Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341523
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1523 lượt.
Sự Khác Biệt Giữa A Và D
Khách sạn VIVS tại thành phố B nằm ở khu vực sầm uất của thành phố. Vì diện tích hạn chế nên không thể có sân golf, cũng không có khu biệt thự nhà vườn với cảnh vật tươi đẹp như ở thành phố S, mà là một cao ốc sang trọng cao hai mươi lăm tầng vô cùng thời thượng.
Tuy Thượng Linh chỉ bất chợt quyết định đến khách sạn khi đi dạo trên phố, nhưng cũng còn có nguyên nhân khác. Cô cảm thấy gần đây Diệp Thố dường như có phần lạnh nhạt với mình. Gần đây anh đúng là rất bận, hầu như không ăn tối ở nhà, khi trở về cũng rất muộn, nhiều lần lúc anh về cô cũng đã ngủ mất rồi. Đợi đến lúc cô tỉnh dậy vào sáng hôm sau, anh đã mặc xong quần áo chuẩn bị đi làm, hoặc có khi còn chẳng chạm mặt nhau.
Thượng Linh đoán phải chăng anh đã đọc được bài báo kia, nhưng theo những kinh nghiệm trước đây, nếu anh đã biết sẽ chẳng thể nào tránh nổi việc tra hỏi cô. Thượng Linh định tìm cơ hội thăm dò xem ý tứ anh thế nào, nhưng cô nhận ra thậm chí bây giờ cô còn chẳng có cơ hội ngồi nói chuyện nghiêm túc với anh.
Thượng Linh hơi khó chịu, Mễ Mễ gọi điện thoại đến đúng lúc cô đang đi dạo trên đường, nghe xong chuyện liền cảnh báo cô ngay lập tức: Sau khi kết hôn, đàn ông thường có sự thay đổi trong cách giải quyết các vấn đề giữa hai vợ chồng, hoặc nói một cách đơn giản, hôn nhân khiến đàn ông không còn lo sợ gì nữa. Mễ Mễ nhắc nhở Thượng Linh: Diệp “mỹ nhân” tuy không giống những người đàn ông bình thường, nhưng trên đời này đàn ông đều giống nhau cả. Nhất là khi anh còn là người đàn ông tài năng hơn người như vậy, cần phải cẩn thận với đám gái đẹp lượn lờ xung quanh.
Lần này trợ lí là phụ nữ, trước đây cũng từng làm trợ lí cho cha anh. Phụ nữa thì cũng chẳng sao, nhưng lại là một người đẹp chân dài eo thon, ngực cup D. Đang mùa hè nên đương nhiên mặc váy ngắn áo cổ rộng, nhất là khi cô nàng cúi người nhặt tài liệu rơi, bầu ngực gợi cảm ấy đến Thượng Linh cũng còn chảy cả nước miếng.
Thượng Linh thấy không vui. Nghĩ đến cảnh mình mấy ngày nay đều sầu não ở nhà, còn anh thì ngày nào cũng bên cạnh người đẹp ngực bự, đúng là không công bằng.
Lại nhìn xung quanh, mấy nhân viên lễ tân vừa rồi còn mặt sưng mày xỉa, thấy CEO xuất hiện đã ngay lập tức ưỡn ngực hóp bụng đứng thẳng như người mẫu, nụ cười vô cùng ngọt ngào.
Thượng Linh đã hiểu được phần nào lí do cha Diệp Thố để ba tháng sau mới cho hai người chính thức tổ chức lễ cưới. Nghĩ trăm phương nghìn cách để con trai duy trì trạng thái độc thân giả tạo, mưu kế của ông cụ thật là thâm hiểm.
Cô ngồi nép mình vào sau ghế, gọi điện cho anh một lần nữa, nhưng anh vẫn không nghe máy.
Anh lấy tài liệu từ tay cup D, thỉnh thoảng nghiêng đầu nói vài câu với cô ta, người đẹp vô cùng ngoan ngoãn gật đầu. Giữa đường có một người phục vụ đẩy một giá hành lý đầy ắp đi ngang qua, Diệp Thố không để ý, suýt nữa thì va đầu vào, may mà người đẹp tinh mắt nhanh tay kéo anh ra. Anh nhìn cup D mỉm cười, lúc này hai người đang ở rất gần chỗ đặt ghế sô pha, Thượng Linh nghe thấy anh nói: “Trưa nay vẫn đến quán như mọi ngày chứ?”
“Vâng ạ! Vừa gần vừa ngon, lại yên tĩnh nữa, tiện thể sắp xếp lại đống báo cáo này luôn.”
“Rất hiếm khi gặp người phụ nữ nào thích công việc như thế này đấy!”
“Cũng chẳng còn cách nào khác, đây đều là do cha anh huấn luyện cả đấy!”
Anh cười: “Nhớ lấy câu này lần sau nói cho cha anh biết.”
“Nói thì nói chứ sao, em chẳng sợ cha anh.” Người đẹp cười tươi rói. Hai người đi ngang qua chỗ Thượng Linh, anh thậm chí còn không nhìn thấy cô.
Giữa chốn đông người, đến vợ còn chẳng thấy, chỉ biết cười đùa với người đẹp ngực bự. Thượng Linh tựa người vào ghế, chống cằm tức giận: “Tôi cũng đã ăn trưa đâu? A Thố khốn kiếp!...”
Đáng lẽ Thượng Linh có thể đuổi theo, nhưng lại thấy như thế thật nhạt nhẽo. Buổi chiều cô ngủ một giấc ngoài ban công, đang mơ màng thì tiếng điện thoại đánh thức. Nghe điện thoại mới biết người gọi đến là Phong Duy Nặc.
Anh đã đọc bài báo trên tạp chí, sợ ảnh hưởng đến cô nên hỏi thăm.
“Không sao, mấy tờ tạp chí vớ vẩn ấy chắc anh ấy cũng không đọc. Mà có đọc cũng chẳng sao!” Thượng Linh đáp bừa một câu, nói chuyện với anh qua điện thoại không ngại ngùng như lúc gặp trực tiếp, hai người hỏi thăm mấy câu rồi gác máy. Cô nằm trên ghế ngẩn người ra một hồi, đột nhiên nghe thấy tiếng động phía hành lang, thì ra Diệp Thố đã về.
Về nhà sao không vào phòng? Thượng Linh băn khoăn.
Cô Phương mấy ngày nay không thấy thiếu gia về ăn cơm, hôm nay làm rất nhiều món ngon, nhưng anh vẫn kiệm lời, lặng lẽ ăn, lặng lẽ gắp thức ăn cho cô. Vẻ mặt ấy còn chẳng bằng một nụ cười với người đẹp cup D lúc trưa.
Sau bữa tối, anh ngồi trong phòng sinh hoạt chung, bận bịu công việc trên máy tính, cô nằm trên sô pha xem ti vi, cuối cùng không chịu nổi đành lên tiếng: “Sao buổi trưa anh không nghe điện thoại?”
Anh còn chẳng ngẩng đầu lên, chỉ nói bâng quơ: “Chắc để ở đâu đó nên không mang theo.”
“Vậy lúc sau, khi thấy cuộc gọi lỡ sao không gọi lại cho em?”
“Anh bận q