XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chạy Đâu Cho Thoát

Chạy Đâu Cho Thoát

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341961

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1961 lượt.

n được một lúc, lại bị Mạnh Cổ kéo tay trở về hàng mĩ phẩm: “Chúng ta mua một lọ, cô tặng cho tôi.”
Cái gì? Trần Nhược Vũ sợ đến mức hai chân mọc rễ cắm thẳng xuống đất, đánh chết cũng không muốn đi: “Vì sao tôi phải tặng anh?”
“Như vậy để khi Lương Tư Tư tặng tôi lọ mĩ phẩm, tôi có thể đem lọ của cô ra nói, Nhược Vũ đã tặng cho tôi, cho nên tôi không thể nhận của cô ấy. Nói như vậy, tôi cũng giả vờ không biết chuyện gì, cũng có thể uyển chuyển tìm được cớ để từ chối, như vậy cô hài lòng rồi còn gì.”
Vừa lòng cái con quỷ nhà anh. Trần Nhược Vũ lắc đầu như điên.
Như này quá là hãm hại trung lương, châm ngòi ly gián, phá hỏng tình bạn.
“Hoặc là tránh cho tình huống phát sinh, cô không đợi được tới lúc Lương Tư Tư tiểu thư mua kem dưỡng da tay, tôi sẽ nghĩ biện pháp để khuyên cô ấy không nên làm những chuyện lỗ mãng đáng ghét như này.”Mạnh Cổ cười đến lộ hết cả hàm răng trắng bóng, làm cho Trần Nhược Vũ xao xuyến không thôi.
Con người này, quá nham hiểm, giảo hoạt vô cùng.
“Tôi sẽ nói chuyện với Tư Tư, không phải mua lọ dưỡng da tay kia, tôi cam đoan sẽ cố gắng khuyên cô ấy.”Căn cứ vào tình nghĩa bạn bè, cô cũng muốn để Tư Tư nhìn rõ con người ác bá tiên sinh này. Người đàn ông này rất khủng bố, điều kiện tốt như vậy mà không có ai dám theo đuổi, đương nhiên là phải có nguyên nhân.
“Quá tốt, vậy cảm ơn cô. Cần làm tốt công tác tư tưởng cho Lương Tư Tư tiểu thư kia, xin cô làm cho tốt.”
“Được, được, tôi sẽ cố gắng.”
“Vậy chúng ta đi mua kem dưỡng da tay đi.”
Hả? Vẫn mua sao?
“Đúng là tôi nên mua kem dưỡng da tay, lọ của tôi dùng hết rồi.”
Thật hay giả vậy? Trần Nhược Vũ nghi ngờ.
Mạnh Cổ nhìn cô rồi lại cười: “Vừa rồi cô sử dụng tôi như vậy, đây là phí bồi thường, mua kem dưỡng da tay cho tôi.”
Sử dụng? Bồi thường?
Cái ôm này quá đắt!
Trần Nhược Vũ lắc đầu: “Tôi không có tiền.”
“Tôi có, tôi cho cô vay.”Mạnh Cổ biểu hiện rất rộng rãi.
“Loại đấy không tốt, anh không phải chê nó không thơm sao? Chúng ta đổi sang loại khác, bây giờ muộn rồi, tôi cũng đói, tôi mời anh ăn cơm, sau đó tôi sẽ quay lại mua cho anh.”Cô muốn mua cái loại rẻ nhất ý.
“Mùi không thơm là kem dưỡng da mặt, kem dưỡng da tay này cũng được, tôi hay dùng loại đấy.”
Một câu của anh khiến Trần Nhược Vũ suýt ngất. Đây đúng là cố ý giúp cô phá sản, kem dưỡng da tay thôi, sao đắt như vậy? Nhưng cô không có khả năng từ chối, cuối cùng bị Mạnh Cổ kéo tới nơi bán mỹ phẩm.
