Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341400
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1400 lượt.
ói đi nói lại.
“Ha, từ nhỏ đến lớn đây là lần đầu mình thấy một người đàn ông hay ngại ngùng đến như vậy, làm mình phải giả bộ làm yểu điệu thục nữ, hiền lành ngoan ngoãn, cầm một ly rượu ngồi im một chỗ chỉ dám thỉnh thoảng nhấp môi một chút xíu xíu. Haiii, dù sao người ta cũng là Thạc sĩ nha, tốt nghiệp khoa Luật Đại Học Yale. Tính ra là đàn em của Bill Clinton cùng Shiela Bair đấy, ôi chà chà!”.
Lương Hoà đau đầu choáng váng, chóng mặt, cô tì trán vào kính xe cho mát. Uống một ly champagne cũng thấy say, quả thật là tửu lượng không ai sánh bằng. Lục boss còn nói thêm câu kia nữa chứ. Lương Hoà đột nhiên phát hiện ra Lục boss và ông chồng của mình không hẹn mà cùng giống nhau ở một điểm, đang yên đang lành thản nhiên quăng ra một quả bom, sau đó đứng một bên xem phản ứng của cô.
Lúc đó Lương Hoà định hỏi rõ ràng, nhưng chưa kịp mở miệng thì toàn bộ đèn trong đại sảnh đột nhiên sáng bừng lên. Ánh sáng chói loá khiến cô không mở mắt được. Người MC ở trên sân khấu tuyên bố đã đến giờ dancing, mời Lục Thừa Vấn trở về sân khấu để mở màn buổi khiêu vũ. Mọi người vỗ tay hoan hô nhiệt liệt, Lương Hoà đứng bên cạnh Lục Thừa Vấn vô tình lại dẫn dắt sự chú ý của toàn bộ đại sảnh. Tâm tình của Lục đại boss dường như rất vui vẻ, vỗ nhẹ vai cô một chút liền đi lên bục, bỏ lại cô đứng tại chỗ trố mắt nhìn.
Hạ An Mẫn nói luyên thuyên nửa ngày không thấy có người đáp lại, nhân lúc dừng xe chờ đèn đỏ quay đầu nhìn Lương Hoà. “A, vẫn còn mở mắt sao? Mình còn tưởng cậu đã ngủ rồi chứ. Chậc chậc, ôi, tửu lượng của cậu đúng là kỳ tích, không biết uống thì đừng có uống.”
Lương Hoà xoay đầu ai oán nhìn bạn một cái rồi lại xoay đầu đi, không thèm nói. Kể từ hôm kết hôn đến bây giờ, vấn đề tửu lượng đã trở thành tử huyệt của cô.
“Có chuyện này mình tò mò một chút, lúc ấy cậu cùng boss đang làm gì đấy? Đèn vừa sáng lên liền nhìn thấy hai người đứng cạnh nhau. Ôi, mặt cậu còn đỏ bừng lên nữa chứ. Chà chà, cậu không thấy vẻ mặt của Giản đạo cô đâu, lúc ấy mới đẹp làm sao haha.”
Lúc đó mình uống rượu nên mặt mới đỏ! Câu nói này quay cuồng trong đầu Lương Hoà. Nhưng mà ngẫm lại, tình cảnh lúc đó mà để cho người đang có tình ý với boss Lục là Giản Trữ trông thấy, hẳn là không phải chuyện tốt gì. Cô thở dài sượt một tiếng, đột nhiên nhớ tới một chuyện liền ngồi thẳng lên hỏi Hạ An Mẫn.
“Lục Thừa Vấn đến làm Tổng biên tập ở Toà soạn như thế nào cậu có biết không?”
Hạ An Mẫn cười toe: “Con nhóc, câu này cậu hỏi đúng người rồi đấy. Mình là ai nào, là nguyên lão của ba triều đại Pioneer đấy. Có chuyện gì mà qua được mắt mình hì hì”.
Lương Hoà nhịn không được lườm bạn mình một cái. Nhưng dù sao nói cũng đúng, Hạ An Mẫn quả thật từng chứng kiến Pioneer trải qua ba lần Chủ biên. Hai người trước đều là những con cháu của cán bộ cao cấp, tới làm việc chỉ như đi dạo chơi, hoặc là thử thách thực lực, thời gian chưa được bao lâu liền chuyển đi làm việc khác. Theo cách nói của Hạ An Mẫn, Toà soạn không chỉ nói là ba triều đại, mà là bốn, năm triều đại hoặc nhiều hơn đều không ngoa.
“Tình hình cụ thể ra sao thì mình không rõ lắm, dù sao nghe nói boss Lục từng được American Book Awards.”
Lương Hoà ngồi im, yên lặng nhớ lại. Bỗng nhiên quay đầu hỏi Hạ An Mẫn: “Cậu.. cậu vừa mới nói American Book Awards?”
“Ừ, đúng rồi, làm sao vậy?” Hạ An Mẫn nhìn Lương Hoà không hiểu.
American Book Awards. Cô nhớ rõ lúc còn học, giáo sư của cô đã từng nhắc đến một người. Sở dĩ cô còn nhớ được không phải vì người được nhắc đến quá xuất sắc, mà do đó là vị giáo sư già nua tính tình cổ hủ của cô, ông hiếm khi khen ngợi một người nào. Mà lần khen người ấy, giáo sư lại tỏ vẻ rất tấm tắc.
Người kia có tên tiếng Anh là Laurence, một cái tên rất bình thường, vào thời điểm đó anh khoảng hai mươi tư tuổi. Là người Trung Quốc nhưng lại được giải thưởng sách nước Mỹ, chính vì điều đó khiến cho cả trường cùng dư luận oanh động, Học viện Nhân văn và Nghệ thuật của Đại Học Bristol trao cho anh giải thưởng Cành ôliu Hoà bình.
Giáo sư của cô nói, người này theo học nghành Major of Education (Xây dựng công trình), hơn nữa anh chưa từng dự thính một khoá học nào của Faculty of Arts (Nghệ thuật và Khoa học Xã hội) nào hết. Học trò thông minh như vậy từ trước đến giờ ông chỉ thấy có một người, đó chính là Laurence Lu.
Laurence Lu.
Lương Hoà yên lặng phục hồi tinh thần, thấy ánh mắt nghi hoặc của Hạ An Mẫn, cô so vai cười nhẹ: “Không có chuyện gì cả đâu, mình chỉ tò mò thôi.”
————————-
Hạ An Mẫn vừa dừng trước cửa Lương Hoà nhìn thấy ngay một chiếc xe quen khác đang đỗ gần đó, Bentley đen, biển số xanh, cô hơi ngạc nhiên. Bình thường chiếc xe này đều nằm trong gara của Cố viên. Lương Hoà vội vàng xuống xe, đi ra phía trước gõ gõ cửa kính.
Cửa xe hạ xuống một chút, qua khe hở Lương Hoà thấy vẻ mặt lo lắng của Phùng Trạm, lại nhìn qua ghế phía sau thì thấy mẹ chồng mình ngồi đó. Trong lòng cô liền cảm thấy căng thẳng.
Lý Uyển xuống xe, thấy Phùng Trạm cũng định xuống theo thì nói: “Cậu cứ ngồi đó.”
Phùng Trạm đành ngượng ngùn