Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341975
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1975 lượt.
Hỏi gần đây bạn đang làm gì? Có phải lại đi xem mắt hay không?”
“Bạn nói như nào?”
“Ăn ngay nói thẳng! Nói bạn không vội chuyện đó nữa, mỗi ngày đều ở nhà xem tivi, tối qua còn đến chỗ Cao Ngữ Lam tụ tập ăn uống.”Lương Tư Tư vừa nói vừa nâng bàn tay lên ngắm nghía bộ móng tay, thủ thỉ nói nên đi chăm sóc lại móng tay.
“Vậy còn nói gì nữa không?”
“Không nói gì cả.”
Không nói gì? Tên ác bá thối tha, quá xem thường cô, quá bất công. Trần Nhược Vũ nhìn thấy Lương Tư Tư đang ngắm nghía bàn tay, cô nghĩ ra cách rồi.
Cô nghĩ ra nên đền đáp Mạnh Cổ như thế nào rồi!
Món quà tạ ơn vô cùng ngạc nhiên
Hai ngày sau, Trần Nhược Vũ nhận được điện thoại của Mạnh Cổ, anh nói anh đã hẹn gặp chủ nhiệm Lưu và lấy được thẻ khám, kêu cô qua lấy.
Gặp được Mạnh Cổ, Trần Nhược Vũ rất vui mừng. Cô thu xếp công việc ổn thỏa rồi về qua nhà thay quần áo. Đổi đi đổi lại vài bộ quần áo, đứng trước gương nhìn trái nhìn phải, ngắm nghía chán chê rồi mới cảm thấy hài lòng. Ra đến cửa, cô cúi đầu nhìn chân mình, cảm thấy hình như giày và quần không hợp, vì thế trở lại thay đôi giày khác. Lần này quả thực rất hài lòng, thế nên cô quyết định ra khỏi nhà.
Đi đến trạm đỗ xe bus, thấy một đôi tình nhân đứng đó Trần Nhược Vũ cảm thấy như mình đang bị bệnh thật rồi, tự dưng khẩn trương như thế để làm cái gì. Mặc dù một thời gian ngắn chưa gặp anh, nhưng mà ác bá tiên sinh thì vẫn là ác bá tiên sinh mà thôi, sẽ không bao giờ thay đổi. Không hiểu vì sao cô cứ thấy kì lạ, nghĩ mãi chẳng ra thấy lạ ở chỗ nào.
Xe bus đến bến đỗ, Trần Nhược Vũ lên xe, dùng đôi tay che chắn cẩn thận chiếc hộp ở trước bụng.
Hôm nay ác bá tiên sinh hình như tâm trạng rất tốt. Trần Nhược Vũ cũng thấy vui lây, cô chờ cho Mạnh Cổ cúp điện thoại trước.
Anh không vội cúp, nói tiếp: “Hôm nay mang cái gì đến?”
“Anh nhìn sẽ biết.”Cô sợ nếu cô nói ra anh sẽ không xuất hiện mất.
“Ngạc nhiên?”
“Uhm.”Cứ cho là vậy đi.
“Chỉ e có hãi mà không có mừng.”
“Đấy là do anh lòng dạ đen tối, mới cảm thấy hãi.”
“Tôi phải đi họp.”
“Được, tôi chờ anh ở đây.”
“Uhm.”Đầu dây bên kia dừng một chút, anh nói: “Có lẽ sẽ hơi lâu một chút, chủ nhiệm chúng tôi rất lắm lời.”
“Bác sĩ Mạnh, anh cũng rất nhiều lời, đừng trách chủ nhiệm của anh.”
Tạch. Bị người khác phê bình là tên đàn ông lắm mồm, anh đã cúp điện thoại một cách rất thô bạo.
Tâm tình Trần Nhược Vũ rất thoải mái, đứng ở trạm chờ xe bus cô ôm chặt chiếc hộp trong tay. Bác sĩ Mông Cổ này, tính tình rất xấu, nói có một câu thôi mà đã lên cơn.
