Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342456

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2456 lượt.

chấn động trong lòng, hai chân đã muốn chạy ra ngoài.
Bạch Linh ngồi xổm trên mặt đất, giúp Du Nhiên lấy từng bộ quần áo ra.
Trước giờ Du Nhiên đều vo tròn quần áo, nhét lung tung vào túi, vì vậy lần nào về nhà, chuyện đầu tiên Bạch Linh làm chính là giải cứu đám quần áo đáng thương của con gái.
Lúc này, bà đưa lưng về phía Du Nhiên, vừa sắp xếp lại hành lý, vừa nhẹ giọng nói một câu: “Mẹ chỉ muốn hôm nay cả nhà có thể vui vẻ ăn một bữa cơm.”
Du Nhiên thừa nhận, những lời này đã đánh bại cô, mặc kệ giữa cô và Cổ Thừa Viễn đã xảy ra chuyện gì, nhưng mẹ cô vô tội.
Nhớ tới mẹ vẫn luôn đối xử với mình rất tốt, Du Nhiên quyết định nhẫn nhịn, cố gắng thỏa mãn nguyện vọng nho nhỏ này của bà.
“Được rồi, ngồi xuống trước đi, chỉ lát nữa là được ăn.” Lý Minh Vũ cười ha ha bước vào phòng bếp, tiếp tục biểu diễn tay nghề.
Nghĩ đến lát nữa sẽ gặp mặt Cổ Thừa Viễn, trong lòng Du Nhiên cảm thấy lo lắng, không ngồi yên được, đành đi lên sân thượng hóng gió.
Quang cảnh xung quanh tiểu khu nhà Du Nhiên không tệ, thường xuyên thấy những ông lão bà lão dắt tay cháu nhỏ, hoặc những đôi thanh niên tình tứ nắm tay đi dạo trên đường mòn, cảnh tượng này khiến cho trong lòng sinh ra cảm giác lười biếng.
Nhưng khi ánh mắt Du Nhiên nhìn về phía cửa tiểu khu, cảm giác thanh thản vừa rồi đã bị nỗi sợ hãi đánh tan thành mây khói.
Bởi vì cô nhìn thấy, ở cửa tiểu khu, Khuất Vân và Cổ Thừa Viễn đang nói chuyện với nhau.
Tuy cách rất xa, nhưng đó là hai người con trai quen thuộc nhất với Du Nhiên, Du Nhiên tất nhiên không nhìn nhầm.
Du Nhiên nhớ Khuất Vân từng nói anh và Cổ Thừa Viễn là bạn học, vì vậy bọn họ quen nhau cũng không có gì đáng ngạc nhiên, nhưng, Khuất Vân giải thích chuyện anh xuất hiện ở đây thế nào?
Trái tim Du Nhiên giống như một cuộn len bị mèo đùa nghịch, hỗn loạn không còn hình dạng gì nữa.
Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Nếu Khuất Vân thẳng thắn nói với Cổ Thừa Viễn về quan hệ của bọn họ, vậy…
Du Nhiên cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng trực giác nói cho cô biết, Cổ Thừa Viễn sẽ không bỏ qua.
Tuy đã là cuối thu, nhưng lưng Du Nhiên vẫn ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Ngay khi cô sắp phát điên mà hét lên, hai bọn họ tách ra.
Du Nhiên vội vàng trốn vào phòng vệ sinh, lấy điện thoại ra, gọi cho Khuất Vân.
Sau khi gọi được, Du Nhiên không nhiều lời vô ích, trực tiếp hỏi: “Vừa rồi anh gặp Cổ Thừa Viễn?”
Bên kia ngừng lại một lát, im lặng đến mức có chút kỳ lạ, nhưng rất nhanh, tiếng trả lời của Khuất Vân truyền đến: “Đúng vậy, cậu ta nói với em?”
“Em đứng trên sân thượng nhìn thấy!” Du Nhiên vội vàng hỏi: “Anh có nói cho anh ta biết quan hệ giữa chúng ta không?”
Câu trả lời của Khuất Vân khiến Du Nhiên thở phào nhẹ nhõm: “Không có, sao? Em không muốn cho cậu ta biết?”
“Anh ta biết nhất định sẽ… nhất định sẽ nói cho bố mẹ em biết, đến lúc đó em sẽ chết rất thảm, anh cũng sẽ chết rất thảm, vì vậy, bất luận thế nào, trước khi có lệnh của em, anh không được để lộ ra quan hệ giữa chúng ta cho anh ta, hiểu chưa?” Du Nhiên rất hoảng, cô sợ nhất không phải bố mẹ, mà là người vừa nói chuyện với Khuất Vân.
Khuất Vân đồng ý.
Du Nhiên yên tâm, vốn định nhân cơ hội này đòi một nụ hôn, nhưng nghĩ đến cảnh tượng trong phòng vệ sinh không quá đẹp mắt, vì vậy đành thôi.
Ngắt máy, vừa mới mở cửa phòng vệ sinh, cô lập tức chửi thầm một tiếng, bởi vì trên sô pha trong phòng khách, Cổ Thừa Viễn đang ngồi đó đợi cô.
“Đã lâu không gặp.” Cổ Thừa Viễn nói.
Gương mặt anh ta vẫn mang theo vẻ anh hùng khí khái, dáng người cao thẳng, khiến cả thế giới đều bao quát dưới cái nhìn của anh ta, mà sự hờ hững trong ánh mắt lại là tín hiệu đẩy người ta ra xa nghìn dặm.
Anh ta đẹp, cũng chỉ nên nhìn từ xa.
Nhưng khi đó Du Nhiên không làm được như vậy, bởi vì Cổ Thừa Viễn đã luôn luôn khiến cô nghĩ rằng, đối với anh ta, cô không giống những người khác.
Tất cả dịu dàng, giống như chỉ dành cho một mình cô.
Ít nhất… trước khi chuyện đó xảy ra, cô đã cho rằng như vậy.
Lúc này, Lý Minh Vũ bưng món ăn vừa nấu xong từ trong phòng bếp đi ra, cười nói: “Tiểu Viễn, mau cùng em con đi rửa tay đi, chúng ta sắp ăn cơm rồi.”
Du Nhiên đi vào phòng bếp, đổ nước rửa tay lên tay, nhưng còn chưa bắt đầu chà xát, Cổ Thừa Viễn đã từ phía sau cầm lấy cổ tay cô.
Không chỉ cầm lấy cổ tay, thân thể anh ta cũng dán sát vào sau lưng cô.
Du Nhiên giống như con chuột bị sập bẫy, nhất thời giật mình, kêu ra tiếng.
“Sao vậy?” Bạch Linh nhô đầu nhìn vào cửa phòng bếp.
“Không có gì ạ.” Cổ Thừa Viễn cười cười: “Tranh cướp với em ấy thôi ạ.”
Trong lúc nói vậy, Cổ Thừa Viễn cũng lấy mất hơn một nửa nước rửa tay màu xanh lục trên tay Du Nhiên.
“Đừng náo loạn nữa, mau tới ăn cơm đi.” Bạch Linh cười cười, rời khỏi phòng bếp.
Chờ mẹ vừa đi, Du Nhiên lập tức trốn vào góc phòng, cảnh giác nhìn Cổ Thừa Viễn.
Cổ Thừa Viễn đi thẳng tới vòi nước, chậm rãi vươn tay ra, dòng nước rất nhỏ, rất nhẹ, giống như giọng nói của anh ta: “Còn nhớ không? Khi còn bé, đều là anh giúp em rửa tay.”


XtGem Forum catalog