XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Trai Ngọt Ngào

Chàng Trai Ngọt Ngào

Tác giả: Mễ Mễ Lạp

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341175

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1175 lượt.

chứ? Hoàn toàn là lừa đảo mà! Đồ đáng ghét! Vừa nghe thấy mình bị phạt ở lại là quay đầu bỏ đi, không thèm ngoảnh lại nữa!
Nam Trúc Du, anh là đồ chết tiệt, đồ chết tiệt!
Tôi vừa mắng vừa lủi thủi đi về lớp học.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, nhìn vào những đề bài và công thức lạ hoắc trên bài thi, cảm giác duy nhất của tôi là…đói bụng quá!
“Tiểu thư…tiểu thư ơi! Nghe nói cô bị cô giáo bắt ở lại trường, cô không sao chứ?”, một giọng nói gấp gáp vang lên từ ngoài cửa.
Tôi vô vọng nhìn lên trần nhà: thượng đế ơi, có phải người nghĩ rằng con còn chưa đủ thê thảm sao?
“Tiểu thư, cô…cô không sao chứ?”, Tùng Bình vừa vào cửa đã hỏi dồn dập, anh ta lắc mạnh vai tôi, liến thoắng như một chú chim non.
Oái….ưu điểm lớn nhất của cái tên Tùng Bình này chính là rất khỏe, bị anh ta lắc mạnh như vậy khiến cho bộ não của tôi như đang bị nhảy nhót ở trong đầu vậy.
“Anh Tùng Bình, anh đang làm gì vậy hả? Tiểu Vũ bị anh lắc đến nỗi ngất đi rồi kìa!”, đúng vào lúc tôi đang định nổi trận loi đình thì một giọng nói trong veo cất lên, chẳng khác gì ánh mặt trời rực rỡ hiện lên xua tan mây mù, chiếu thẳng xuống mặt đất.
Tôi ngoảnh đầu lại, nhìn thấy một chàng trai cực kì đẹp trai đang đứng dưới ánh đèn mờ mờ nơi cửa ra vào. Chàng trai ấy bước thật nhanh về phía tôi, lôi tôi ra khỏi bàn tay của Tùng Bình rồi hết sức tự nhiên, kéo tôi vào vòng tay anh.
“Nam Trúc Du, chẳng phải anh đã đi rồi sao? Sao lại quay lại thế?”, tôi dẩu môi, giọng điệu có chút hờn dỗi. (*^_^*), nói nhỏ với các bạn một câu, thực ra khi nhìn thấy anh chàng xuất hiện ở cửa, cơn giận của tôi đã giảm đi một nửa, tôi chỉ giả bộ tức giận mà thôi.
“Tiểu Vũ, anh xin lỗi!”, Nam Trúc Du lấy tay vuốt vuốt những sợi tóc rối tung trên đầu tôi do bị Tùng Bình lắc quá mạnh, “Nhưng mà anh tưởng là em muốn ngồi yên tĩnh một mình để làm bài, hơn nữa anh cũng cần có chút thời gian để chuẩn bị cơm tối cho em! Thực ra anh rất muốn ở lại cùng em, nhưng mà chỉ sợ em bị đói!”
“A..cơm tối?”, tôi cúi đầu, nhìn hộp cơm trên tay kia của Nam Trúc Du. Nhớ lại mùi vị thơm ngon của hộp cơm lần trước anh ấy chuẩn bị cho mình, tôi liền nuốt nước bọt cái “ực”.
“Mau…mau mau, Nam Trúc Du, em đói bụng chết đi được đây này! Em muốn ăn cơm!”, tôi reo lên.
“Tiểu Vũ, em không giận anh sao?”, Nam Trúc Du âu yếm nhìn tôi, thái độ đã trở lại dịu dàng như bình thường.