Làm bẽ mặt Mạnh Cổ nên Trần Nhược Vũ không hề cảm thấy khó chịu chút nào. Cô bước từng bước đến vườn hoa, rồi dạo quanh vườn hoa xem hoa nở hay chưa, chỗ này nhìn một lúc, chỗ kia nhìn một ít, rồi nhìn thấy con mèo đang ẩn núp trong các khóm cây. Nhìn đồng hồ, mới trôi qua có 20 phút. Cô ngồi vào chiếc ghế dài lần trước, nhìn chằm chằm vào các gốc cây trong bườn hoa.
“Tiểu Vũ.”Tâm hồn bay bổng bỗng bị kéo lại, hình như có người gọi mình. Trần Nhược Vũ quay đầu lại, lắp bắp không nên lời, là mẹ của Mạnh Cổ.
“Chào ... chào ... chào ... bác.”Xong rồi, chứng sợ gặp người lớn lại bắt đầu phát tác. Trần Nhược Vũ đứng lên chào hỏi lại, sợ chứng nói lắp bị bại lộ.
Mẹ Mạnh tủm tỉm cười đi tới: “Hà hà. Trí nhớ của bác quả thực rất tốt, nhận không nhầm người. Tiểu Vũ đến khám bệnh sao?”
“Dạ không, không.”Các phòng khám đều đã hết giờ làm việc, dù có muốn cũng không khám được.
“Có người quen làm ở bệnh viện sao?”
“Không, không có.”
Mẹ Mạnh tiếp tục mỉm cười:”Vậy tới tìm Mạnh Cổ nhà bác sao?”
“ Dạ ... Đúng vậy.”Trần Nhược Vũ thấy hơi đường đột, ngẫm lại một lúc rồi lên tiếng giải thích: “Cháu tới cảm ơn bác sĩ Mạnh đã giúp đỡ.”
“Vậy sao.”Mẹ Mạnh đối với việc con trai bà giúp người không hề có hứng thú. Cũng không hỏi vì sao cô lại một mình ngồi chờ Mạnh Cổ ở đây, bà nói: “Bác đến chờ cha nó tan làm, vừa hay bác đang thấy chán, bác và cháu cùng ngồi chờ, cháu không ngại chứ?”
Cô sao dám nói là ngại chứ? Vội vàng cười rồi gật đầu lia lịa, trong lòng bắt đầu bất an.
Mẹ Mạnh kéo tay Trần Nhược Vũ cùng ngồi xuống: “Tiểu Vũ, sau lần xem mắt trước, chuyện như nào rồi?”
“À chuyện đó, chúng cháu chỉ là bạn bè bình thường.”
“Tiểu Vũ, cháu muốn tìm đối tượng như nào?”
“Chỉ cần là người tốt, đối tốt với cháu.”Trần Nhược Vũ không biết vì sao lại đỏ mặt khi trả lời câu hỏi của mẹ Mạnh.
“Như thế nào mới cho là đối tốt với cháu?”Mẹ Mạnh mỉm cười hỏi tiếp: “Dịu dàng, ân cần sao?”
“Cũng không hẳn là vậy. Chỉ cần hợp nhau là được.”Trần Nhược Vũ cảm thấy mặt nóng thêm vài độ. Cô cùng với mẹ cũng chưa từng thảo luận qua vấn đề này. Nhưng kì thực, nếu ngẫm lại, đòi hỏi của cô không hề cao.
“Uhm.”Mẹ Mạnh gật đầu: “Không có yêu cầu gì cả mới đúng là yêu cầu cao nhất.”
Cơ mặt Trần Nhược Vũ đông cứng lại. Cười gượng vài tiếng, thật ra cô vô cùng xấu hổ. Xong rồi, bác gái có thể đọc hiểu trong lòng người khác đang nghĩ gì sao? Quá bí hiểm, cô không th