Tác giả: Phúc Bảo
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341315
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1315 lượt.
Hoa đi ra liền chạy tới, cũng không nói gì cả, chỉ giữ khoảng cách không xa không gần đi theo phía sau cô. Nếu Hà Hoa không kiên nhẫn quay đầu trừng mắt với hắn, hắn liền đứng lại, bộ mặt đáng thương lê chân quẹt quẹt lùi lại, chờ Hà Hoa quay đầu đi tiếp, hắn lại nhanh chóng chạy đuổi theo. Có đôi khi Hà Hoa giúp cha mẹ cô đi tới nhà người khác truyền lời hoặc mượn cái này cái kia, Trường Sinh liền ngồi ngay trước cửa nhà họ chờ Hà Hoa, người ta tới mời hắn vào trong ngồi, hắn cũng không quan tâm, chỉ chờ Hà Hoa đi ra là yên lặng đuổi theo.
Người trong thôn vốn chỉ biết Hà Hoa và Trường Sinh cãi nhau, Hà Hoa giận dỗi trở về nhà cha mẹ, giờ Trường Sinh lại theo cô giống như cái đuôi, khó tránh khỏi việc đám đàn bà túm năm tụm ba lại bàn tán. Bàn tán nhiều nhất là Hà Hoa ghét bỏ Trường Sinh bởi vì hắn là tên ngốc, muốn tìm một người khác tốt hơn, chỉ trông mong bắt Trường Sinh viết thư bỏ vợ là ai đi đường nấy. Trường Sinh đáng thương, tên ngốc này mãi mới cưới được vợ, con còn chưa có đã bỏ nhau.
Hà Hoa nghe bọn họ bàn tán nhảm nhí tới phiền lòng, cũng không chịu nổi cảnh người ta chỉ trỏ vào mình, liền dần dần ít ra khỏi cửa. Vì thế Trường Sinh đa phần cả ngày đều ngồi một mình dưới gốc cây, ngây ngốc nhìn cửa nhà họ Lý đến ngẩn người.
Cứ thế lâu dần, đám người trong thôn còn bảo nhau, đừng thấy người ta ngốc mà coi thường, Trường Sinh ngốc, ngốc nhưng còn rất si tình….
Chẳng mấy chốc Hà Hoa đã về nhà cha mẹ được gần một tháng, đột nhiên một ngày nhận được tin tức của Hạnh Hoa, do người ở Vương gia trang tới truyền lời, nói rằng Hạnh Hoa không cẩn thận bị té ngã, sảy thai rồi.
Cả nhà nghe xong mặt đều buồn rười rượi, nhất là mẹ Hà Hoa, bà nghe xong tin tức này sửng sốt ngây ngẩn một lúc lâu, ngẩn ngơ một mình đi xuống bếp. Hà Hoa đi theo xuống, nhưng thấy mẹ cô đang ngồi ở ghế nhỏ lau nước mắt.
Hà Hoa lại khuyên nhủ, mẹ cô quẹt nước mắt nói: “Đang yên lành sao lại như vậy, đã mang thai đến tháng thứ năm rồi, sao lại sảy thai cơ chứ…”
Hà Hoa bảo: “Hạnh Hoa từ nhỏ thân thể đã yếu ớt … Mẹ đừng quá đau buồn, có khóc nấy khóc nữa cũng không thể trở lại được, nhưng mà mẹ khóc nhiều sẽ bị bệnh mất, Hạnh Hoa mà biết càng không chịu đựng được đâu. Dù sao thì muội ấy và Phúc Căn vẫn còn trẻ, chờ cho sức khỏe hồi phục, khỏe mạnh thì lại có con thôi…”
Mẹ Hà Hoa vẫn buồn rầu: “Con bé Hạnh Hoa này tình tính nó không mạnh mẽ như con với Đào Hoa, nó có tủi thân hay khổ sở cũng không chịu nói ra, chỉ giấu ở trong lòng một mình chịu đựng, bây giờ người ta bảo là tự nó té ngã, nhưng cũng không biết là thật hay giả … Mẹ chỉ sợ … Chỉ sợ là nó lại bị nhà chồng bắt nạt, làm hại…”
Trường Sinh đang cô đơn ngồi phía xa xa dưới gốc cây ngẩn người nhìn cổng nhà họ Lý, thấy Hà Hoa đi ra ngoài, hai mắt sáng bừng lên, phủi mông đứng dậy chạy thật nhanh tới. Tới khi chạy lại gần thấy Hà Hoa đang cầm bọc quần áo nhỏ của cô, hơi sững người, miệng lập tức toét ra cười sung sướng, vội vàng đưa tay nhận lấy: “Ta cầm giúp cho.”
Hà Hoa vung bọc quần áo, đẩy tay hắn ra, trừng mắt lườm hắn một cái xoay người đi thẳng.
Trường Sinh xoa xoa cánh tay đi theo sau, đi được một lát cảm thấy không đúng, sải dài hai bước tiến đến bên cạnh Hà Hoa mờ mịt nhắc nhở: “Nhà ở phía bên kia, không phải đi hướng này.”
Hà Hoa cũng chẳng thèm để ý đến hắn, đường mình mình đi.
Trường Sinh bám theo Hà Hoa ra tận ngoài thôn, càng lúc càng cảm thấy bất an, đưa tay kéo tay Hà Hoa, khẩn trương nói: “Cô muốn đi đâu vậy? Về nhà không phải đi hướng này, hướng này là ra khỏi thôn, về nhà, mau về nhà thôi.”
Hà Hoa gỡ tay hắn ra, mặt lạnh lùng trừng mắt nhìn Trường Sinh: “Ai bảo ta muốn về nhà? Ta về nhà nào cơ chứ? Huynh không cần ta làm vợ, nên nơi đó đã không phải là nhà của ta nữa rồi! Từ nay về sau ta thích đi đâu thì đi đó, huynh không được xen vào!”
Trường Sinh đỏ mặt, khẽ cúi đầu xuống, lại thấy Hà Hoa định đi, vội vàng đưa tay ra kéo cô, ấp úng một lúc mới đỏ mặt nhỏ giọng than thở: “Không phải mà … Muốn cô làm vợ của ta…”
Hà Hoa rút cánh tay ra, lạnh lùng hừ một tiếng, đáp lại: “Muốn ta làm vợ thì có gì tốt đâu? Ta không thích cười, còn hay đánh người. Tuyết Mai người ta tốt hơn kìa, xinh đẹp, tốt tính, lại thích cười, nhất là không đánh người nữa đó. Huynh không phải thích lắm đó sao? Suốt ba năm huynh đều cẩn thận cất giữ đậu phộng vì người ta … À … Phải rồi, huynh nhìn thấy người ta đã trở về thị trấn mất, không thèm để ý tới huynh nữa, nên huynh mới nhớ đến ta chứ gì. Có đúng không? Muốn dỗ dành ta trở về tiếp tục hầu hạ huynh đấy à? Nếu ngày mai người ta về lại, ta lại bị huynh hắt hủi đuổi sang một bên không thèm ngó ngàng chứ gì! Ta không rảnh mà tự làm mình mất mặt! Không phải huynh hỏi ta đi đâu sao? Vậy ta nói cho huynh biết, bây giờ ta lên trấn, đem đổi Tuyết Mai của huynh về cho huynh, ta có làm nha đầu sai vặt, làm người ở cho nhà người ta cũng không liên quan tới huynh, tóm lại là ta không hầu hạ huynh nữa! Huynh thích người th