.
Hai người vốn không định thu hút sự chú ý nên đã chọn một chỗ trong góc thư viện.
Nhưng là cặp đôi đứng đầu diễn đàn trường, cho dù ở trong góc tối cũng không trốn được, rất nhiều người đang lặng lẽ nhìn về phía hai người.
Trong đó, có một người quen.
Đọc xong, Du Nhiên lau giọt nước mắt vì cười mà chảy ra trên khóe mắt, trong lúc vô tình ngẩng đầu lại phát hiện ra, phía trước đó không xa, Khuất Vân đang nhìn cô và Tiểu Tân.
Dáng người Khuất Vân thon dài, cao ráo, môt đôi chân dài đứng đó, rất giống nhân vật nam trong truyện tranh của Shinohara Chie**, mang theo vẻ thần bí và hiu quạnh.
** Tác giả bộ truyện tranh “dòng sông huyền bí” của Nhật.
Đôi chân dài mọc trên người người đàn ông này đúng là gợi cảm đến đáng chết.
Lúc này Du Nhiên mới nghĩ ra, ngoại hình của Khuất Vân rất giống với hoàng tử bạch mã cô thường hay mơ mộng khi còn bé.
Quá khứ cũ rích của bọn họ đã chứng tỏ một việc: kết thúc của chuyện cổ tích chỉ có thể tồn tại trong những câu chuyện kể.
Du Nhiên cảm thấy trái tim mình thật bình tĩnh, cô đã thực hiện được giấc mơ khi còn bé, tuy không thành công, nhưng ít nhất, cô và hoàng tử bạch mã đã gặp nhau, vậy đã là quá đủ rồi.
Trong lúc cô dần bình tĩnh lại, Khuất Vân đã đi tới trước mặt bọn họ.
Du Nhiên nhìn cánh tay Khuất Vân một chút, dường như đã cử động bình thường, nên hỏi một câu: “Tay anh khỏi rồi chứ?”
Khuất Vân lẳng lặng nhìn cô, trong bầu không khí yên lặng, vô số những hạt bụi hỗn loạn rơi xuống, cuối cùng, hóa thành một câu: “Tôi muốn nói chuyện riêng với em.”
Du Nhiên lắc đầu: “Không có chuyện gì để nói nữa, những gì cần nói, ngày đó đã nói hết trong bệnh viện rồi.”
“Là chuyện có liên quan tới lớp học.” Khuất Vân dùng giọng nói không ai có thể nghe được, nói: “Nếu không, hay là em sợ?”
Sợ phải một mình đối mặt với anh, sợ trái tim thật vất vả mới bình tĩnh được sẽ lại hỗn loạn.
Du Nhiên còn chưa kịp mở miệng đã nghe giọng nói của Tiểu Tân truyền đến từ bên cạnh: “Thầy giáo, làm bóng đèn là không tốt đâu.”
Đôi mắt Tiểu Tân vẫn nhìn màn hình máy tính, cậu ta không ngẩng đầu, ngữ khí hơi lạnh lùng.
Hơi thở mùa xuân lập tức bị quét sạch, vài cơn gió lạnh thổi tới.
Thật lạnh, thật lạnh, Du Nhiên rụt cổ.
“Ý của cậu là…” Khuất Vân hỏi.
“Lý Du Nhiên hiện là bạn gái tôi, lẽ nào anh không nghe nói sao?” Tiểu Tân nói.
“Rất nhiều chuyện kể lại cách sự thật rất xa, vì vậy chỉ nghe nói là vô dụng.” Khuất Vân nói.
“Vậy hiện tại, để người trong cuộc là tôi nói cho anh biết.” Tiểu Tân đứng lên, hai tay chống lên bàn, nhìn thẳng vào Khuất Vân: “Hiện giờ, Lý Du Nhiên là của tôi, nghe hiểu không? Là người phụ nữ của tôi.”
“Mời nhắc lại lần nữa.” Khuất Vân yêu cầu như vậy.
“Lý Du Nhiên, là người phụ nữ của tôi.” Tiểu Tân thỏa mãn yêu cầu của anh.
“Hai lần liên tiếp, trong ngữ điệu có chút không tự tin.” Khuất Vân đánh giá.
Quanh người Tiểu Tân bắt đầu bắn ra những tia sáng màu trắng bạc, bông tuyết bay đầy trời.
Lạnh hơn, lại càng lạnh hơn, Du Nhiên xoa hai cánh tay.
Bông tuyết nhẹ nhàng rơi một phút, trong lúc đó, Tiểu Tân và Khuất Vân vẫn đối mặt, Du Nhiên đặc biệt lo lắng bọn họ sẽ không tỉnh táo mà hôn “chụt” nhau một cái.
Hôn có xảy ra, nhưng người bị hại lại là Du Nhiên.
Một phút sau, Tiểu Tân bỗng vươn tay, tóm Du Nhiên ở bên cạnh lên, nắm lấy cằm cô, ở trước mặt tất cả sinh viên trong thư viện và Khuất vân, hôn mạnh lên môi cô một cái.
Bởi vì hoàn cảnh có chút hạn chế, nụ hôn này chỉ là chạm môi một cái, nhưng đã đạt được hiệu quả.
Tiểu Tân buông Du Nhiên ra, nhìn về phía Khuất Vân, mang theo nụ cười thỏa mãn: “Nghe không tin, vậy nhìn thấy sẽ tin chứ.”
Đôi mắt Khuất Vân khẽ nhíu lại, những tia sáng tăm tối lóe lên.
Nhất thời, áp suất giảm xuống, tất cả những tòa kiến trúc xung quanh đều phủ một lớp băng tuyết thật dày.
Du Nhiên lập tức ngồi xổm xuống đất.
Tiểu Tân nhấc cô lên, cười mà chẳng có vẻ gì vui vẻ: “Em đang làm gì vậy?”
“Đốt sách sưởi ấm.” Du Nhiên rùng mình một cái.
Thì ra hai người đàn ông giao chiến lại đáng sợ như thế.
Không chỉ có Du Nhiên, những sinh viên khác trong thư viện cũng bị hại, tất cả đều so vai lại, thầy quản lý phải mở hệ thống sưởi lên.
Ngay khi mọi người sắp biến thành tảng băng, máy tạo băng Khuất Vân bỏ đi.
Xoay người, không nói bất cứ lời nào, bỏ đi.
Tiểu Tân nhìn bóng lưng Khuất Vân đi xa, “ha ha ha” cười ba tiếng, sau đó quay đầu nhìn về phía Du Nhiên, đắc ý hỏi: “Thế nào?”
Du Nhiên đưa tay chậm chạp lau miệng mình, nhẹ nhàng phun ra vài tiếng: “Kỹ thuật hôn thật kém.”
Tiểu Tân: “…”
Nếu trên thế giới này có thuốc chữa hối hận, Du Nh