Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341959
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1959 lượt.
i cùng ăn bánh ngọt. Ăn, ăn Trần Nhược Vũ bỗng thấy buồn cười. Lần trước cô cố gắng theo đuổi Mạnh Cổ, từng hao tâm tổn trí muốn được cùng anh ăn bữa cơm, khi đó nếu cô và anh có cơ hội cùng nhau ngồi ăn bánh như này nhất định cô sẽ vui mừng đến chết.
Nhưng hôm nay, khi cả hai cùng ngồi ăn một chỗ, cô chỉ cảm thấy xấu hổ mà không hề có tâm trạng vui sướng.
“Em đối với tôi nghiêm túc sao?”
Cô đá anh một cước, anh đứng đắn nói chuyện thì sẽ chết sao?
“Cô ấy và tôi không hợp.”
Không hợp?
Trần Nhược Vũ chớp mắt mấy cái, nghĩ nghĩ: “Nhưng sao tôi lại cảm thấy cô ấy và anh rất hợp nhau, hai người rất xứng đôi. Nam đẹp trai, nữ xinh đẹp, thông minh, có cá tính, hai người sẽ có rất nhiều sở thích giống nhau.”
“Xứng đôi thì phải thích nhau? Có cùng sở thích thì phải thích nhau?”Mạnh Cổ cười cười, ngả lưng vào ghế, hai chân vắt lên: “Trần Nhược Vũ, em từng yêu rồi chứ?”
“Đương nhiên.”Trần Nhược Vũ ưỡn thẳng lưng. Cô đâu kém cỏi như vậy, đương nhiên cũng có người theo đuổi.
“Ngoại hình cân xứng với em? Có cùng sở thích sao?”
Trần Nhược Vũ ngẫm nghĩ một lúc, không thể không gật đầu.
“Vì sao lại chia tay?”
“Anh ấy nói tôi tẻ nhạt.”Trần Nhược Vũ nhớ tới lí do mình bị đá, dùng sức bóp nát chiếc bánh trong tay: “Chúng tôi quen nhau được hơn một năm, là anh ấy theo đuổi tôi. Hai nhà chúng tôi là hàng xóm, tôi đến công ty anh ấy thực tập, rồi còn định làm việc ở đây. Hoàn cảnh chúng tôi khá giống nhau, công việc cũng bình thường, gia cảnh tương đương cho nên anh ấy theo đuổi tôi, tôi đã đồng ý. Tôi cảm thấy anh ấy rất tốt, rất kiên trì, rất cố gắng tuy rằng nói hơi nhiều một chút, nhưng là người gần gũi, có thể sống chung với nhau.”
“Sau đó, kết quả là em bị một người đàn ông kiên trì, nói nhiều kêu tẻ nhạt?”Mạnh Cổ cười haha: “Anh ta không chê em hay châm chọc người khác mà chê em tẻ nhạt?”
Trần Nhược Vũ lườm anh một cái: “Cái đấy có gì mà buồn cười, người đàn ông muốn chia tay lí do gì chả nghĩ ra được. Vậy còn anh, lúc anh và bạn gái chia tay, anh nói sao?”
Anh cay độc như vậy, khẳng định nói toàn câu chói tai.
“Tôi không có à, tôi bị người ta đá.”MẠnh Cổ rung rung chân, thả lỏng người tỏ vẻ hứng thú, vẻ mặt rất đáng ghét.
“Anh bị đá! Bị người ta ném bỏ!”Trần Nhược Vũ xúc động, cũng rất hưng phấn: “Người phụ nữ nào lại tinh mắt đến vậy?”
“Người đá tôi thì tinh mắt, còn người theo đuổi tôi thì là người mù sao? Cô nàng mù!”
“Hừ.”Trần Nhược Vũ điên đầu: “Sau đó tôi đã tỉnh ngộ đúng lúc đó thôi. Hiện tại trong lòng tôi, đã đá anh từ lâu rồi.”Cô hếch cằm lên, tỏ vẻ kiêu ngạo. Haha, cơn giận được giải tỏa.
Trần Nhược Vũ được nước xông lên: “Bác sĩ Mạnh, lí do anh bị đá là gì?”
Miệng mồm độc địa? Không lễ phép? Không chu đáo? Ngang ngược? Không dỗ dành cô ấy?
Mạnh Cổ hơi nghiêng đầu, suy nghĩ nửa ngày, Trần Nhược Vũ nghĩ, có vẻ như anh rất khó nói, thì bỗng dưng anh lại lên tiếng: “Em hỏi người nào?”
Trần Nhược Vũ lớn tiếng: “Có mấy người?”
“Ba người.”
“Anh yêu ba người đều bị cả ba đá?”
“Đúng vậy.”
“Mỗi lần anh yêu đương đều bị con gái đá?”Trần Nhược Vũ nắm chặt tay anh, hai mắt sáng như đèn pha. Cô đã nói rồi đó thôi, cô đã nói rồi đó thôi, phụ nữ mà ở cùng anh một thời gian quá dài sẽ phát hiện được con người thật của anh, có thể chịu được con người của Mạnh Cổ, ắt hẳn người đó phải có nghị lực chịu đựng không phải của người thường.
“Cho dù em đang sung sướng đến nhường nào cũng nên khiêm tốn một chút, có được không?”
“Không được.”
“Cánh tay của em cứ cọ cọ lên tay áo tôi, làm áo tôi bẩn, tôi phải mua áo mới, em phải mua đền cho tôi.”
Được rồi, Trần Nhược Vũ thu tay về: “Ba lần đều bị đá, tôi muốn nghe tất.”
“Vì sao tôi phải nói cho em?”
“Anh nói đi, chúng ta là bạn mà.”Trần Nhược Vũ cười đến mặt mũi nở hoa, giở giọng nịnh bợ lấy lòng: “Anh xem, chúng ta là bạn bè. Tôi còn cùng anh đi dạo phố mua quần áo, còn mời anh ăn cơm, hiện tại còn tán gẫu với anh, cho anh chỗ để giải sầu.”
Mạnh Cổ dùng ánh mắt tà ma liếc nhìn cô một cái, anh bật cười: “Trần Nhược Vũ, lắm chuyện sẽ làm da mặt dày thêm trong nháy mắt, phải vậy không?”
“Người khác thì tôi không biết, nhưng tôi rất chân thành muốn nghe anh kể chuyện.”
“Nghe xong thì định làm gì?”
“Không làm gì cả, tôi chỉ giúp anh phân tích xem, anh và Tư Tư có khả năng không. Hai người đều là bạn tôi, nếu có xảy ra chuyện gì, tôi kẹt ở giữa, rất phiền phức đó.”
“Em không phải lo, hiện tại tôi có thể xóa tan cái suy nghĩ trong đầu của cô ấy. Không cần lãng phí thời gian của mọi người.”
Trần Nhược Vũ nhíu mày: “Bác sĩ Mạnh, anh dựa vào đâu mà khẳng định như vậy? Tôi cảm thấy Tư Tư rất thật lòng với anh. Nhìn cô ấy trăm phương nghìn kế đi nghe ngóng tin tức về anh, rồi tìm hiểu sở thích của anh, biết không thể gặp trực tiếp liền nhờ chị em y tá giúp đỡ, tìm cách tiếp cận anh. Cô ấy còn rất chu đáo, biết anh là bác sĩ ngoại khoa thường dùng kem dưỡng da tay, còn nghĩ cách mua cho anh. Tôi cảm thấy nếu có một người lo lắng cho mình như vậy, tôi sẽ rất cảm động.
Cô ấy là một