“Hừ, để em ăn xong rồi nghĩ tiếp!”, tôi hừ giọng, hiếm khi được một anh chàng chiều chuộng như vậy thì mình cũng phải ra vẻ chút chứ!
“Hài, em vẫn giận anh sao? Thôi vậy, thế thì anh đành mang hộp cơm này về thôi!”, Nam Trúc Du nhíu mày, vẻ mặt vô cùng tiếc nuối: “Đáng tiếc thật, trong này có món bít tết, ngó sen chua ngọt và canh phù dung anh vừa mới làm. Nếu một mình anh ăn chắc no vỡ bụng ra mất!”
Sườn xào, ngó sen chua ngọt, canh phù dung…Tại sao anh chàng này mỗi lần đều làm toàn những món mình thích vậy nhỉ?
“Em có giận anh đâu!”, tôi không cam tâm, thò tay ra kéo áo Nam Trúc Du cầu xin.
Cái tên đáng ghét này, không hiểu học ai chiêu này? Càng đáng ghét hơn là tôi lại cảm thấy rất thích thú với cảm giác này, thậm chí ngay cả khi bị cái tên Nam Trúc Du này mang cơm tối ra “uy hiếp” , tôi còn cảm thấy hạnh phúc nữa chứ. Một thứ hạnh phúc rất tự nhiên và dễ chịu.
“Ha ha!”, nghe thấy tôi nói vậy, Nam Trúc Du liền đắc chí ngoảnh đầu lại, đặt hộp cơm lên bàn, sau đó mở ra. Hương thơm ngào ngạt tỏa ra khắp căn phòng.
“Em bắt đầu hành động đây!”, tôi reo lên sung sướng rồi vùi đầu vào ăn.
“Anh Tùng Bình đã ăn chưa thế? Anh có muốn qua đây ăn một chút với bọn em không? Em làm nhiều lắm!”, Nam Trúc Du ngoảnh đầu lại hỏi Tùng Bình, lúc này đang đứng há hốc miệng ở bên cạnh.
“Nam Trúc Du, cậu lừa tôi!”, Tùng Bình đột nhiên hét lên, lao về phía Nam Trúc Du.
“Bịch” một tiếng, cả hai người cùng ngã nhào ra đất.
“Chẳng phải cậu nói rằng nghe thấy Tiểu Vũ phải ở lại làm bài kiểm tra nên đã về trước rồi sao? Cậu lừa tôi, lại còn giở chiêu này để lấy lòng của Tiểu Vũ nữa, cậu thật là quá đáng!”, Tùng Bình đè chặt Nam Trúc Du xuống đất, phẫn nộ gào lên!
Ha ha, tôi vừa thưởng thức những món ngon vừa đưa mắt quan sát cảnh tượng trước mặt. Hài, vừa ăn vừa xem hài quả là một chuyện thú vị! (Chúng tôi không hề diễn kịch…. Tùng Bình tức tối gào lên)
Vol 2. Sự hoài nghi của Mê Cúc
Việc hẹn hò của tôi và Nam Trúc Du cứ diễn ra như vậy.
Nam Trúc Du không hề hỏi đến vấn đề liệu có phải chúng tôi đang chính thức hẹn hò hay không, nhờ đó tôi cũng thở phào nhẹ nhõm. Tôi rất thích cái cảm giác được ở bên cạnh Nam Trúc Du, nhưng mà nói tới việc hẹn hò thì…
“Tiểu Vũ, anh vừa phân tích tính cách của nhân vật Paris xong, em đã hiểu rõ chưa?”, một đôi tay thon dài nhẹ nhàng khua khua trước mặt tôi.
“Hơ, hội trưởng ơi, anh có thể giảng lại thêm lần nữa cho em được không?”, tôi ngẩng đầu, ngại ngùng nhìn chàng trai khôi ngô đang ngồi trước mặt mình.
Lâm Xuân Vũ à, hiện giờ mày đang ở trong hội trường của câu lạc bộ kịch nói, mày đang mơ mộng cái gì thế hả? Hơn nữa, điều quan trọng là