Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Ngốc Ở Thôn Nọ

Chàng Ngốc Ở Thôn Nọ

Tác giả: Phúc Bảo

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341320

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1320 lượt.

ích cười, thích nói thì về nhà mình mà ôm đậu phộng bảo bối ngoan ngoãn chờ đi, ngày mai cô ấy sẽ về, huynh đi mà lấy cô ấy làm vợ huynh ấy!”
Hà Hoa nói xong liền xoay người đi một mạch, Trường Sinh dường như bị Hà Hoa nói một tràng dài lờ mờ câu hiểu câu không, ngơ ngác, sửng sốt một lúc mới phục hồi lại tinh thần, thấy Hà Hoa đã đi xa được một đoạn, lại vội vàng chạy theo, cũng không biết phải nói gì, cứ lẽo đẽo theo phía sau không ngừng gọi với: “Hà Hoa…Hà Hoa…”
Hà Hoa nói một tràng dài kia chính là nói hết nổi lòng ấm ức tủi thân của mình ra, nghe thấy Trường Sinh gọi cô ở phía sau, xoay người lại lạnh lùng quát: “Không được đi theo ta!”
Trường Sinh đứng lại, muốn bước tiếp lại không dám, vừa ấm ức tủi thân lại vừa sốt ruột lo lắng, vẻ mặt bối rối không biết phải làm sao.
Hà Hoa chỉ thẳng tay vào mặt Trường Sinh nói: “Có một câu huynh nói rất đúng, ta thích đánh người đấy, huynh mà dám lại đây ta sẽ đánh huynh. Sau này cũng đừng để cho ta gặp huynh, ta gặp huynh lần nào sẽ đánh huynh lần đó.” Hà Hoa nói dứt lời còn tiện tay vớ một cành cây ném qua chỗ hắn, trừng mắt lườm hắn một cái rồi xoay người đi luôn.
Trường Sinh không đuổi theo, sững sờ đứng đơ người tại chỗ, thấy Hà Hoa càng ngày càng xa, cuối cùng tới chỗ quặt thì Hà Hoa cũng biến mất khỏi tầm mắt hắn. Hắn không nhúc nhích, mắt nhìn chằm chằm không chớp về cuối con đường, giống như đang đợi Hà Hoa thay đổi ý định, sau đó sẽ từ chỗ đó quay lại trở lại với hắn, nhưng mà hắn đã đứng đợi rất rất lâu, cuối cùng thì Hà Hoa vẫn không trở về.
Hà Hoa nói không làm vợ hắn nữa, Hà Hoa còn nói không muốn nhìn thấy hắn…
Hà Hoa đã đi rồi, không bao giờ quay trở lại nữa…

