Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342461
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2461 lượt.
>Nhớ, Du Nhiên đương nhiên nhớ.
Khi đó, mỗi cuối tuần, Cổ Thừa Viễn đều tới nhà cô.
Khi đó, Du Nhiên còn rất nhỏ, không với tới chốt mở vòi nước, Cổ Thừa Viễn sẽ đứng phía sau cô, giúp cô thoa nước rửa tay, cầm lấy tay cô, nhẹ nhàng chà xát.
Khi đó, cô chỉ đứng tới hông anh ta.
Du Nhiên nhớ, nhưng cô vẫn trả lời: “Vậy sao?”
Dùng một câu nghi vấn, giống như bản thân đã quên đi tất cả.
Cổ Thừa Viễn rửa sạch bọt xà phòng trên tay, dùng khăn sạch lau khô, rồi lại quay đầu lại, chậm rãi nở nụ cười: “Em còn nhớ… Giống như anh, vĩnh viễn nhớ.”
Trong lòng Du Nhiên, một thoáng lạnh, một thoáng nóng.
“Nếu không tới nhanh bố mẹ sẽ ăn hết nhé.” Lý Minh Vũ kêu lên.
Hai người không thể giằng co thêm được nữa, lần lượt đi ra ngoài.
Đồ ăn rất phong phú, nhưng Du Nhiên không cảm nhận được chút hương vị.
Bố mẹ và Cổ Thừa Viễn dường như nói rất nhiều chuyện, Du Nhiên cũng không chú ý nghe, chỉ khi bị hỏi tới cô mới miễn cưỡng trả lời lấy lệ.
Nói một lúc, Lý Minh Vũ đột nhiên hỏi: “Tiểu Viễn, vừa rồi sao con lại đi siêu thị lâu như vậy, không phải lạc đường đấy chứ?”
“À, con gặp một người quen ở cửa tiểu khu.” Cổ Thừa Viễn nói.
Nghe vậy, Du Nhiên vẫn giả làm hóa thạch cảm thấy từng tế bào trong cơ thể như sống lại, tuy cô biết câu hỏi của mình rất có thể khiến Cổ Thừa Viễn chú ý, nhưng cô không nhịn được: “Là ai?”
Tính toán của Du Nhiên là, để xem có may mắn nghe được một số chuyện của Khuất Vân khi còn ở trường không, ví dụ như để xem anh có phải là loại đàn ông ăn chơi không.
Nhưng câu hỏi của cô lại bị cha già nhà mình xuyên tạc: “Ý của em gái con là, người kia là nam hay nữ? Nếu là nam có điều kiện tốt, nhân phẩm tốt, thì giới thiệu cho con bé, còn nếu là nữ có điều kiện tốt, nhân phẩm tốt thì cũng nên nhanh chóng biến người ta thành chị dâu của con bé đi.”
“Ha ha.” Du Nhiên cười khổ: “Bố thật hài hước.”
Nghe vậy, khóe miệng Cổ Thừa Viễn mang theo chút mờ ám: “Du Nhiên, em thật sự có ý này?”
Du Nhiên nhét một miếng thịt vào miệng, lấy tiếng nhồm nhoàm che khuất giọng nói của mình: “Cứ cho là vậy đi.”
“Đúng rồi, rốt cuộc là ai?” Lý Minh Vũ hỏi.
“Một người quen trong quá khứ.” Đây là câu trả lời của Cổ Thừa Viễn.
Đúng vậy, người quen.
Tất cả mọi người đều là người quen.
Đây là bài học thứ chín mà Khuất Vân dạy cho Du Nhiên – Người quen, chỗ nào trên thế giới cũng có.
[Bài học thứ mười'> Tảng băng, cũng có lúc sẽ tan ra một chút
Cổ Thừa Viễn chỉ dùng một câu người quen để nói về Khuất Vân, trừ chuyện đó ra, Du Nhiên không tìm hiểu thêm được bất cứ tin tức gì nữa.
“Xem xem, từ khi Du Nhiên đi học đại học, lâu lắm rồi mấy người chúng ta mới có cơ hội tụ tập đông đủ thế này.” Lý Minh Vũ nhìn cảnh bốn người quây quần hiếm có, không nhịn được mà cảm thán: “Chỉ chớp mắt mà các con đã lớn cả rồi, ai cũng bận rộn, thời gian về nhà cũng ít đi, có đôi khi, bố còn hy vọng các con vĩnh viễn như hồi còn bé, bố mẹ vĩnh viễn không già!”
“Vậy bố ước thời gian quay trở lại, để chúng ta được làm lại một lần nữa đi.” Du Nhiên vừa và cơm vào miệng, vừa suy nghĩ những điều thật kỳ quái: “Nếu con trở lại thời tiểu học, nhưng không mất ký ức, vậy con có thể trở thành thiên tài trăm năm có một, lừa đảo nhảy lớp, vào Harvard hay Yale cũng dễ như trở bàn tay.”
“Du Nhiên à, dường như con bất hạnh di truyền chỉ số thông minh của bố, vì vậy cho dù con có trở lại quá khứ năm lần bảy lượt thì ước mơ này vẫn khó mà thực hiện được.” Lý Minh Vũ phân tích một cách khách quan.
Nhưng việc đã đến nước này, bình tĩnh vẫn tốt hơn.
Du Nhiên yên lặng, ra vẻ đang say mê chơi trò chơi.
Nhưng Cổ Thừa Viễn vươn tay, khép máy tính của cô lại.
“Trong lòng không yên, còn chơi cái gì?” Cổ Thừa Viễn nói.
Du Nhiên không đáp lại, mở máy tính lên, định tiếp tục chơi, nhưng Cổ Thừa Viễn dùng một tay lấy chiếc máy tính đi, đặt trên tủ đầu giường.
Du Nhiên quay đầu, nhìn rõ tình huống hiện tại: Cổ Thừa Viễn nửa nằm trên giường, tư thế giống của cô, giống như kiểu những đôi tình nhân hay làm.
Trong lòng, Du Nhiên hô to một tiếng không ổn, bàn chân giật bắn lên như có một viên đạn.
Nhưng ngay khi cái mông của cô rời khỏi đệm, Cổ Thừa Viên dùng một tay kéo thắt lưng cô lại, Du Nhiên bị ngã lên giường theo quán tính.
Cái chân dài của Cổ Thừa Viễn đè lên hai chân Du Nhiên, giảm bớt sức chống cự của cô.
“Anh muốn làm gì?” Tim Du Nhiên đập điên cuồng.
Cổ Thừa Viễn nghiêng đầu nhìn Du Nhiên, hai hàng lông mi kia đen đến mức lạnh thấu xương, đen tới mức đông cứng, giống như một bức tượng điêu khắc, lạnh lùng, thiếu sức sống.
Nhưng, ánh mắt anh ta nhìn Du Nhiên lại giống như dòng suối nước nóng trên núi băng, có lẽ cũng không nóng như vậy, nhưng sự đối lập này chính là thứ đã từng khiến Du Nhiên say đắm.
“Anh, chỉ muốn ôn lại kỷ niệm một chút.” Nói xong, Cổ Thừa Viễn nâng cằm Du Nhiên, hôn lên môi cô một cách vô cùng tự nhiên.
Cổ Thừa Viễn và Khuất Vân là hai người khác nhau.
Nụ hôn của bọn họ, c