Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Tác giả: Nam Lăng

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341485

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1485 lượt.

này. Sau này nghĩ lại, sở dĩ cô thích Phong Duy Nặc có lẽ cũng vì anh có nhiều trò bắt nạt A Thố. Thực ra cô luôn thấy mình là một vị thiên kim tiểu thư rất khoan dung, dù ghét A Thố nhưng vẫn không làm gì quá đáng quá. Nói chung, tùy vào tâm trạng, đối xử với anh ta có lúc tốt, lúc xấu. Nhưng Phong Duy Nặc lại không như vậy. Có lẽ vì cùng là con trai nên không có chuyện nương tay.
Ngày đó niềm vui lớn nhất của cô mỗi ngày là ngồi bên cạnh nghe anh A Nặc bày mưu tính kế, sau đó cùng đi chòng ghẹo tên béo A Thố. Mỗi lần thấy bộ dạng nhếch nhác của A Thố, cả hai đều cười như nắc nẻ. Đến cả biệt danh A Tỏa cũng do Phong Duy Nặc đặt cho A Thố.
Năm cô mười bốn, bác lái xe bị buộc thôi việc phải rời nhà họ Thượng, tên béo cũng ra đi cùng cha. Cha con họ rời đi đúng ngày cô và Phong Duy Nặc ra ngoại ô chơi, nên không có màn từ biệt lúc ra đi. Đối với cô, A Thố đi hay ở chẳng có gì khác nhau mấy, cũng giống như những gợn sóng trên mặt hồ, rồi cũng chẳng còn lưu lại chút vết tích nào.
Ai lại có thể đoán được, vào ngày này mười hai năm sau, anh ta lại bất ngờ xuất hiện trong cuộc đời cô. Lần này, vị thế đã đảo lộn. Anh ta ở tận trên cao vời vợi, anh ta nắm giữ tất cả, cô ra sức cung phụng lấy lòng, gọi dạ bảo vâng. Thượng Linh nhận ra mình còn căm phẫn hơn cả tưởng tượng.
Cuối cùng giờ đây, cô đã hiểu được lý do thực sự của cuộc điện thoại trong vườn hoa.
Mục đích của trò chơi này là bắt cô thiên kim tiểu thư chuyên bắt nạt, hành hạ anh ta ngày xưa phải nếm trải cảm giác bị đem ra làm trò đùa! Vì vậy để ra oai, anh ta vung tiền hạ thấp cô, bao cô.
Chẳng trách thái độ anh ta lúc nào cũng kì lạ như vậy. Lúc nắng lúc mưa, coi cô như vật nuôi làm cảnh, chẳng có chút thành thật gì cả. Thảo nào hôm trước, anh ta lại hào phóng đến vậy, sắp xếp cho cô và Mễ Mễ ra nước ngoài du lịch. Mục đích cũng chỉ là để cô không gặp được cha anh ta, không phát hiện ra tất cả mọi việc, để còn tiếp tục cái trò mèo vờn chuột này.
Bữa tiệc kết thúc, Huệ Nhi vô cùng mãn nguyện, bám lấy cha Diệp Thố nũng nịu, thỉnh thoảng lại nhìn sang người đàn ông tóc đen với gương mặt lạnh lùng bên cạnh. Dù mặt mày cau có lạnh lùng, anh vẫn đẹp trai đến độ khiến người khác phải ngơ ngẩn.
Ánh mắt khinh mạn và phong thái lạnh lùng ấy… Quỷ thần ơi! Sao trên đời lại có người đàn ông như vậy chứ?
Huệ Nhi vẫn đang ngẩn ngơ si tình, nhưng lại đụng ngay phải Thượng Linh ngồi đợi hồi lâu ở phòng chờ Vip. Cô bình thản nhìn Huệ Nhi, chậm rãi nói: “Tôi không đến tìm cô, cô có thể đi sang phòng bên nói chuyện tiếp, tôi sẽ đi ngay sau khi nói chuyện xong với người cần nói.”
“Thượng Linh!” Hai cha con Diệp Thố nhíu mày cùng lúc khi vừa bước vào phòng chờ Vip.
Giờ không phải là lúc ôn lại kỉ niệm xưa, cô chỉ chào hai tiếng “bác Minh”, sau đó bất thình lình lôi Diệp Thố đi. Cô không nhìn ánh mắt của người phía sau, chỉ một mực rảo bước thật nhanh vào một phòng chờ khác, sau đó khóa trái cửa lại.
Buông tay Diệp Thố ra, cô lại chùi tay lên áo theo thói quen, suy nghĩ xem phải bắt đầu từ đâu. Cô vốn không giỏi khi nói chuyện về những vấn đề như thế này. Huống hồ giờ đây vị thế đã đảo lộn, cô không biết mình phải giữ thái độ nhũn nhặn hay là làm cao nữa.
Dù rất căm phẫn, nhưng trong lòng cô giờ đây cảm xúc lấn át nhất chính là… Chỉ cần nghĩ đến việc người đàn ông đang đứng trước mặt cô chính là tên béo A Thố ngày xưa, trong hai tháng qua hai người đã từng hôn nhau không biết bao lần, suýt chút nữa còn quan hệ với nhau, cô lại thấy nổi da gà.
Thượng Linh không hề hay biết, người còn lại trong phòng đang lạnh lùng quan sát những hành động vô thức của cô.
Trong những năm tháng ấy, cô cũng thường hay có hành động như vậy, lúc đó anh rất béo, rất dễ đổ mồ hôi, nhất là lòng bàn tay. Mỗi lần sau khi anh vô tình nắm tay cô, cô đều lau tay thật sạch như vừa rồi. Rõ ràng cô đã biết anh là ai.
Anh từ từ nhấc tay lên, mây đen cuồn cuộn nổi lên trong đáy mắt. Những ngón tay đẹp đẽ thanh mảnh hiện nay cũng bị đối xử như những ngón tay ngắn ngủn béo mập xưa kia, đối với cô, anh đáng ghét đến mức ấy sao?
Thượng Linh ngẩng đầu, bắt gặp ngay nụ cười mỉa mai lạnh lùng trên môi anh: “Thế nào, sau khi biết tôi là ai, em có gì cần nói không? Kẻ đã từng bị coi thường, bị khinh bỉ giờ đây lại trở thành người chi phối cuộc sống của em, cảm giác ấy như thế nào?”
Thượng Linh tức giận ngùn ngụt trước vẻ mặt và giọng điệu ấy của anh.
“Im ngay! Đây không phải là lúc đến lượt anh được phép truy hỏi.” Thượng Linh buột miệng nói.
Rõ ràng, bản tính công chúa của Thượng Linh đã thâm căn cố đế.
“Anh đừng tưởng bây giờ anh giàu có rồi thì tha hồ mà giở trò với tôi. Tôi nói cho anh biết, kể từ khi sinh ra trên cõi đời này số kiếp anh đã là đầy tớ, tôi là chủ. Cả đời này cũng chẳng thay đổi được! Cũng giống mối quan hệ thượng đẳng và hạ đẳng giữa ngựa và lừa sẽ không có cách nào thay đổi được!” Có lẽ cô giận quá mất khôn, chửi người mà cũng buồn cười như vậy.
“Tôi nói cho anh biết, anh đừng tưởng có thể giở trò được với tôi! Tôi chẳng thèm để tâm làm