Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342476
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2476 lượt.
sao đột nhiên lại hỏi chuyện này?” Khuất Vân hỏi.
“Bởi vì, em muốn nói cho anh biết… Em từng thích một người, rất thích, rất thích.” Du Nhiên nói.
“Sau đó, chuyện gì xảy ra?” Khuất Vân hỏi.
“Sau đó, em phát hiện, mọi chuyện không giống như em nghĩ. Hoàn toàn không giống.” Du Nhiên nói: “Vì vậy, bọn em chia tay.”
“Nhưng, em rất đau lòng, phải không?” Khuất Vân hỏi.
“Đúng vậy, đau lòng đến mức… có thể bỏ đi cả tính mạng.” Du Nhiên nói.
“Tôi đã cho rằng… em là người chưa từng biết đến thất bại.” Khuất Vân nói: “Bởi vì, em vẫn đang cười.”
“Bởi vì sau này, em đã gặp được những chuyện khiến em vui sướng, em đỗ đại học, em ăn ngủ cả ngày, em gặp anh, những chuyện này đều là những chuyện khiến em rất vui sướng, vì vậy, em cười.” Du Nhiên nói.
“Em rất dễ thỏa mãn.” Móng tay Khuất Vân vừa sạch sẽ vừa ngăn nắp, được cắt gọn gàng, trượt qua làn da mềm mại trên cổ Du Nhiên: “Giống như con mèo tôi từng nuôi.”
“Nói một chút về con mèo của anh đi.” Du Nhiên nói: “Nói đi.”
“Tôi nhặt được nó, trong một ngày mưa, nó ngồi trước cửa nhà tôi, dường như bị chủ nhân bỏ rơi, vừa lạnh vừa đói, lông toàn thân ướt nhẹp, dán chặt vào người, có vẻ rất gầy.” Khuất Vân chậm rãi nhớ lại: “Khi tôi đi qua, nó nhẹ nhàng kêu một tiếng, rất sợ hãi, giống như dùng toàn bộ dũng khí. Tôi nhìn về phía nó, nó lùi lại, ánh mắt màu xanh lam kia như muốn khóc. Nhưng nó vẫn nhìn tôi, cúi đầu nhìn tôi. Tôi ôm nó về nhà, dường như nó cũng biết mình bẩn, không chịu bước lên thảm, chỉ thu mình trong góc tường, lạnh run. Tôi dùng khăn mặt lau bùn đất cho nó, cho nó uống sữa, sau đó nó mới dám rón rén đi tới sô pha, chậm rãi ngồi trong lòng tôi, vẫy đuôi, cuộn người lại, cứ như thế yên tâm ngủ. Sau đó, nó ở lại nhà tôi, nó rất ngoan, rất nghe lời, đôi khi tôi quên cho nó ăn, nó cũng không kêu ầm ĩ, chỉ lẳng lặng chờ, chờ tôi nhớ tới. Việc nó thích làm nhất là nằm trong lòng tôi… tư thế giống như em bây giờ. Tôi vốn tưởng rằng, nó sẽ ở bên tôi…”
“Đáng tiếc, một ngày, nó ăn quá nhiều, bội thực chết.” Du Nhiên nhớ lại: “Lần trước anh đã nói với em.”
“Đúng vậy, coi như nó đã ra đi như thế đi.” Giọng nói của Khuất Vân không rõ ràng.
Du Nhiên cảm thấy trong những lời này có một ý tứ nào đó cô không rõ, nhưng nhất thời cũng không chỉ ra được.
“Người mà em thích kia, sau này có gặp lại không?” Khuất Vân chuyển hướng câu chuyện.
“…Không.” Du Nhiên nói dối, cũng là một hành động trong vô thức.
“Vậy, em đã tha thứ cho hắn ta?” Khuất Vân hỏi.
“Em không biết, có lẽ, vẫn còn hận đi.” Du Nhiên nói.
“Tôi nghĩ em đã tha thứ cho hắn, bởi vì nhìn em không giống bị tổn thương, trong ánh mắt em không có thù hận.” Khuất Vân nói.
“Cũng có lẽ, là em tương đối dễ tính, chuyện quá khứ, không muốn nghĩ nữa.” Du Nhiên nói.
“… Thế nhưng có rất nhiều người, vẫn còn luẩn quẩn trong lòng.” Giọng nói của Khuất Vân xuất hiện một điều gì đó không rõ trong chớp mắt.
Du Nhiên bỗng để sát mặt mình vào mặt Khuất Vân, dùng chóp mũi chạm vào chóp mũi anh, đôi mắt mỉm cười: “Oa, hôm nay sao không có mùi chua, khiến em không quen.”
“Em thích nhìn tôi ghen?” Khuất Vân hỏi.
“Tuy anh như vậy rất phiền phức, nhưng ít nhất cũng chứng minh anh quan tâm đến em.” Du nhiên tiếp tục vuốt ve chóp mũi Khuất Vân, chóp mũi cao thẳng, lạnh lạnh.
Khuất Vân đưa tay, ôm đầu Du Nhiên, nhẹ nhàng đặt trước ngực mình.
“Làm gì vậy?” Du Nhiên hỏi: “Muốn em nghe xem nhịp tim của anh có bình thường không à?”
“Có những khi tôi bề bộn nhiều việc, khiến con mèo đó cô đơn, nhưng nó chưa từng thể hiện nó tức giận hay đau lòng, mà chỉ lén lút nhảy lên mỗi khi tôi nghỉ ngơi, tựa đầu vào ngực tôi, dáng vẻ rất thỏa mãn… Tôi nghĩ, có lẽ lồng ngực tôi có hiệu quả khiến người ta an tâm chăng.”
“Vì vậy… Muốn em cũng làm vậy?” Du Nhiên hỏi, mặt cô chạm vào áo trong bằng vải bông của anh, rất thoải mái, không chút khó chịu.
“Chuyện quá khứ, tôi không cách nào giúp em… Nhưng ít nhất, hiện giờ tôi có thể cho em một vòng tay.” Bàn tay Khuất Vân vuốt ve tóc Du Nhiên, trong lòng bàn tay là một cảm giác rất mềm mại.
Du Nhiên nghe giọng nói của anh, khóe mắt chạm tới vải bông, cảm thấy hơi ướt.
Không khống chế được, thất bại cũ trong quá khứ bỗng hóa thành nước mắt, dâng lên trong mắt Du Nhiên.
Ngón tay Khuất Vân giống như có ma lực, theo từng sợi tóc của Du Nhiên, từng sợi, im lặng vuốt ve, im lặng an ủi cô.
Cô không nói rõ với anh mình đã gặp phải chuyện gì, anh cũng không hỏi tới cùng, nhưng tất cả những uất ức đều được an ủi.
Cứ như thế, dưới sự che chở của Khuất Vân, trong tiếng tim đập của Khuất Vân, Du Nhiên dần dần ngủ say.
Một giây trước khi đi vào giấc ngủ, Du Nhiên nghĩ, tảng băng Khuất Vân này dường như không lạnh như cô đã tưởng.
Đây là bài học thứ mười mà Khuất Vân dạy cho Du Nhiên – Tảng băng, cũng có lúc sẽ tan ra một chút.
[Bài học thứ mười một'> Phần thưởng, thỉnh thoảng cũng sẽ có
Lần đầu tiên Du Nhiên ngủ quên trong lòng Khuất Vân, cảm giác đó, không thể