Trường Sinh ngây người hồi lâu, dường như đột nhiên không chịu nổi, quay mặt về hướng Hà Hoa biến mất gào lên: “Hà Hoa!!!”
Hà Hoa không nghe thấy tiếng gọi của Trường Sinh, buồn bực suốt dọc đường đi tới Vương gia trang.
Hạnh Hoa vừa thấy cô tới, chưa kịp nói gì nước mắt đã ào ạt tuôn trào. Hà Hoa vốn là muốn khuyên em gái, nhưng thấy Hạnh Hoa khóc lóc đau khổ như thế, cũng khiến nước mắt cô chảy theo. Hai chị em kéo tay nhau khóc một lúc lâu rồi mới bắt đầu trò chuyện.
Hà Hoa chỉ sợ Hạnh Hoa ở nhà chồng phải chịu khổ sở, hỏi xem mẹ chồng cô đâu, sao cô tới cũng lâu rồi còn chưa gặp. Hạnh Hoa lau nước mắt, yếu ớt vòng vèo nói đang ở sau nhà, nhà vợ chồng cô và anh trai của Vương Phúc Căn mặc dù ngăn cách bằng một bức tường nhưng hai nhà thay phiên nhau phụng dưỡng mẹ chồng cô, bây giờ bà ấy đang ở trong nhà của anh trai Phúc Căn.
Hà Hoa bảo như vậy cũng tốt, chị dâu Phúc Căn không phải là người dễ chịu gì, ít qua lại thì sẽ bớt khó chịu đi. Hạnh Hoa gượng cười thở dài, Hà Hoa thấy rõ trong lòng Hạnh Hoa có nỗi khổ, nhưng cô hỏi mãi cũng không chịu nói, chỉ lắc lắc đầu vuốt bụng mình mà rơi lệ. Hà Hoa thấy thế càng nghi ngờ hơn, vội hỏi xem có phải mẹ chồng cô và chị dâu làm chuyện gì đó nên đứa bé mới mất, nếu như thế chúng ta sẽ không tha cho bọn họ! Hạnh Hoa bảo không phải như thế, chỉ có thể trách số mệnh mình không tốt, thân thể yếu ớt. Hà Hoa thấy Hạnh Hoa lại sắp khóc nữa, không dám hỏi nữa, chỉ đành khuyên nhủ thêm một lúc.
Vương Phúc Căn cư xử với Hà Hoa cũng coi như là lễ phép, chỉ có điều chắc do mất đứa bé nên buồn khổ, trên mặt không có vẻ tươi cười. Suốt một ngày, Hà Hoa đều ở trong phòng trò chuyện với Hạnh Hoa, không gặp những người khác của nhà họ Vương. Tối đến, Vương Phúc Căn cầm chăn đệm của mình đi ra nhà ngoài ngủ, để cho chị em Hà Hoa ngủ cùng nhau cho dễ trò chuyện.
Hai người nằm trên giường nói chuyện cả đêm, cuối cùng cũng không biết nói gì nữa, nhưng đều không ngủ được, nằm trong chăn mở mắt nghĩ ngợi.
“Tỷ…” Hạnh Hoa đột nhiên mở miệng gọi một tiếng.
“Hửm…?” Hà Hoa lên tiếng trả lời, Hạnh Hoa lại không nói gì, nằm im một hồi, Hạnh Hoa lại dường như có chuyện khó nói, nhỏ giọng gọi “Tỷ…”
Hà Hoa quay đầu nhìn em gái, nhưng thấy Hạnh Hoa đang ngẩn người nhìn trần nhà, ngưng một lát mới yếu ớt mở miệng nói tiếp: “Muội không muốn tiếp tục với Phúc Căn nữa…”
Hà Hoa hơi kinh ngạc, chỉ nghĩ là Hạnh Hoa lại nghĩ tới những chuyện phải chịu ấm ức, khổ sở, đành khuyên nhủ: “Muội đừng có nói bậy, tỷ biết bây giờ trong lòng muội rất đau khổ, đứa bé không còn thì sau này lại có thể có đứa khác. Chờ muội chăm sóc bản thân cho khỏe lại thì muốn mấy đứa cũng được hết.”
Hạnh Hoa yên lặng một lát, dường như không nghe thấy lời Hà Hoa, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm lên trên nóc nhà, tiếp tục nói: “Muội cảm thấy sống không có ý nghĩa gì nữa….”
Hà Hoa hoảng sợ, vội vàng ngồi dậy kéo Hạnh Hoa khẽ quát: “Không được nói bậy!”
Hạnh Hoa nghiêng đầu nhìn cô, trong mắt có ánh lệ lấp loáng, đau khổ thốt lên: “Tỷ, tỷ nói xem vì sao số muội lại khổ vậy chứ … Đều là cùng một cha mẹ nuôi lớn, muội thấy tỷ và Đào Hoa đều rất tốt, vừa hâm mộ lại vừa ghen tỵ.”
Hà Hoa: “Mỗi người đều có nỗi khổ riêng, chỉ là không nói ra thôi.”
Hạnh Hoa rơi lệ lắc đầu: “Muội không sợ chịu khổ, có khổ hơn nữa muội cũng chịu được,


pacman, rainbows, and roller s