XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341630

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1630 lượt.

nhìn cô, lại nhìn một loạt dụng cụ nấu ăn gọn gàng xinh đẹp được sắp xếp chỉnh tề, trong lòng chợt cảm thấy hoảng hốt mà không hiểu tại sao.
———————–
Nước gừng nấu xong được đổ ra bát, Lương Hoà bê lên vừa thổi vừa uống. Hạ An Mẫn lại sờ soạng đi ra sô pha tìm điện thoại của Lương Hoà, lục tìm cả buổi không thấy, mới ngẩng đầu hỏi: “Này, chồng cậu tên là Cố gì ấy nhỉ?”
Đang uống nước gừng Lương Hoà suýt nữa thì nghẹn. Cô cố gắng nuốt xuống lại ho khan vài tỉếng mới trợn mắt hỏi bạn: “Cậu tìm số điện thoại của anh ấy làm gì? Giờ này muộn rồi, không được gọi!”, dừng một chút cô lại nói thêm“Diễn tập quân sự hình như sắp bắt đầu rồi.”
Hạ An Mẫn mặc kệ không thèm quan tâm tới mấy chuyện đó: “Nếu cậu không nói, mình cứ tìm thấy người nào họ Cố trong này thì mình gọi à nha, lần lượt từng người, mặc kệ đêm hôm khuya khoắt mặc kệ nhiễu loạn dân tình, dù sao cũng là điện thoại của cậu!”
Lương Hoà quả thật là bị ốm rồi, cả người không có chút sức lực, không thể lấy lại di động từ trên tay bạn, cô tức giận dậm chân quăng ra ba chữ: “Cố Hoài Ninh”.
Hạ An Mẫn cảm thấy mỹ mãn ấn phím bấm số gọi ngay. Tiếng chuông vang một hồi lâu mà không có người nghe máy, Lương Hoà đứng bên cạnh cẩn thận nghe, hơi bực bội tủi thân, định chộp lấy điện thoại tắt đi không gọi nữa, đột nhiên người bên kia lại cầm máy. Hạ An Mẫn nhanh chóng vứt điện thoại sang cho cô, ý bảo cô nghe.
Cô cầm điện thoại trên tay, nghe giọng nói của anh trầm, ấm, xuyên qua điện thoại vang lên: “Lương Hoà?”
Anh chưa ngủ, cô hít một hơi áp điện thoại vào tai: “Em đây!”
Thấy có người trả lời, anh thở dài nhẹ nhõm: “Sao vậy? Có chuyện gì?”
Cô đột nhiên không biết nói gì, quanh co một lúc lại đột nhiên bật ra một câu làm cô chỉ muốn trốn luôn: “Em.. em bị cảm rồi!”
Cố Hoài Ninh im lặng một lúc, cô tưởng anh không biết nên nói cái gì, lại nói nhanh thêm một câu: “Ừm.. em vừa uống nước gừng rồi, bây giờ cũng đã không sao.”
Hình như anh cười, giọng cười xuyên qua điện thoại dường như rất gần, còn có tiếng thở nhẹ của anh, nghe vào bên tai cô lại vô cùng rõ ràng: “Chỉ uống nước gừng không làm sao được, đến bác sĩ khám đi, nếu không thì gọi điện cho Phùng Trạm, bảo cậu ta có mặt ngay lập tức!”
Không hiểu vì sao khi nghe được giọng nói của anh, mũi cô liền cảm thấy cay, mắt cũng ửng đỏ. Thật giống như một đứa trẻ, khi bị ngã thì không thấy đau, cũng không khóc, nhưng khi có ba mẹ chạy đến vuốt ve dỗ dành liền cảm thấy tủi thân, oà lên khóc. Cảm giác như thế này đã lâu lắm rồi cô không nhận thấy, từ khi ba mẹ qua đời tới bây giờ không còn có nữa. Cô không biết phải xử trí như thế nào, lại càng không kìm nén lại được.
Cố gắng nhịn một lát, cô hít hít mũi: “Bây giờ muộn rồi, để mai sẽ tốt hơn.”
“Ừm, trên tủ ở đầu giường, ngăn kéo thứ hai có một ít thuốc, em uống trước đi.” Anh dặn cô.
Lương Hoà khẽ trả lời anh, lại nghe thấy anh hỏi: “Tối qua anh nói gì còn nhớ không?”
“Nói câu nào đâu?”
Anh nhắc: “American Gothic ấy?”
Cô nhớ ra, lại hỏi: “Tại sao lại phải xem cái đó?”
Anh cười cười: “Cái này để anh hỏi lại Triệu Kiền Hoà.”
Hai người nói thêm vài câu rồi cúp điện thoại. Lương Hoà lập tức đi mở máy tính, tìm trên mạng bức hoạ kia. Cô ngồi ngẩn ra xem một lúc mà lại không hiểu gì. Hạ An Mẫn từ đâu đi tới thò cổ ra nhìn, nhìn nửa ngày cảm thán một câu: “A, người phụ nữ này trông rất giống mẹ chồng cậu nhỉ?”
Lương Hoà ngẩn người, sau khi hiểu ra liền ôm bụng cười không ngừng. Trong lòng cô những điều buồn bực, hờn dỗi, bất an đột nhiên bay biến không còn nữa. Đây là độc chiêu an ủi vợ của Cố đội trưởng hay sao?






Hôm qua thành phố B đón trận tuyết rơi đầu tiên của mùa đông, mới rạng sáng trời đã rét muốn đông lạnh cả người. Toàn bộ Quân khu Kinh Sơn đèn đuốc sáng trưng, bởi vì hôm qua vừa nhận được thông báo từ cấp trên đưa xuống, ba ngày sau sẽ xuất phát lên đường đi địa khu nội Mông Cổ.
Nội Mông Cổ là một khu tự trị có ranh giới trải dài từ Tây sang Đông, hoàn cảnh phức tạp cùng thời tiết khắc nghiệt. Nhiệt độ ngày đêm chênh lệch lớn, vào tháng Mười Hai như bây giờ nhiệt độ ban đêm có thể xuống thấp đến âm hai mươi độ C. Quân khu Kinh Sơn đã ra thông báo những đơn vị bộ đội tham gia tập trận đều dùng xe vận tải chuyên dụng, cấm sử dụng xe có điều hoà.
Thông báo mãi tối hôm nay mới nhận được. Trước khi tiếp điện thoại của Lương Hoà, Cố Hoài Ninh đang họp. Nói chuyện với Lương Hoà xong, anh cúp máy, mắt nhìn tờ thông báo trên tay một cái rồi đưa cho Trương Văn, một trong các doanh trưởng của Phòng hoá đoàn, ý bảo anh ta xem xong rồi truyền cho mọi người cùng đọc. Trương Văn nhận lấy, nhìn một cái liền văng ra một câu “Điên rồ!” làm tất cả mọi người đều chú ý.
Cố Hoài Ninh ngẩng đầu nhìn anh ta hỏi: “Cậu có ý kiến gì?”
Trương Văn nhìn sắc mặt anh, không nói gì. Triệu Kiền Hoà chứng kiến thấy thế thì cười ha ha. Ở Phòng Hoá đoàn này không ai không biết Trương Văn, tốt nghiệp Đại học Kỹ thuật Quân sự, ỷ vào có người nhà làm lãnh đạo chống