Mua xong kem dưỡng da tay, Trần Nhược Vũ cứng đờ cả mặt. Cả quá trình Trần Nhược Vũ không biểu hiện chút cảm xúc nào, dù sao tiền cũng không phải cô bỏ, hơn nữa cô cũng sẽ không ghi sổ món nợ này. Mua xong, Mạnh Cổ cũng không nhìn cô lấy một cái, cười tươi rồi dắt cô trở về xe.
“Được rồi, tiếp theo là bữa tối. Vậy chỗ ăn vườn hoa kia là ở đâu?”Anh khởi động xe, chuẩn bị rời đi.
Trần Nhược Vũ đầy ẩn ý liếc nhìn anh. Anh cũng không thèm nhìn lại.
“Bác sĩ Mạnh, tôi nợ anh một bữa tối, đúng không?”Cô giơ một ngón tay lên, nhấn mạnh số nợ của mình.
Mạnh Cổ gật đầu.
“Anh nhất định phải ăn tối tại vườn hoa lãng mạn ngọt ngào ấy, đúng không?”
Mạnh Cổ lại gật đầu.
“Được.”Trần Nhược Vũ cũng gật đầu: “Đi thôi.”
Trần Nhược Vũ đưa Mạnh Cổ tới một cửa hàng bán bánh ngọt ở gần bệnh viện, mua một cái bánh mì đậu đỏ, một chiếc bánh mì, rồi đến cửa hàng bên cạnh mua hai chai nước khoáng.
Mạnh Cổ đi theo cô, cuối cùng đến vườn hoa trong bệnh viện, cả hai dắt tay nhau ngồi xuống, cô nhét chiếc bánh đậu đỏ vào tay anh, rốt cuộc anh mới hiểu ra được chuyện gì đang xảy ra.
“Chim hót, hoa thơm, phong cảnh lãng mạn là nhà ăn trong vườn hoa?”
“Đúng.”Trần Nhược Vũ đưa cho anh một chai nước khoáng: “Nước khoáng có lợi cho sức khỏe.”
Mạnh Cổ nhìn chằm chằm cô, cầm chai nước: “Vì sao của tôi là bánh đậu đỏ, còn của cô là bánh mì?”
“Tôi muốn dành tặng cho bác sĩ Mạnh Cổ điều ngọt ngào nhất, chiếc bánh nhỏ xíu mang phong cách phương Tây này phải tốn hết năm đồng, rất xứng đôi với bác sĩ Mạnh. Bánh mì của tôi vừa to vừa rẻ, ăn có thể no, rất xứng với tôi. Kì thật, tôi định mua bánh bao nhưng sợ bác sĩ Mạnh không thích.”Trần Nhược Vũ nói xong, xé túi bánh mì, bắt đầu thưởng thức bữa ăn.
Mạnh Cổ nở nụ cười: “Trần Nhược Vũ, tôi rất muốn khen ngợi cô.”
“Không cần khách sáo, không cần khách sáo.”
Mạnh Cổ cười đến lộ cả hàm răng trắng bóng: “Con người này thật keo kiệt nhưng rất đáng yêu. Làm sao bây giờ?”
Làm sao bây giờ? Lại chuẩn bị tuôn ra những từ ngữ ác độc tặng cho cô đúng không? Trần Nhược Vũ che túi ni lông lên mặt rồi lườm anh một cái.
Mạnh Cổ vẫn duy trì nụ cười của mình, mở túi bánh đậu đỏ trong tay ra, bắt đầu ăn.
Anh không lên tiếng, Trần Nhược Vũ tăng cường cảnh giác. Cô lén lút nhìn anh, aiz, anh quả nhiên là đang ăn, không phải nói, anh không thích ăn đồ ngọt sao?






Tôi thích em
Không có tiếng chim hót nhưng hình như có mùi của hoa.
Ánh hoàng hôn tỏa ra hơi thở ấm áp.
Trần Nhược Vũ và Mạnh Cổ hai người ngồ