Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342473
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2473 lượt.
uất Vân.
Tào Tháo vừa nhắc đã đến của cô, Khuất Vân?
Toàn thân Du Nhiên giống như kiến bò, hơn nữa mỗi con kiến đều có thị lực 2.0, toàn bộ lấp kín lỗ chân lông của cô, khiến cô vô cùng khó chịu.
Du Nhiên không dám quay đầu, chỉ thừa dịp Cổ Thừa Viễn buông tay, vội vàng giật lại hành lý.
Vốn muốn dùng tốc độ ánh sáng cướp hành lý lại, nhưng ông Trời lại muốn cô phải chết – túi hành lý vốn chắc chắn đến trúng bom nguyên tử cũng không nổ lại rách ra đúng lúc này.
Kết quả là, vật dụng, quần áo và đồ dùng hàng ngày đều lăn lóc trên đất.
Thảm nhất chính là, mấy chiếc quần nhỏ và hai chiếc áo nhỏ mà Bạch Linh mới mua cho cô cũng không chút xấu hổ mà lẫn trong đống hỗn độn.
Cổ Thừa Viễn bắt đầu giúp cô nhặt đồ vào hành lý.
Lúc này, Du Nhiên hận không thể vùi đầu mình vào trong cái áo nhỏ, tốt nhất là ngộp chết đi, miễn cho lát nữa bị Khuất Vân cười chết.
Nhưng so với bị trêu chọc, tình huống hiện tại thật sự quá nguy hiểm, hai người đàn ông nguy hiểm ở cùng một chỗ, tùy tiện nói hai câu cũng có thể lòi đuôi.
“Phải mua túi mới, khóa kéo hỏng rồi.” Cổ Thừa Viễn nói: “Xem ra, anh còn phải đưa em tới cửa phòng, nếu không em phải tự ôm đồ vào.”
“Vây đi nhanh đi, tôi còn quay về trường có việc.” Du Nhiên thúc giục.
Từ đầu đến cuối, cô không liếc mắt nhìn Khuất Vân một cái.
“Vậy, bạn cũ, chúng ta nói chuyện sau nhé.” Cổ Thừa Viễn chào Khuất Vân rồi đi cùng Du Nhiên.
Khi đi được một đoạn Du Nhiên mới lén quay đầu lại, cô nhìn thấy bóng người cao lớn kia vẫn đứng nguyên tại chỗ, đang nhìn theo hướng cô đi, không có bất cứ cử động gì, yên lặng đến mức… không giống Khuất Vân.
Kỳ quái, mấy ngày không liên lạc, chẳng lẽ tên nhóc này đã hóa thân thành nam chính trong tiểu thuyết Quỳnh Dao rồi?
Du Nhiên nghi hoặc trong lòng, nhưng không nghĩ ra đáp án, đành phải cố gắng đuổi Cổ Thừa Viễn đi, sau đó lại vội vàng lấy đồ đạc trong hành lý ra, sắp xếp cẩn thận.
Sắp xếp xong đã là một tiếng sau, bởi vì về sớm nên bạn cùng phòng vẫn còn ở quê, trong ký túc xá chỉ có một mình cô, Du Nhiên liền cầm lấy hộp cơm, định tới căn tin mua cơm.
Nhưng vừa ra đến cửa ký túc xá đã phát hiện bên cạnh hàng cây có một người đang đứng – Khuất Vân.
Lúc này khí trời đã hơi lạnh, Khuât Vân cứ đứng như thế, rất có cảm giác lạnh lẽo tiêu điều, chỉ là đôi mắt kia vẫn tối tăm khó lường như trước.
Trong một giây, Du Nhiên bỗng nhớ tới anh chàng bi thương nổi tiếng.
Anh chàng bi thương này là nam sinh hệ tiếng Trung, bình thường thích ngâm thơ, mỗi lần mở miệng đều nói chuyện sinh tử trùng phùng gì đó, ngay cả bạn gái cậu ta cũng chịu không nổi, kiên quyết chia tay với cậu ta.
Từ đó về sau, anh chàng bi thương thường nửa đêm đứng dưới ký túc xá của bọn Du Nhiên, cao giọng đọc thơ tình.
Khoảng thời gian kia, Du Nhiên suýt nữa suy nhược thần kinh, thật vất vả mới ngủ được lại bị một câu “trở về đi, tình yêu của tôi” cao vút làm giật mình tỉnh lại.
Không chỉ có mình Du Nhiên, toàn bộ ký túc xá đều phải chịu tội như vậy, trực tiếp khiến sự thương hại của mọi người dành cho anh chàng bi thương biến thành thù hận.
Cuối cùng, trong một buổi tối gió thổi lồng lộng, khi anh chàng bi thương hát lại “my love” lần thứ hai, một tia sáng màu bạc lóe lên, một con dao gọt hoa quả sắc bén xoẹt qua đũng quần cậu ta, cắm vào nền xi măng trước mặt cậu ta.
Vẻ mặt anh chàng bi thương không thay đổi, đứng im lặng bất động một phút, sau đó, cất bước bỏ đi.
Có người tò mò quấn chăn xuống kiểm tra – trên nền xi măng xuất hiện một bãi nước trong suốt giống như nước tiểu.
Phương pháp tuy tàn nhẫn nhưng từ đó về sau, anh chàng bi thương không tới hát bài hát của quỷ lúc nửa đêm nữa.
Khuất Vân lúc này vô cùng có khí chất của anh chàng đó.
Du Nhiên hoảng sợ trong lòng, lẽ nào mấy ngày không gặp Khuất Vân đã trúng tà rồi?
Du Nhiên đành đứng lại tại chỗ, cầm cặp lồng nhìn Khuất Vân.
Gió, chậm rãi thổi bay khăn quàng cổ của Du Nhiên, hình vẽ bộ xương khô trên đó quấn quanh cổ, Khuất Vân đi tới trước mặt cô.
Du Nhiên không nói gì, bởi vì cô đang nghĩ, nên nói “Dì cả cha* của anh tới à?” hay nên nói “Ma quỷ nhanh chóng hiện hình”.
*Vốn là “dì cả mẹ”, ý chỉ nguyệt sự, dùng với con gái. Ở đây bạn Du Nhiên dùng với bạn Khuất Vân, là con trai nên mới gọi là “dì cả cha”. Thật bó tay với bạn Du Nhiên = =”
Du Nhiên không nói, Khuất Vân nói: “Sách của em ở nhà tôi, định bao giờ tới lấy?”
Lấy sách đi, ý là… chia tay?
Du Nhiên ngạc nhiên đến mức ngay cả cặp lồng cũng đánh rơi trên mặt đất: “Vì sao… phải lấy đi?”
“Không phải em…” Khuất Vân cẩn thận nhìn vào mắt Du Nhiên, ánh mắt thay đổi rất nhanh: “Cổ Thừa Viễn, biết chuyện của chúng ta chưa?”
“Đương nhiên không biết, này, không phải anh nói cho anh ta rồi đấy chứ. Em đã dặn anh đừng nói mà!” Du Nhiên cuống cuồng.
Khuất Vân không trả lời vấn đề này, chỉ hỏi tiếp: “Hôm đó, vì sao ngắt điện thoại của tôi, còn tắt máy?”
“Điện thoại của em bị hỏng.” Du Nhiên vội vàng giải thích: “Vốn muốn gọi cho anh, nhưng… Aiz, một lời khó nói hết.”