The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Tác giả: Nam Lăng

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341481

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1481 lượt.

i còn thuộc thể loại cứ tưởng xức thật nhiều nước hoa là sẽ át được mùi hôi, nhưng thực ra lại đánh giá quá thấp thứ mùi “kinh điển” của mình.
Khi mùi “viêm cánh” mỗi lúc một gia tăng dưới cái nắng thiêu đốt của mặt trời, hòa lẫn cùng mùi nước hoa và thịt nướng, mặt Mễ Mễ biến sắc, run rẩy chạy mất.
Những người khác sau khi phát hiện ra cũng lục đục kéo nhau đi mất, chen chúc bên chiếc ô còn lại. Chỉ có mỗi Thượng Linh bị bám riết, chạy trời sao khỏi nắng.
“… Anh rất thích những nơi phong cảnh hữu tình như thế này, cảm giác thật tuyệt khi được ôm thiên nhiên vào lòng, không gian dường như đều thoảng mùi cỏ thơm!...” Anh chàng lại tiếp tục tuôn một tràng.
Hương cỏ thơm? Thượng Linh co rúm người. Mũi cô giờ ngoài mùi hôi lẫn với nước hoa và mùi thịt nướng ra chẳng còn ngửi thấy mùi gì nữa cả. Cô căm hận “Hữu duyên thiên lý”. Nếu biết sớm là sẽ như thế này, cô đã không cố gắng cắn răng chịu đựng ở lại vì tiếc số tiền chi phí cho buổi gặp mặt hôm nay.
Với tình hình như thế này, nếu còn cố gắng chịu đựng tiếp có lẽ cô sẽ nằm đơ ngay ra mất. Thượng Linh xách ba lô, nhân cơ hội anh chàng đang tập trung bày tỏ cảm nhận về thiên nhiên để chuồn đi.
Ngày hôm đó, quan khách trong công viên bên bờ hồ được chứng kiến một màn kịch nam chính si tình đuổi theo nữ chính. Người vui vẻ chạy như bay phía trước là cô nàng tóc ngắn, mặc áo phông ghi lê và váy bò. Đuổi theo phía sau là anh chàng cao to lực lưỡng, trong tay còn cầm một xiên đùi gà nướng. Suốt quãng đường hai người chạy qua còn thoang thoảng mùi hương vô cùng “tinh tế”.
Thượng Linh điên tiết vì anh chàng này quá ngoan cố, chạy mệt lử người mới lết đến bãi đỗ xe, xe ngay trước mặt mà lại bị anh ta chặn đường.
Anh chàng này dường như đang rất tức giận, nhưng lời lẽ lại thể hiện thiện cảm của mình với Thượng Linh, hy vọng có thể trở thành bạn bè với cô sau buổi hôm nay… Trong lúc anh chàng thao thao bất tuyệt, Thượng Linh đành phải nín thở chịu đựng.
Đúng lúc nín thở đến mức trời đất tối sầm, gần như sắp ngất đến nơi, vị cứu tinh của cô đã xuất hiện.
Tạm thời chưa nói đến lý do vì sao anh lại xuất hiện ở đây. Cũng không nói đến ý kiến mang tính tổng kết mà Mễ Mễ dành cho cô trước đó. Trong tình huống này, sự xuất hiện của anh chẳng khác nào vị hoàng tử. Đương nhiên là phải bỏ qua bộ dạng tức cười đến bể bụng của anh.
Phong Duy Nặc xuất hiện, anh chàng kia nhìn anh với ánh mắt thù địch, lại thêm việc anh ôm Thượng Linh vô cùng tự nhiên, thân mật càng khiến anh ta tức giận. Anh chàng di chuyển mục tiêu, tập trung sang oán trách chàng trai tóc nâu đẹp trai vừa đến.
Ánh mắt Phong Duy Nặc lạnh lùng, đâm một nhát chí tử: “Cô ấy là bạn gái của tôi. Chúng tôi vừa cãi nhau nên cô ấy cố tình tham gia buổi mai mối này. Xin lỗi, chúng tôi phải đi rồi!”
Miếng ăn đã đến miệng nên đương nhiên anh chàng kia không dễ gì từ bỏ. Anh ta cứ một mực thao thao bất tuyệt lại còn mùi hôi nữa thì đến hoàng tử thật cũng phát điên lên chứ nói gì đến hoàng tử giả mạo liều lĩnh ngang ngược từ tận trong xương tủy như Phong Duy Nặc.
Đôi môi anh khẽ cười, nhưng nụ cười hoàn hảo ấy lại khiến Thượng Linh có dự cảm không lành. Một giây sau, những ngón tay đang đặt ở eo Thượng Linh ấn mạnh xuống, anh xoay người cô lại. Khi vầng trán dịu dàng ấy vừa đến gần sát mặt, cô đã bị anh hôn ngay lập tức.
Nụ hôn vừa dịu dàng vừa mạnh mẽ, đôi môi của Phong Duy Nặc không mềm mại như tưởng tượng, nhưng có vị ngọt rất tuyệt diệu, còn có cả mùi thuốc lá nhạt. Hơi thở nóng bỏng, rất thành thạo ấn chặt xuống môi cô, quấn lấy đôi môi ấy mãi không rời. Đầu tiên là vành môi trên rồi tiến dần đến môi dưới.
Hơi thở và cảm xúc hai người hòa quyện khiến cô kinh hoàng, đẩy anh ra nhưng bị anh kéo gần lại. Thượng Linh thấy anh nói với anh chàng kia: “Còn muốn xem tiếp không?”
Cuối cùng cũng đã đuổi được anh chàng kia đi. Cô đẩy anh ra, hoàng tử giả trước mặt cười tươi rói. Hôm nay trang phục của anh mang phong cách thể thao, áo phông màu xanh nhạt và quần bò, những sợi tóc màu hạt dẻ hơi rối, cánh tay trái đeo cả loạt vòng trang trí bằng gỗ.
Phong Duy Nặc vui mừng nói: “Công chúa bé nhỏ, đưa hoàng tử của em về thành thôi!”
Thật bất hạnh, chính lúc này Thượng Linh bỗng nhiên nhớ lại ký về một chuyện trong quá khứ. Năm đó, vào tối sinh nhật lần thứ mười sáu, người không chờ người khác đồng ý, cũng chẳng cho người ta biện bạch đã cưỡng hôn đối phương, người đó đúng là cô.






Bí Mật Sắp Được Tiết Lộ
Tối đó, Thượng Linh nghe cha mình nói, Phong Duy Nặc sắp rời khỏi nhà họ Thượng đến Vienna du học.
Dù lúc đó, cô biết rất rõ Phong Duy Nặc luôn vô cùng điềm đạm ân cần trước mặt người khác, bản chất anh lại là con người vô cùng liều lĩnh bất kham, nhưng cô không muốn để chàng trai duy nhất có thể sánh được với cô vào năm mười sáu tuổi ra đi như vậy. Thế là, trong đêm tối gió mát, cô đã mượn rượu hành động. Cứ đánh dấu trước, anh sẽ không chạy đi đâu được.
Giờ đây nhớ lại, Thượng Linh thấy mình đúng là