Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chạy Đâu Cho Thoát

Chạy Đâu Cho Thoát

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342039

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2039 lượt.

mẹ cô không hài lòng về anh.
“Không được, anh còn chưa chinh phục hoàn toàn được em, cho nên
quá trình này vẫn còn quá sớm.”
Mạnh Cổ nghiêng người nhìn cô: "Trần Nhược Vũ, sao anh cảm thấy những lời nói này của em đang sỉ nhục vẻ nam tính và sự tôn nghiêm của anh. Em nói chinh phục là có ý gì?”
“Về nam tính và sự tôn nghiêm của anh quá yếu. Bác sĩ Mạnh, chinh phục ở đây phải hiểu theo nghĩa thuẩn khiết, ý nói chúng ta chưa phát triển tới mức đưa đối phương về ra mắt cha mẹ. Còn
nữa, đến lúc đó em cũng phải chinh phục cả cha mẹ anh nữa, hiện tại bây giờ thì chưa xảy ra chuyện gì, rồi lỡ may cha mẹ anh không thích em, sau đó diễn cảnh trong phim truyền hình, tìm em nói chuyện rồi đưa chi phiếu ép em phải rời khỏi anh.”
“Em muốn có chi phiếu sao?”Tình huống buồn nôn thế này mà cô còn định đóng vai chính sao?
“Muốn chứ, làm sao không muốn.”Trần Nhược Vũ rất nghiêm túc: “Chúng ta có thể tích góp tỉển, sau này sống những ngày thoải mái.”
“Em cầm chi phiếu rồi có phải sẽ thực hiện lời hứa rời anh mà đi
không?”
“Anh có chân mà, anh sẽ tới tìm em. Đến lúc đó em sẽ nói em phải rời khỏi anh. Liệu anh có nói nhưng anh chưa đồng hay không? Á, anh hỏi như vậy, lẽ nào cha mẹ anh làm thật sao?”Cô mở to hai mắt.
“Em nói đi đâu thế?”Mạnh Cổ tức giận.
“Nếu đúng là vậy, chúng ta hãy mau ra một con số đi, xem bao nhiêu là ổn. Nếu ít quá thì quá sỉ nhục đến giá trị con người của anh, mà cao quá cha mẹ anh lại không cho thì sao.”Cô cắn môi, rất nghiêm túc suy nghĩ: “Anh nói xem, 100,000 tệ có đủ không?”
Mạnh Cổ không chịu đựng nổi nữa, đập bàn: “Trần Nhược Vũ, em đang giỡn mặt anh sao?”
“Á, anh nhận ra rồi à?”Trần Nhược Vũ cười haha, ngã lăn ra để cười: “Bác sĩ Mạnh, anh có thể đóng vai nam chính trong bộ phim buồn nôn ấy, còn chi phiếu nữa chứ, quá buồn cười.”
Mạnh Cổ mím chặt môi, nhìn thấy cô cười đến lăn lộn như vậy, chẳng thể hiểu nổi: “Rốt cuộc, em buồn cười ở chỗ nào? Em tự
biên tự diễn hết mà.”
“Thì thấy buồn cười thôi.”Trần Nhược Vũ vẫn cười. Vừa cười vừa vẫy tay tỏ vẻ chán ghét anh : “Con trai và con gái khi cười đều có lí do khác nhau. Anh cũng đâu phải là người hài hước.”
“Em nói cũng đúng.”Mạnh Cổ bỗng nhiên nói: “Con trai chỉ thích điều này thôi.”
Anh kéo cô sát vào người mình, ngăn chặn miệng của cô lại.
Không phải nụ hôn lướt nhẹ, không Phái nụ hôn dịu dàng.
Một nụ hôn nóng bỏng, nhiệt tình và xâm chiếm.
