Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341544
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1544 lượt.
đẩy một sự việc phát sinh.
Bà đến đây tuần tra hòn đảo mới, tiện thể bàn bạc chi tiết cùng Diệp Thố. Như thể đã biết trước mọi việc, bà không hề bất ngờ chút nào khi thấy Thượng Linh trên đảo, chỉ chào hỏi qua loa như trước. Mễ Mễ nhận ra người phụ nữ sang trọng này chính là một thành viên trong bức ảnh gia đình Thượng Linh đặt đầu giường trong phòng ngủ. Đầu tiên, cô rất kinh ngạc nhưng sau đó đã chuyển ngay thành tức giận, bảo Thượng Linh không thèm để ý đến bà ta nữa.
Đương nhiên, Thượng Linh sẽ không thèm đếm xỉa đến người đó rồi, nhưng sau khi công việc xong xuôi, bà lại chủ động tìm gặp cô.
“Mẹ biết con đã chia tay Duy Nặc, tốt lắm!” Những lời mở đầu của bà khiến Thượng Linh buồn cười, những câu tiếp theo lại càng kinh điển hơn: “Nhưng mẹ hy vọng con cũng không qua lại với Diệp Thố. Giờ đây cậu ta quá xuất sắc, con sẽ rất mệt mỏi khi ở cạnh cậu ta!”
Mễ Mễ cười phá lên: “Bác à, bác là mẹ kế ạ?”
Thượng Linh liền cướp lời: “Cậu không nghe thấy mẹ mình nói à? Mẹ sợ mình sẽ mệt mỏi, mẹ chỉ muốn tốt cho mình thôi!”
“Thì ra là muốn tốt cho cậu! Vậy bác ơi, cho cháu hỏi, bác có anh chàng nào tử tế hơn để giới thiệu cho con gái bác không? Con gái bác cũng chẳng còn trẻ trung gì nữa, sắp đầu ba đến nơi rồi, nếu giờ mà không có ai ngó ngàng khéo không lấy được chồng mất!”
“Người tử tế sao? Vì cứu mình mà chẳng ngại gãy tay gãy chân mà còn không phải là người tử tế sao?” Thượng Linh quắc mắt: “Thực ra trước khi mẹ nói những lời này, con chẳng hề suy nghĩ gì. Nhưng giờ con thấy kì quái lắm! Mẹ mai danh ẩn tích suốt mười năm trời, giờ quay lại, căn cứ vào đâu mẹ can dự vào cuộc sống của con? Làm mẹ dễ đến thế sao? Chẳng cần gánh vác trách nhiệm, chỉ cần ra lệnh? Mà căn cứ vào đâu mẹ nghĩ rằng con sẽ nghe lời mẹ? Phong Duy Nặc là một lẽ, Diệp Thố lại là một lẽ khác. Vậy con có thể nói rõ ràng cho mẹ biết, bây giờ con nhất quyết sẽ ở bên cạnh anh ấy, mẹ có thể làm gì được chứ? Có quản nổi con không?”
Mặt Bao Tây Tình chẳng hề biến sắc, hồi lâu sau, thở dài đáp: “Con vẫn giữ cái tính bướng bỉnh, ngang ngạnh ấy. Mẹ không nói lý do không có nghĩa là không có. Diệp Thố bây giờ đã không còn là A Thố ngày xưa nữa rồi! Con thực sự hiểu được hết những mưu tính thủ đoạn của cậu ta hay sao? Nếu thực sự hiểu được tất cả, con nên biết, không phải ngẫu nhiên mà mẹ lại xuất hiện ở đây.” Bà dừng lại một lúc như đang suy tư, lát sau mới nói tiếp: “Dự án hợp tác lần này vốn đã có người khác phụ trách, chỉ có điều dù đã đề cập đến rất nhiều lần nhưng phía VIVS đều không trả lời. Nhưng đến một hôm nọ, họ đã có câu trả lời nhưng lại chỉ định rõ người phụ trách đàm phán là mẹ. Con có hiểu mẹ đang nói gì không? Con gặp mẹ ở khách sạn ngày hôm ấy chẳng có gì là ngẫu nhiên, mà đã có người sắp đặt cả. Ngay từ đầu, đã có người ngầm mưu tính xua đuổi người đàn ông đang ở cạnh con. Giờ đây, anh ta đã thành công rồi!”
Tình Không Kìm Nén
Trời đã vào cuối tháng hai, những ngày tháng hạnh phúc nhất đã qua khi mọi người quay về thành phố S.
Người thu hoạch được nhiều nhất từ chuyến đi đến Maldives là Mễ Mễ. Không biết Âu Lực Tư có chập mạch hay không, nhưng khi Mễ Mễ to tiếng sau đó chuyển thành cào cấu với bạn gái anh ta, anh ta lại giúp Mễ Mễ.
Hay nói theo cách của Mễ Mễ, tay Lực Tư này thích Mễ Mễ. Âu Lực Tư quên hết những dự tính ban đầu, áp dụng chiến thuật đẹp trai không bằng chai mặt với Mễ Mễ. Cuối cùng sau bao ngày im ắng, A Ảnh cũng có chút phản ứng. Mễ Mễ được dịp nở mày nở mặt, gần như chẳng để ý gì đến Thượng Linh trong cả kì nghỉ.
“Khúc gỗ xấu xa, lần này ta sẽ hành hạ nhà ngươi đến chết! Hãy đợi đấy, lần này nhất định tóm gọn nhà ngươi, XX ngươi trước rồi OO ngươi, tiếp đó XXOOXXOO…” Gần như Mễ Mễ thường xuyên tự lẩm bẩm một mình, lời lẽ vô cùng đen tối, bạo lực.
Ngày mười một tháng ba là sinh nhật lần thứ hai mươi bảy của Thượng Linh. Cô mùa quà và bánh sinh nhật, từ sáng sớm đã bắt xe đến viện an dưỡng ở thành phố Z, ngày này năm nào cô cũng đón sinh nhật cùng cha.
Hai người thổi nến, ăn bánh sinh nhật, bóc quà, cùng lặng lẽ hồi tưởng lại ngày tháng huy hoàng trong quá khứ. Thượng Linh không ngờ mình lại gặp Phong Duy Nặc trong phòng bệnh của cha cô.
Từ sau lần ở bệnh viện thành phố Z, đến nay đã gần hai tháng hai người không gặp nhau. Khi quay lại VIVS, cô nghe mọi người ở phòng đối ngoại nói anh đã chuyển ra khỏi khách sạn. Thỉnh thoảng trên báo cũng có tin về các buổi biểu diễn của anh và tin đồn giữa anh và ngôi sao Ôn Nhược Đồng.
Bao giờ mọi người cũng không quên để lại báo cho cô sau khi xem xong. Chuyện cô và Phong Duy Nặc yêu nhau ai cũng biết cả, nhưng việc hai người chia tay lại chẳng ai hay biết. Mọi người coi Thượng Linh như cô gái đáng thương bị bỏ rơi, chủ đề buôn dưa lê hàng ngày bao giờ cũng là cô.
Cứ coi như cô chẳng hề quan tâm nhưng nghe người khác nói mãi cũng thấy mệt mỏi.
“Tiểu Linh, mau chào Duy Nặc đi con! Cái con bé này, lần trước đưa nó đến đây chẳng nói với cha câu nào!” Phon