Tác giả: Mễ Mễ Lạp
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341098
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1098 lượt.
là ai rồi mới nói ra!”, Mê Cúc nhìn tôi, tiếp tục nói, “Tiểu Vũ, tôi là muốn tốt cho cậu thôi!”, Mê Cúc nói xong liền quay người đi vào hội trường.
Tôi đứng đờ ra trước cổng hội trường câu lạc bộ, đầu óc rối bời. Lời của Mê Cúc giống như một quả đạn cực lớn rơi trúng xuống đầu tôi, rồi “Bùm” một tiếng, toàn thân tôi như nổ tan tành, chìm vào trạng thái hôn mê, không còn chút ý thức nào nữa.
Cửa hội trường lại lần nữa mở toang ra, Mê Cúc dắt tay Mậu Nhất đi ngang qua tôi. Tôi nhìn thấy Mậu Nhất nhìn tôi bằng ánh mắt chất vấn, như muốn hỏi tôi thực sự không muốn cùng đi sao? Tôi cắn chặt môi của mình, mặc dù trong lòng rất muốn nói sẽ đi cùng Mậu Nhất nhưng những điều Mê Cúc nói chẳng sai chút nào. Trái tim tôi hiện nay đang cực kì rối loạn, ít nhất thì cứ để trái tim mình xác định chính xác được là ai thì hãy nói tiếp!
“Tạm biệt Mê Cúc, tạm biệt hội trưởng”, tôi lưu luyến nhìn theo cái bóng của hai người đang khuất dần.
Có lẽ sẽ rất ngọt ngào!
Tôi điên mất thôi!
Nếu cứ như thế này tôi sẽ điên mất!
Kể từ khi hoàng tử có đôi mắt quyến rũ nhất trường Thần Nam bất ngờ đến tìm tôi, mỗi ngày sau khi đến trường, ngoài việc lên lớp nghe giảng tôi còn phải liên tục đối mặt với đủ thể loại con gái đến tìm.
“Chị cả, cậu với Nam Trúc Du có quan hệ gì vậy?”, một nữ sinh nào đó lên tiếng.
“Chị cả, cậu và Nam Trúc Du quen nhau ở đâu vậy? Hai người đã hẹn hò được bao lâu rồi?”, không biết là đứa con gái thứ mấy lại tiếp tục lên tiếng, cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi.
“Tôi nói rồi, tôi hoàn toàn không…”, tôi ngẩng đầu, không thể nén nổi cơn giận đang ngùn ngụt bốc lên trong đầu thì đột nhiên nhìn thấy khuôn mặt chờ đợi của cô bạn cùng bàn Lâm Miêu Miêu, rõ ràng là câu hỏi vừa rồi là của Lâm Miêu Miêu rồi.
“Tôi đâu có…”
“Đừng nói với tôi là cậu và Nam Trúc Du không hề hẹn hò với nhau. Cậu lừa người khác thì được, nhưng lừa làm sao được tôi? Nếu không cậu nói đi, đây là cái gì?”, Lâm Miêu Miêu khua khua mảnh giấy trong tay, nói: “Nhìn xem trên giấy này viết gì đi… người nhận: Tiểu Vũ, người gửi: Nam! Chị cả à, đừng cho rằng tôi là con ngốc, chữ Nam này chẳng phải là Nam Trúc Du sao?”
Hả, anh chàng Nam Trúc Du này gửi thư cho tôi từ lúc nào vậy nhỉ?
Tôi đứng dậy, nhanh tay cướp lấy mảnh giấy trong tay Lâm Miêu Miêu.
Hài, nhưng mà cái anh chàng này, đây là thời đại gì rồi mà còn dùng phương pháp đưa thư của người thời cổ như thế này nhỉ?
Tôi vừa lẩm bẩm vừa mở tờ giấy ra đọc. Trên giấy là vỏn vẹn một câu: “Tan học, gặp em ở nơi lần đầu tiên mình gặp mặt!”
Nơi đầu tiên mình gặp mặt? Nhớ lại cái buổi trưa âm u đó, trên con đường mê cung kì lạ kia, một chàng trai đẹp dịu dàng như hoa đào tháng ba đã xuất hiện từ phía sau tôi, người ấy đã nói bằng một giọng kiên quyết sẽ cố gắng hết mình để làm bạn trai thế thân cho tôi.
Trong lồng ngực tôi chợt dâng lên một cảm giác rất ngọt ngào.
Tôi không nén được liền khẽ nhoẻn miệng cười.
“Còn nói là không phải nữa? Chị cả, cậu có cần tôi cho mượn tấm gương để nhìn cái bộ dạng của mình lúc này không?”, Lâm Miêu Miêu nhìn tôi, khó chịu hét lên, “Xin cậu đấy, lúc này trên mặt cậu đã hiện ra dòng chữ ‘Tôi yêu rồi’ rõ rành rành kia kìa!”
Hừ, tôi không thèm để ý đến cái con ranh Lâm Miêu Miêu này nữa. Cứ nghĩ đến việc tan học có thể gặp được Nam Trúc Du là tâm trạng của tôi lại vô cùng hồi hộp, chẳng có hứng thú tranh cãi với cậu ta nữa.
“Lâm Xuân Vũ, em có nghe bài giảng của tôi không hả? Những bài trong đề thi này tôi đã giảng hết cả rồi, thế mà tại sao em chỉ được có 30 điểm?”, trong giờ số học, cô giáo lớn tiếng phê bình tôi.
Tôi còn chưa kịp lên tiếng bào chữa thì cô giáo đã nói tiếp:
“Lâm Xuân Vũ, hôm nay sau giờ học, em phải làm lại tất cả
những bài tập trong đề thi này cho tôi. Làm đúng mới được về nhà!”, giáo viên số học kiêm giáo viên chủ nhiệm tàn nhẫn đưa ra tuyên bố này với tôi, “sáng sớm mai tôi sẽ đến lấy bài!”
Hả, nhìn đi nhìn đi! Điều duy nhất mà tôi biết lúc này là cô giáo chủ nhiệm đang phạt tôi, hơn nữa…thượng đế ơi, cho dù có làm đến sáng mai thì tôi cũng không thể làm xong đống bài này, mà cho dù có làm hết thì cũng không thể đúng hết được!
Xem ra cuộc hẹn mong chờ đã bị cô giáo chủ nhiệm độc ác phá tan tành rồi!
Để Nam Trúc Du không phải chờ lâu, đợi đến khi các học sinh đều đã ra về, tôi liền chạy ra con đường mê cung để tìm Nam Trúc Du.
“Như vậy sao, thế thì hết cách rồi!”, nghe xong những điều tôi nói, Nam Trúc Du thất vọng nhìn tôi, khẽ nói: “Thế Tiểu Vũ về lớp trước đi, không cần phải tiễn anh nữa đâu!”
Nam Trúc Du nói xong liền quay người bỏ đi.
Hài, mặc dù nói rằng mục đích đến con đường mê cung này là để bảo anh ấy đi về trước. Nhưng mà, sao anh ấy lại có thể như vậy chứ? Vừa nghe nói tôi bị phạt phải làm lại bài thi đã quay người bỏ đi rồi!
Hu hu hu…thật là đáng ghét, làm tôi suốt dọc đường đi cứ nghĩ xem phải nói như thế nào để thuyết phục anh ấy về trước, kết quả là…
Nói cái gì mà hẹn hò với tôi