Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341525
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1525 lượt.
ng nói anh chính là anh trai.”
Thượng Linh thấy vai mình bị siết chặt, rõ ràng người ngồi bên cạnh cô đang rất khó chịu.
“Không biết anh thích ăn món gì, nhưng đồ ăn ở đây khá ngon, có thể nếm thử.” Nói xong Hoa Ninh liền cắt một miếng thịt dê trong đĩa mình trút sang đĩa Thượng Linh: “Món thịt dê nướng này rất ngon, anh nếm thử xem!”
Thượng Linh: “Đau vai quá!...”
Anh ghé sát tai cô nói nhỏ: “Anh nghe A Ảnh nói, em luôn ước mơ đi du lịch châu Âu một tháng, còn nói em định thực hiện ước mơ ấy trong tuần trăng mật này. Vậy trong lúc vô cùng quan trọng như thế, liệu có vui lòng làm người trả chi phí cho chuyến đi không?”
Thượng Linh sa sầm mặt, không biết phải làm sao, nhìn Hoa Ninh nói: “Xin giới thiệu, đây là… người yêu của chị!”
Hoa Ninh suýt té xỉu. Trong lúc theo đuổi người ta, lại nhầm người yêu người ta là anh trai, cuối cùng còn bị đả kích trực diện thế này, đúng là một vố đau đối với một Hoa Ninh đang tràn trề hy vọng.
Tình địch đã được giải quyết, nhưng thái độ dây dưa và cách cô giới thiệu khiến anh không hài lòng.
Cuối cùng một tháng trăng mật tại châu Âu đổi thành một tuần đi công tác thị sát tại Maldives.Thượng Linh ngán ngẩm đến tận cổ khi ngày nào cũng ngắm nhìn biển xanh và vài khách du lịch lác đác.
Lễ cưới được tổ chức vô cùng đơn giản, đăng ký kết hôn, trao nhẫn cưới và mời cơm bạn bè thân thiết. Đây là chủ ý của Diệp Minh, lễ kết hôn chính thức sẽ tổ chức tại thành phố B, dù sao tư gia nhà họ Diệp cũng nằm tại thành phố này. Hơn nữa, lễ cưới chính thức sẽ được tổ chức trong thời gian ba tháng sau, trong khoảng thời gian này Thượng Linh sẽ về sống tại nhà họ Diệp.
Nhưng có thể dự đoán, ba tháng tới chắc chắn sẽ không hề dễ dàng khi nhìn cơn mưa xối xả chợt đến lúc này.
Tư gia nhà họ Diệp là một biệt thự nhà vườn, diện tích rất rộng, thậm chí còn rộng hơn nhà họ Thượng ngày xưa. Nhưng ở đây lại có rất ít người sống, ngoài ông Diệp thì chỉ còn mấy người như quản gia, đầu bếp, hầu phòng, lái xe.
Nói chung, vì đã từng sống tại nhà họ Thượng, một gia đình vô cùng coi trọng việc phô trương thanh thế, nên tính cách tuy lặng lẽ nhưng những gì cần có ông Diệp đều sắm sửa đầy đủ cả.
Phòng của Thượng Linh và Diệp Thố nằm trên tầng hai. Đây là một phòng ngủ sang trọng rất lớn, ước chừng khoảng bảy tám mươi mét vuông, chia thành phòng sinh hoạt chung, phòng thay đồ và phòng ngủ. Phía nam phòng ngủ là một ban công lộ thiên. Ban công lát gỗ, đặt một chiếc ghế sắt uốn hoa văn màu đen, đối diện với mặt hồ bên ngoài biệt thự. Đây vốn là phòng của Diệp “mỹ nhân”, đã được trang hoàng lại đôi chút, hơn nữa còn được thêm vào vài đồ dùng trước khi cô chuyển về.
Thực ra, Diệp Thố không muốn cô chuyển đến nhà họ Diệp, không có ai hiểu cha hơn anh, ông sẽ chẳng bao giờ làm việc gì mà không có lí do.
“Không sao đâu, chỉ ở mấy tháng chứ có phải ở cả đời đâu mà. Với lại ngày nhỏ bác Minh cũng ở nhà em, sống cạnh nhau mười mấy năm liền.” Thượng Linh vô cùng hài lòng về căn phòng này, nhất là ban công ngoài trời. Sau khi xem xét một lượt, cô bày biện lại đồ đạc.
Hơi thở Diệp Thố phảng phất sau lưng Thượng Linh, ôm chặt cô vào lòng, đôi môi mềm mại khẽ trượt bên gò má cô: “Trời tối rồi, ngày mai thu dọn sau.”
Đương nhiên cô hiểu ngầm ý trong lời anh nói, cũng hiểu được tâm trạng của anh lúc này. Tuần trăng mật cô đã tính toán rất kĩ, nhưng cuối cùng kinh nguyệt lại đến sớm hơn thường lệ khiến cả tuần đó chẳng còn hứng thú gì.
“Trời vừa tối thôi mà!” Thượng Linh không thể không nhắc anh: “Em vẫn còn chưa ăn tối.”
Chưa dứt lời, anh đã kéo cô đi. Tiếng gõ cửa vang lên đúng lúc anh đẩy cô bước lên tấm thảm dưới sàn nhà. Cô Phương giúp việc đứng ngoài cửa nói: “Thiếu gia, thiếu phu nhân, đến giờ ăn cơm rồi!”
Diệp Thố nhíu mày: “Chuẩn bị hai suất, lát nữa mang lên phòng.”
“Thiếu gia cứ xuống dưới nhà ăn cơm, lão gia về rồi ạ.”
Ngày đầu tiên con dâu về nhà chồng nhất định phải gặp mặt bố chồng. Thượng Linh đẩy vai anh: “Xuống thôi!”
Bữa cơm đầu tiên của Thượng Linh và bố chồng mang bầu không khí vô cùng kì lạ. Ông Diệp ngồi vị trí đầu tiên của chiếc bàn ăn dài hình chữ nhật, Thượng Linh định ngồi đối diện Diệp Thố nhưng lại bị anh kéo qua ngồi bên cạnh.
Đang do dự xem liệu có nên gọi một tiếng “bố” hay không, ông Diệp đã trầm ngâm nói: “Chuyện của nhà họ An còn một số vấn đề cần giải quyết nữa, đằng nào con cũng về nhà rồi, mai đến khách sạn đi. Thành phố S ngoài tầm với của nhà họ An nhưng ở đây họ vẫn có ảnh hưởng nhất định, mau chóng xử lý cho ổn thỏa đi!”
“Con biết rồi!” Diệp Thố trả lời hờ hững, tay vẫn gắp thức ăn vào bát cho Thượng Linh, trong nháy mắt bát của cô đã đầy.
Thượng Linh nghĩ thầm: Anh nghĩ em là lợn sao?
“Ngoan, ăn nhiều vào, ăn xong thì đi nghỉ sớm!” Đôi mắt mê hoặc tuyệt đẹp lấp lánh nụ cười. Thượng Linh lạnh run người, sao anh lại cứ nghĩ đến chuyện ấy cơ chứ?
Diệp Minh nhìn chiếc bát trống trơn của mình, hằm hằm đặt đũa xuống: “Vì một đứa con gái, dám giấu cả ta đấu đá tranh quyền đoạt vị. Bao nhiêu năm qua, con chưa bao