Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341545
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1545 lượt.
như nàng công chúa trên cao vời vợi.
Ngày hôm đó, Huệ Nhi bỗng dưng thấy ghen ghét với cô gái trong bức ảnh, đang định lấy xuống ném đi, nhưng không ngờ Diệp Thố thường ngày luôn nhã nhặn với cô lúc đó lại nổi trận lôi đình, khiến cô sợ hãi vội vàng đưa trả anh bức ảnh cô vừa giấu.
Kể từ sau hôm đó, cho dù cha cô hoặc cha anh có nói bóng nói gió hay nói thẳng ra, Diệp Thố cũng không bao giờ cho Huệ Nhi bước nửa bước vào chung cư của anh. Vì vậy kể từ giây phút gặp Thượng Linh, Huệ Nhi đã hiểu, đối thủ của mình thực sự xuất hiện.
Sau nhiều lần được dạy bảo, Huệ Nhi cũng nhanh chóng “trưởng thành”. Cô nàng thay đổi chiến lược, “tiếp cận” Thượng Linh, đồng thời chờ đợi thời cơ để “sửa lưng” cô.
Buổi chiều đó, Diệp Thố đang họp qua vệ tinh với ban lãnh đạo khách sạn thành phố S trong phòng, Huệ Nhi chủ động đến kéo Thượng Linh ra quán bar. Cô nàng bảo Thượng Linh, hôm qua có hai người khách vừa đến đây, là một đôi minh tinh scandal rất nổi tiếng.
Đương nhiên, dụng ý của cô nàng không phải là đến xem minh tinh. Huệ Nhi và anh chàng minh tinh đó cũng có quen biết đôi chút, biết anh ta rất đa tình, lại còn thích những cô gái có tính cách quả quyết.
Anh chàng minh tinh ấy vừa giàu có lại vừa đẹp trai, nghe nói chưa từng có cô gái nào lọt vào tầm mắt của anh ta mà không bị chinh phục. Mục đích của Huệ Nhi là để Thượng Linh tự thay lòng đổi dạ, từ bỏ Diệp Thố.
Tình hình thuận lợi đúng như những gì cô nàng dự đoán, Thượng Linh nói chuyện vô cùng vui vẻ với hai minh tinh đó (thực ra chỉ vì cô quá rầu rĩ nên ngồi tán gẫu mà thôi).
Sau đó, khi mọi người rủ nhau đi bơi, anh chàng minh tinh kia liền hỏi Thượng Linh có biết bơi hay không thì đi chơi cùng họ. Nhưng Thượng Linh chỉ lắc đầu, nói không thích.
Người nói chẳng có ý gì nhưng người nghe lại cứ tưởng bở.
Lúc sau, Huệ Nhi kéo Thượng Linh đi, vô cùng thành thật mời cô cùng ngắm san hô. Cô nàng bảo Thượng Linh, không biết bơi cũng chẳng sao cả, không cần xuống nước, dải san hô ấy rất nông, chỉ cao hơn một mét, thuyền lớn không vào được nên phải chèo thuyền độc mộc, cách không xa phía còn lại của hòn đảo.
Thượng Linh nhìn cô nàng: “Vậy có cần gọi hai người vừa rồi cùng đi không?”
“Họ đến đây đã mấy ngày, cũng đi xem hết cả rồi, chỉ hai chúng ta đi thôi! Chị cứ yên tâm, em chèo thuyền giỏi lắm, bây giờ mặt trời chưa lặn, qua đó nhìn rõ lắm, thích vô cùng, còn có những đàn cá tuyệt đẹp nữa. Chúng ta có thể mang theo cần câu, tiện thể đi câu luôn!”
Nhìn nụ cười rạng rỡ của cô gái đứng trước mặt mình, xem chừng có vẻ rất thành thật. Thượng Linh trong lòng thầm khen ngợi rồi cũng cười thật tươi: “Được thôi!”
Tất cả đều rất thuận lợi, hai người đến phía còn lại của hòn đảo, thuê thuyền hạ thủy. Dường như để thể hiện rằng mình chèo thuyền rất giỏi, Huệ Nhi còn ra sức đẩy mái chèo. Con thuyền độc mộc từ từ rời xa hòn đảo, dưới ánh nắng mặt trời gay gắt buổi chiều, được một lúc thì Huệ Nhi đã toát hết mồ hôi.
Trong lúc chèo, cô nàng nhiều lần ngầm ra hiệu cho Thượng Linh cầm mái cùng chèo thuyền để cô nàng đỡ vất vả hơn, nhưng lần nào cũng bị Thượng Linh dập tắt hy vọng với gương mặt ngơ ngác cùng câu nói: “Chị không biết chèo thuyền.”
Hơn hai mươi phút sau, thuyền đã đến một vùng biển xanh ngắt. Người có chút kiến thức về biển cả đều biết, chỉ cần nhìn màu nước là có thể biết độ sâu của biển.
Vùng biển nông nước sẽ có màu xanh biếc, còn vùng nước biển có màu xanh ngắt như thế này, ít nhất độ sâu cũng phải từ mười mấy mét trở lên. Thượng Linh vẫn chưa lên tiếng, An Huệ Nhi bỗng bất ngờ nhảy ùm xuống biển, đồng thời còn mang luôn cả hai mái chèo duy nhất trên thuyền.
Đàn Ông Và Đàn Bà
Huệ Nhi thả người bồng bềnh trên mặt biển cách thuyền độc mộc vài mét, cười ngọt ngào với Thượng Linh: “Chị à, thật xin lỗi chị quá! Em vừa chợt nhớ ra một việc rất quan trọng phải làm. Em về trước đây, lát nữa sẽ qua đón chị. Chị cứ ở đây một mình ngắm san hô nhé! Với lại dù sao chị cũng không biết chèo thuyền, chắc cũng không dùng nổi hai mái chèo này. Hơn nữa nếu có để trên thuyền, thì cũng có khả năng chị sẽ không cẩn thận làm rơi mất. Chị cứ ở đây tận hưởng, cẩn thận đừng có ngã nhào xuống biển nhé!” Huệ Nhi e thẹn mỉm cười quay người đi, bơi về phía hòn đảo.
Đợi đến khi Huệ Nhi bơi ra xa, Thượng Linh mới rút lại gương mặt lúng túng hoảng hốt. Cô nóng mắt khi nhìn bóng người đang ra sức bơi.
Không ngờ cô nàng lại có thể nghĩ cách này để tống cổ cô ra giữa biển khơi, lại còn khoa trương là mình sẽ bơi về đảo. Cô vừa rồi còn tấm tắc khen ngợi kĩ năng diễn xuất của cô nàng đã tiến bộ, nhưng như thế này chẳng phải cô nàng lại làm chuyện ngớ ngẩn rồi sao? Cô chỉ nói là mình không thích bơi, chứ có nói là không biết bơi lúc nào đâu?
Sau khi gia đình bị phá sản, cô luôn sống tại căn nhà gỗ bên bờ biển, có lúc còn ra biển đánh cá cùng nhà thuyền, làm sao lại có thể không biết bơi chứ?
Sau khi liếc nhìn không thấy ai trên thuyền độc mộc, Diệp Thố liền bắt đầu c