Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!
Tác giả: Mộc Phù Sinh
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1341912
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1912 lượt.
quanh chơi nha.”
“ Đa tạ Bành tiểu thư nhiệt tình, mắt ta không tiện, không thích đi lại.”
Bành Đan Kì đem những thủ đoạn trên thương trường vận dụng vào tình yêu, kiên trì không ngừng.
“Đêm nay em làm chủ, mời anh ăn cơm để hợp đạo chủ nhà. Niệm Khâm, không nên cự tuyệt nha?”
Tô Niệm Khâm không đường thối lui.
Gần tối trên đường từ khách sạn Đicatiero đến nhà hàng, Tô Niệm Khâm đột nhiên lục soát túi tiền.
“ Tô tiên sinh, tìm cái gì àh?”
“ Mp3 của ta thường mang.”
Ipod màu trắng, là báu vật tùy thân của Tô Niệm Khâm.
“ Có thể đã để quên ở khách sạn?” Tiểu Tần hỏi.
“ Trở về tìm.” Tô Niệm Khâm không chút do dự hạ lệnh.
“ Tô tiên sinh, sắp tới giờ hẹn với Bành tiểu thư .”
“ Không đi.” Tô Niệm Khâm phun ra hai chữ.
Bành Đan Kì đã chuẩn bị rất tỉ mỉ cho lần hẹn này ai ngờ lại vì một vật nhỏ như vật mà hủy bỏ, làm hại Tiểu Tần phải cúi đầu tìm lý do giải thích với nàng. May mà, cô có giáo dục, không phải người không biết đạo để chấp nhất một cô gái.
Mà Tô Niệm Khâm lại hoàn toàn không nói đạo lý.
Phòng trong khách sạn mọi gốc gắt đều bị hắn đào bới. người từng phục vụ qua phòng này đều bị nghiêm khắc tra hỏi, làm mọi người rất xấu hổ.
Quản lí kinh hồn bạt vía hỏi:“ Tô tiên sinh vật bị mất rất quan trọng sao?”
“ Một cái mp3.” Tiểu Tần bảo trì mỉm cười.
Tô Niệm Khâm đối đãi với người ngoài so với hai ba năm trước cũng tốt hơn rất nhiều, chính là sau khi đến thành B bắt đầu khác thường.
Tiểu Tần nhớ rõ lần đầu tiên gặp mặt, Tô Niệm Khâm đứng trong phòng hỏi:“ Ngươi vì biết chữ nổi?”
“ Cha ta là người mù.”
“Bẩm sinh hay là……” Hắn hơi cân nhắc cách dùng từ.
“ Trước đây, ông ấy là công nhân, ta khoảng hai tuổi ông ở phân xưởng xảy ra sự cố làm cho mù.” Tiểu Tần trả lời hắn.
“Ông ấy coi như may mắn, ít nhất ông ấy thấy qua bộ dáng của mẫu thân ngươi và ngươi.”
Tiểu Tần lắc đầu:“ Không, Tô tiên sinh. Một người trưởng thành hoàn toàn khỏe mạnh đột nhiên mất đi ánh sáng, so với một người khiếm thị từ nhỏ, sẽ chịu đả kích lớn hơn nữa.”
Cô nhịn không được phản bác hắn, tuy rằng trước khi bước vào cô được nhân viên công tác nhấn mạnh lặp lại kêu cô không nên tranh cãi với Tô tiên sinh, nhưng cô vẫn xúc động. Bởi vì sự cố lần đó đối cha cô lúc còn sống vĩnh viễn không phải may mắn.
Tô Niệm Khâm quay đầu, mặt tái nhợt không có biểu tình gì, hỏi: “ Phụ thân ngươi, sau đó ông ấy như thế nào?”
“ Sau đó quản lý vì trốn tránh trách nhiệm đổ tội cho ông làm việc sai thao tác. Sau khi xuất viện một thời gian dài cũng không tìm được việc, ông chấp nhận bắt đầu say rượu, mỗi lần say đều đánh mẹ ta, sau khi thanh tỉnh lại quỳ trên mặt đất xin bà đừng rời đi, một lần lại một lần hối cải, một lần lại một lần tái phạm.”
“ Sau này?” Tô Niệm Khâm lại hỏi.
Vẻ mặt hắn nhẹ nhàng, lộ ra một tia đau đớn hiếm thấy.
“ Ta không đến mười tuổi, mẹ không chịu được ly hôn với ông ấy, mang theo ta tái giá.” Tiểu Tần thản nhiên nói.
Cô rời khỏi văn phòng, vốn nghĩ đến không có cơ hội, không nghĩ tới qua một tuần lại nhận được điện thoại. Đối phương nói:“ Tần tiểu thư, Tô tiên sinh quyết định mướn cô, mời cô thứ Hai đi làm.”
Tiểu Tần vào công ty, phát hiện Tô Niệm Khâm là lão bản chăm chỉ nhất mà cô từng gặp, giống như động cơ vĩnh không ngừng nghỉ, lại giống một khối bọt biển nhanh chóng hấp thu tri thức xa lạ. Có một ngày, trong lúc vô tình nghe người ta nói Tô Niệm Khâm từng yêu một người, sau đó người kia rời hắn. Tiểu Tần lại đột nhiên nghĩ lại vẻ mặt khi hắn hỏi chuyện của ba.
Hơn mười phút sau, mp3 được phát hiện trong khe dần tấm thảm dưới giường. Hơn mười người đều lau mồ hôi xả hơi. Vừa vặn Dư Tiểu Lộ gọi điện thoại lại, Tiểu Tần báo cáo tình huống với dì nhỏ của lão bản.
Dư Tiểu Lộ suy nghĩ một chút ,“Một lát ta gửi một số file cho cô, cô nhớ lưu vào máy tính. Sau đó đi mua vài cái loại mp3 cùng kiểu dáng, mỗi cái đều lưu hết.” Buổi tối, Tiểu Tần mở mail ra, nhìn file Dư Tiểu Lộ gửi tới.
Cả 3 tài liệu tác giả đều là: Vô Yên.
Nàng không thích tìm kiếm thông tin riêng tư, không có thử nghe, giải nén sau đó lưu vào 5 cái mp3 mới mua, phân bố trong túi cô, trong ngăn kéo, trên xe, phòng ngừa lại mất.
Nguyên lai quan trọng không phải cái mp3 kia mà là giọng bên trong, Tiểu Tần nghĩ.
Báo tài chính và kinh tế đăng: “ RD hợp tác với công ty Toro của ta, cuộc đàm phán đã đến giai đoạn cuối”.
Tang Vô Yên đọc xong tin tức, đóng báo lại.
Đúng như Tô Niệm Khâm nói với cô, hắn không phải đến thành B tìm cô.
Trong phim, thường xuyên có nam nhân vì truy tìm bạn gái, ngày ngày đứng dưới lầu nhà cô gái đó chờ đợi. Nhưng Tô Niệm Khâm sẽ không, ba năm trước sẽ không, ba năm sau cũng như thế.
“ Ngày mai ngươi đi theo giúp ta.” Lí Lộ Lộ nói.
“ Ngươi đi đâu vậy? Ta vừa tan tầm có thể tiễn ngươi một đoạn đường.”
“ Không cần không cần.” Tang Vô Yên xua tay.
“ Dù sao cũng là vinh hạnh của ta, đường này khó gọi xe lắm không tốt ch