Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chạy Đâu Cho Thoát

Chạy Đâu Cho Thoát

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342040

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2040 lượt.

o, em đã giúp anh suy nghĩ xong rồi, chuẩn bị xong rồi, anh sẽ làm được.”
“Thật sao?”Mạnh Cổ không tin tưởng.
“Thật đó.”
“Rất đơn giản, phù hợp với người đàn ông 30 tuổi?”
“Uhm.”Trần Nhược Vũ gật đầu, vẻ mặt mong chờ nhìn anh.
Mạnh Cổ rất lo lắng: “Em nói trước đi, đó là gì.”
“Anh đồng ý trước đi đã.”
Anh nhìn cô, cô cũng nhìn anh. Bốn mắt nhìn nhau, tỏ rõ vẻ kiên trì của đối phương.
Trong lòng Trần Nhược Vũ bồn chồn không yên, bỗng nhiên thấy mình làm việc theo cảm hứng quá. Như vậy có khiến anh thấy phiền chán không? Trong lòng bứt rứt vô cùng, cô định lên tiếng nhượng bộ thì Mạnh Cổ trả lời: “Được rồi, được rồi. Anh đồng ý, sẽ làm cho em một chuyện khiến em phải cảm động, chuyện khiến em vui vẻ.”
Cảm giác ấm áp đột nhiên dâng lên trong tim Trần Nhược Vũ.
Anh chưa làm gì cả, chỉ là một lời hứa mà thôi.
Trần Nhược Vũ cắn môi, rất muốn cười trộm một cái.
“Em dễ thỏa mãn vậy sao.”
Cô nghe thấy Mạnh Cổ thấp giọng than thở, cô càng muốn cười hơn. Cô lấy trong túi xách ra quyển sổ nhỏ: “Bác sĩ Mạnh, em muốn anh hát cho em.”
Vừa ngẩng đầu, nhìn thấy ngay vẻ mặt đen sì của ác bá tiên sinh.
“Trần Nhược Vũ, cái kiểu ca hát như này là phù hợp với đàn ông 30 tuổi lắm sao?”
Trần Nhược Vũ chớp mắt, có gì không hợp sao?
“Lúc 20 tuổi anh cũng không làm những chuyện như này.”
Hay, quá hay, thế thì bây giờ anh làm vì cô, cô càng muốn nghe anh hát: “Em còn giúp anh chọn ca khúc, lời bài hát cũng viết xong rồi.”
Sắc mặt của ác bá tiên sinh đã hết từ có thể miêu tả.
“Em viết lời bài hát?”Giọng nói quá nguy hiểm.
Cô gật đầu.
“Trần Nhược Vũ, em thực sự vượt qua cả trí tưởng tượng của anh.”Quả thực muốn anh bắt đầu tức giận rồi.
Anh mất hứng sao?
“Anh đã đồng ý rồi mà.”
“Anh đồng ý làm cho em một chuyện cảm động, không đồng ý sẽ hát cho em nghe.”
Thì ra anh giả vờ nhượng bộ là đã sắp đặt cạm bẫy trước tất cả. Cô đang trong tâm trạng cảm động thì nay bị giáng mạnh xuống một cú, cảm xúc bay biến hết.
“Thế nhưng anh còn chưa biết là sẽ hát bài gì mà.”Cô muốn tranh đấu thêm một lúc.
Có là bài gì anh cũng không bao giờ hát!”Anh khẳng định.
Vẻ mặt cô ủ rũ, nắm chặt quyển sổ nhỏ trong tay.
Mạnh Cổ trầm mặc một lúc, nói: “Anh sẽ làm chuyện khác cho em.”
Nhưng cô không muốn. Trần Nhược Vũ vẫn rất buồn bã.
“Anh sẽ làm cho em chuyện khác.”Anh hỏi lại cô lần nữa: “Được không?”
