Tác giả: Mặc Khê
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134712
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/712 lượt.
à bên cạnh chiếc ghế sofa kia ,một chiếc đèn nhỏ được đặt trên bàn, ánh sáng nhu hòa , vừa vặn đem chỗ ngồi bên cạnh Anh Bồi bao phủ ở nửa sáng nửa tối càng làm tăng thêm vẻ huyền bí. Trong không khí lãng mạn như thế này An Tiểu Tâm thích nhất đàn vi-ô-lông khúc 《 tình nhân 》, phiêu đãng cao nhất chính là thưởng thức mùi vị cà phê Blue Mountain nồng nặc thơm ngát kia .
Anh Bồi thanh âm lẳng lặng: “Chua đắng gồm nhiều mặt, còn có thể làm cho người ta hưởng thụ, thật có điểm tương đồng với cuộc sống của chúng ta.”
An Tiểu Tâm xem thường: “Giống cuộc sống của tôi mới đúng. Cuộc đời của anh làm gì có chua đắng? Tất cả đều là hưởng thụ mà thôi.”
“Cuộc đời của cô rất chua rất khổ sao? Không phải là trên mặt tình cảm bị thương nhẹ nha, tôi thấy cô chẳng qua cũng chỉ là cô gái được chiều chuộng không biết nhân gian khó khăn mà thôi.” Anh Bồi nói giọng điệu nhạo báng.
An Tiểu Tâm đầu tiên là nghiêng đầu hung hăng nhìn Anh Bồi, vừa định phản bác, nhưng nghĩ tới ở Châu Phi trải qua sống chết trước mắt, nghĩ đến ở Tứ Xuyên thấy những tình cảnh bi thảm kia, thoáng cái những lời Anh Bồi nói với cô khi nãy quả thật không sai. Chính xác cô chẳng qua chỉ là người tổn thương về mặt tình cảm , liền tự oán tự buồn bã thật đúng là cô gái được nuông chiều sinh hư.
An Tiểu Tâm yên lặng không phản bác, Anh Bồi lại tò mò hỏi: “Sở Úc năm đó rốt cuộc bên ngoài thế nào rồi hả ? Khiến cô giận đến điên khùng chạy?”
Cái vấn đề này chưa từng có người nào hỏi, tất cả những người biết An Tiểu Tâm cùng Sở Úc qua lại với nhau cũng muốn hỏi cái chuyện này, nhưng không có có một người giám hỏi. Hiện tại Anh Bồi là người đầu tiên hỏi , nhưng An Tiểu Tâm lại cảm thấy thật bình tĩnh tự nhiên, không cảm thấy đau đớn.
An Tiểu Tâm nghiêng đầu nhìn Anh Bồi, anh đang gối lên cánh tay, trong mắt lóe sáng tinh quang, nhìn mình chằm chằm.
“Không nói cho anh.” An Tiểu Tâm cúi đầu buồn buồn nhìn cà phê của mình, cô có chút không dám nhìn Anh Bồi, lại có chút thương cảm với Anh Bồi. Nếu biết cô gái duy nhất mình động lòng cùng người đàn ông khác ở trên giường hô mưa gọi gió, khẳng định anh cũng sẽ rất khổ sở?
“Không nói thì thôi.” Anh Bồi giật giật thân thể tìm kiếm một cái vị trí thoải mái, nhắm mắt lại, trong lòng có chút nặng trĩu. Chẳng lẽ, chuyện năm đó vẫn là cấm kỵ không thể nói tới sao?
Bên trong phòng yên tĩnh lại, Anh Bồi nhắm mắt nghỉ ngơi , An Tiểu Tâm như có vấn đề suy nghĩ.
Rốt cuộc An Tiểu Tâm từ từ nhấm nháp hết ly cà phê trong tay, đi sờ bình cà phê, nhìn vào bên trong, bên trong rỗng tuếch. Cô kêu lên: “A? Hết rồi? Chỉ có một ly?”
“Sai, là hai ly, cô một ly, tôi một ly, vừa vặn.” Anh Bồi trả lời.
An Tiểu Tâm cong miệng lên: “Thật nhỏ mọn.”
“Không sai, tôi đúng là hẹp hòi. Chỉ có điều, tôi cho cô uống cũng là sự thật, không giống người khác, đồ giả còn coi như bảo bối giữ khư khư.” Anh Bồi thong thả ung dung nói.
An Tiểu Tâm thất vọng , hầm hừ dựa phía sau, cố ý đánh vào hai cái chân dài Anh Bồi sau lưng trên ghế sa lon kia.
Anh Bồi bị đau thở nhẹ: “Đau a.”
An Tiểu Tâm tức giận nói: “Không nghĩ tới cái người này mang thù như vậy, bản thân là phó tổng, lại đi so bì ly cà phê với cấp dưới, lẽ nào anh không cảm thấy xấu hổ?”
Anh Bồi nhớ tới trong phòng làm việc cố ý đùa với An Tiểu Tâm muốn cà phê uống, nhìn bộ dáng tức tối khi ấy của cô, không nhịn được nở nụ cười ha ha. Cười xong, anh vẫn nằm yên chỗ cũ nhắm mắt nghỉ ngơi , không phân biệt , không giải thích.
Chẳng qua là, tiếng cười phái nam không lẫn vào đâu được của anh ở trong không khí xoay tròn, tựa hồ rất lâu không tiêu tan. An Tiểu Tâm không nhịn được nghiêng đầu nhìn lén Anh Bồi trên ghế sa lon .
Anh nhắm mắt, che giấu sâu trong mắt những suy nghĩ không muốn người biết , hai hàng lông mày buông lỏng giãn ra, ánh sáng nhàn nhạt chiếu vào cánh mũi thật cao trên gương mặt tuấn tú của anh. Khóe miệng và khóe mắt tựa hồ cũng nhẹ nhàng nhếch lên, kéo theo đó là nét dí dỏm và thoải mái. Cằm của anh trơn bóng mượt mà, tiếp xuống phía dưới cổ áo đang mở rộng . An Tiểu Tâm ánh mắt theo cổ áo đi vào trong, mặc dù không thấy rõ, nhưng cô vẫn có thể cảm giác được bộ ngực bắp thịt kiện mỹ mà cường tráng kia. Hơn nữa, cô biết, cảm giác (khi sờ mó)rất tuyệt.- _ -|||
Anh Bồi bất thình lình mở mắt, An Tiểu Tâm cuống quít quay đầu qua chỗ khác, dáng vẻ làm bộ điềm nhiên như không có gì xảy ra.
Anh Bồi thâm thúy đáy mắt có tia lửa đang nhảy nhót, anh đột nhiên nói: “An Tiểu Tâm, tôi biết muốn cô dùng phương thức gì báo đáp ơn cứu mạng của tôi rồi.”
“Ừ?” An Tiểu Tâm có chút sững sờ, quay đầu không hiểu nhìn Anh Bồi, “Hôm nay bữa cơm này không phải là báo đáp sao?”
Anh Bồi đưa ra một ngón tay, ở trên trán An Tiểu Tâm trọc mạnh một cái nói: “Nghĩ hay quá nhỉ, cô tính toán thử coi, từ đầu tới cuối tôi cứu cô mấy mạng? Chẳng lẽ một bữa cơm là xong hết?”
An Tiểu Tâm xoa xoa trán của mình, nói: “Vậy anh muốn như thế nào ?”
“Ừ, như vậy đi, một cái mạng, đổi lại 20 bữa cơm tối.” Anh Bồi nói.
“À? 20 bữa ăn? Quá nhiều ?” An Tiểu Tâm