Cuối cùng Trần Nhược Vũ phải chạy thẳng ra ngoài. Mặt cô đỏ như gấc, cảm thấy người ở trong nhà hàng vẫn đang dõi mắt nhìn theo cô, cô lẩm nhẩm kĩ lời Bài hát “Anh muốn gặp gỡ Trần Nhược Vũ.”Đợi Mạnh Cổ ra tới nơi, cô đã đọc xong hết.
Cô đứng tựa vào xe của Mạnh Cổ chờ anh, mặt nóng bừng.
Không lâu sau đó, Mạnh Cổ cũng chạy ra theo, nhìn thấy Trần Nhược Vũ đang đứng chờ ở xe, anh nắm lấy tay cô, hỏi: “Trần Nhược Vũ, em làm thế nào có thể chịu đựng được suốt một tuần không gặp anh.”
Anh hỏi xong, không đợi cô trả lời. Anh lại cúi đầu, đặt nụ hôn mãnh liệt lên môi cô.
Trần Nhược Vũ rất muốn giận anh: “Anh cũng thế còn gì, cả tuần cũng không hẹn gặp em.”Nhưng miệng cô còn đang bận việc khác, tạm thời không nói được, vì thể cô đành oán hận ở trong lòng.
Người đi đường huýt sáo, hẳn là chê cười đôi tình nhân này quá nóng bỏng.
Trần Nhược Vũ ngại ngùng vô cùng. Nhưng Mạnh Cổ không chịu buông Cô ra.
Thì ra, giữa nam và nữ không chỉ có tính cách hài hước khác nhau mà cả trình độ da mặt dày cũng khác nhau vô cùng.
Cô rất ghét anh lúc này, nhưng trong lòng không thể diễn tả hết được vị ngọt ngào đang xâm chiếm trái tim cô.
Trần Nhược Vũ, anh rất, rất, rất thích em
Lúc Trần Nhược Vũ ngồi vào xe gương mặt vẫn còn ửng đỏ. Mạnh Cổ ngồi ở ghế lái mỉm cười nhìn cô.
Cô giục anh lái xe, nhưng anh không động đậy gì cả.
“Anh không muốn đưa em về sớm.”
Nghe xong, Trần Nhược Vũ vừa thẹn vừa thấy vui vui: “Chúng ta có thể đi tới nơi khác dạo phố mà.”Thực lòng, cô cũng không muốn rời xa anh chút nào.
Mạnh Cổ lái xe tới ngã tư. Ở đó có một công viên nhỏ, đỗ xe xong, hai người dắt tay nhau đi bộ trong vườn hoa.
Đi được một lúc, Trần Nhược Vũ kéo tay Mạnh Cổ: “Bác sĩ Mạnh, trước đây anh và bạn gái cũng như vậy à.”Cô còn dùng động tác để chứng minh nữa.”Hay như này?”Trần Nhược Vũ khoa chân múa tay một lúc kéo tay anh.
“Cứ như này đi.”Mạnh Cổ buông tay cô ra, sóng vai đi bên cạnh Trần Nhược Vũ: “Cứ như này, chúng ta cùng nhau đi.”
“Vì sao?”
“Gì mà vì sao?”
“Vì sao không thể đi theo kiểu cặp đôi khuôn mẫu?”
“Nắm tới nắm lui em không thấy phiền sao? Đâu phải trẻ con đâu mà có thể đi lạc đường được? Hơn nữa cứ nắm tay có nhiều lúc bất tiện lắm, cần làm gì lại phải thả ra rồi nắm lại, phiền chết đi được.”
Trần Nhược Vũ bĩu môi, tỏ vẻ không vui.
“Vậy em thích kiểu nào?”Mạnh Cổ hỏi cô.
“Bạn trai trước kia của em, em thích kéo anh ấy đi.”Trần Nhược Vũ đang định ba hoa thêm một lúc nữa thì Mạnh Cổ đã lên tiếng chặn họng: “Chuyện trước đây đừng nên nói trước mặt anh.”
Trần Nhược Vũ không để ý tới anh, tiếp tụ