Trần Nhược Vũ sợ run cả người, cô có thể nói không được sao? Ca hát mà bị bắt ép cũng chẳng có ý nghĩa gì. Vì chuyện này mà cãi nhau với anh thì hơi vô lí, sẽ khiến người khác chê cười.
“Em mất hứng sao?”
Cô mất hứng chứ, nhưng vẫn lắc đầu. Cô bỏ chiếc sổ nhỏ và đem laptop cho vào trong túi. Cô ngẩng đầu nhìn thoáng qua Mạnh Cổ, anh cũng nhìn cô, hai người rất chăm chú nhìn nhau.
Trần Nhược Vũ nghĩ, có lẽ anh sẽ thấy cô bắt anh ca hát và việc bạn gái trước kia bắt anh sửa hình nền di động, để ảnh sticker vào trong ví tiền đều như nhau.
Không khí đang vui bỗng bị cô phá hỏng hết.
Trong lòng cô càng không thoải mái.
Cô thật là khờ. Hoặc không, cô chẳng có cá tính gì cả.
Mạnh Cổ đưa tay, cầm lấy tay cô: “Anh không thích ca hát.”Anh giải thích.
Cô gật đầu, cười nói “Không sao đâu”với anh. Cô phát hiện ra, mình hơi ích kỉ thì phải, cô đành lên tiếng giải thích: “Hôm nay lúc em đứng ở cổng bệnh viện chờ anh, đột nhiên em nghĩ tới bài hát đó, em lẩm nhẩm hát lại. Sau đó vừa hát vừa chờ anh, em cảm thấy lời bài hát này rất thích hợp trong tình huống này của em, cho nên ...”
Cho nên cô muốn anh hát cho cô nghe, vì thế nên cô mới đưa ra lời đề nghị này.
Cô thật là khờ.
Cho dù anh có hát cũng không có nghĩa anh yêu cô nhiều hơn một chút, cho dù anh không hát cũng không có nghĩa anh yêu cô ít đi một chút. Đúng là tự mình đa tình, cho dù cô không nắm lấy tay anh, thì anh vẫn là bạn trai của cô.
Lúc hai người trở về xe, Mạnh Cổ yên lặng nắm lấy tay cô.
Lúc ngồi trên xe trở về, Mạnh Cổ đang lái xe, Trần Nhược Vũ ngắm nhìn sườn mặt của anh, cảm giác độ ấm trên tay của anh vẫn lưu lại trong lòng bàn tay của cô. Cô bỗng nhiên bật cười: “Bác sĩ Mạnh, em nói với anh nhé, bài hát đó tên là ‘Anh Muốn Gặp Gỡ Trần Nhược Vũ’. Em phải vắt kiệt tài văn chương suốt đời của em để tạo nên một tác phẩm vĩ đại như vậy, để nó không bị chôn cất trong yên lặng, em sẽ hát cho anh nghe, sau đó anh khen em cũng chưa muộn.”
Mạnh Cổ bị cô chọc cho bật cười, gật đầu đồng ý.
Trần Nhược Vũ bắt đầu hát.
“Nếu không vì yêu anh, em sao có thể ở đây chờ anh.
Đợi nửa ngày không thấy anh, nhớ anh, nhớ anh, muốn gặp anh.
Nếu không vì yêu anh, sao em có thể tan làm đã chạy vội tới đón anh.
Dòng xe trên đường đang chen chúc nhau, nhớ anh, nhớ anh, muốn gặp anh.
Yêu là giày vò, là lỗi lầm, là tức giận.
Anh lái xe đừng vội, trong lòng nhớ đến anh.”
Cô hát, sau đó nghĩ tới việc cả hai đều tới nơi làm việc của đối phương chờ nhau, tâm tình bỗng nhiên tốt lên rất nhiều.
Tình yêu, thực sự làm cho cô đau buồn cũng khiến cô ngọt ngào.
Phía trước là đèn đỏ, Mạn