Tác giả: Mặc Khê
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134686
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/686 lượt.
rõ, nhưng . . . . . .”
Lí Anh Ái thấy An Tiểu Tâm bộ muốn nói mà lại không dám, bộ dạng phiền não, trong nội tâm hiểu rõ ràng : “Tiểu Tâm, không phải chứ, em cũng thích anh ta?”
An Tiểu Tâm lắc đầu một cái: “Em không biết.”
Lí Anh Ái sờ sờ cái trán, than thở một tiếng: “Xong rồi, cô nương ngốc, em có biết anh ta là ai hay không? Anh ta trong miệng em là tay ăn chơi siêu cấp hoa tâm , tên đó là kim chủ của em họ em đấy, em. . . . . .”
“Em biết rõ. . . . . .” An Tiểu Tâm thanh âm đủ thấp làm cho người ta có cảm giác như đứa nhỏ mắc nỗi nức nở nghẹn ngào.
Nhìn cô như vậy, Lí Anh Ái có chút không đành lòng, đành phải nói: “Thôi, cái kia quy định Anh Bồi thì không thể cùng em ở cùng một chỗ sao? Phụ nữ của anh ta nhiều thì thế nào, về sau chỉ có một mình em là được rồi. Đinh Phổ Nguyệt cũng đừng ngại, dù sao cô ta vốn chỉ là tình nhân, Anh Bồi sớm muộn gì có vợ của mình, không phải em cũng là người khác.”
An Tiểu Tâm nghe Lí Anh Ái nói, đầu càng cúi thấp. Mình là người cuối cùng sao? Trời mới biết.
Lí Anh Ái nhất thời cũng không hiểu rõ này mớ bòng bong, đẩy An Tiểu Tâm nói: “Nhanh lên một chút, chúng ta làm thức ăn xong. Chờ chị về, giúp em suy nghĩ một chút xem nên làm thế nào.”
Hai người một hồi bận việc, thật vất vả đem bốn mặn một canh bưng lên bàn, kêu Anh Bồi ăn cơm. An Tiểu Tâm cùng Lí Anh Ái giống như trong lòng có quỷ, ăn được không nhiều lắm, lời nói cũng ít. Anh Bồi ăn cũng không nhiều, nhưng tự nhiên nhất, nói nhăng nói cuội một chút các chủ đề râu ria.
Lí Anh Ái tình thần khó chịu thì khỏi nói, rốt cuộc đợi được điện thoại di động của mình vang lên, cũng không quản đối phương là người nào, cô nhận luôn nói;”Này? Thế nào? Ba không thoải mái muốn lên bệnh viện? A, được, chị sẽ trở lại ngay.”
“Ừ, được.” An Tiểu Tâm hướng bên cạnh bước một bước, thoát khỏi nơi bị Anh Bồi vô hình giam cầm, trở lại phòng khách.
“Anh Bồi, tôi mệt mỏi, nghĩ sớm nghỉ ngơi một chút.” An Tiểu Tâm xoay người, nhìn chăm chú vào Anh Bồi đang theo sau.
Anh Bồi dùng ánh mắt thâm thúy yên lặng nhìn chòng chọc An Tiểu Tâm hồi lâu: “Cô tức giận? Bởi vì tôi điều cô rời khỏi tổ tổng giám đốc? Bởi vì cô cảm thấy tôi cố tình đứng về phía Khúc Như Y?”
An Tiểu Tâm hít một hơi thật sâu, nói: “Tôi không có lập trường gì để tức giận cả. Cùng người lãnh đạo trực tiếp xung đột,không bị đuổi việc đã là may mắn lắm rồi.”
Anh Bồi nhún nhún vai: “Tôi biết rõ, chuyện này không phải cô sai. . . . . .”
Biết còn để cho tôi đi? An Tiểu Tâm đột nhiên cảm thấy tức giận, hơi thở không yên cắt đứt lời Anh Bồi: “Nếu không phải lỗi của tôi, tại sao để cho tôi đi? Coi như là điều tôi đi, nhưng tôi cho là, anh sẽ nói trước với tôi một tiếng. Thế nhưng, chẳng qua anh lại kêu Lí Anh Ái truyền đạt lại cái chỉ thị lạnh băng đó.”
“Tôi có trưng cầu qua ý kiến của em, ở chỗ này, có nhớ không? Lúc ấy cô không có phản đối. Tôi cho là, cô đồng ý rời khỏi phòng tổng giám đốc, đối với mọi người đều là chuyện tốt.” Anh Bồi nói.
“Đối với mọi người? Hay chỉ với mình anh?” An Tiểu Tâm cười lạnh.
Anh Bồi thở dài thật sâu, quyết định ép An Tiểu Tâm đối mặt: “An Tiểu Tâm, nếu không thì cô thử suy nghĩ lại coi, cô vì cái gì giận tôi? Có phải cô cảm thấy quan hệ giữa tôi và cô có gì đó đặc biệt,trước đó hẳn là tôi phải trưng cầu qua ý kiến của cô?”
“Tôi và anh không có quan hệ gì.” An Tiểu Tâm trả lời cực kỳ nhanh chóng.
“Hoặc là, cô ghen tỵ Khúc Như Y?Cô cho là tôi đối xử với cô ấy tốt hơn cô?” Anh Bồi nói tiếp.
“Anh nói nhăng cuội gì đó? Tôi và Khúc Như Y, không thể so sánh.”
“Vậy cô tức cái gì?” Anh Bồi theo đuổi không bỏ.
“Tôi không tức giận.” An Tiểu Tâm già mồm.
“Không tức giận? Không tức giận sao không trả lời tin nhắn của tôi, không nhận điện thoại của tôi, gọi cô vào phòng làm việc của tôi cô cũng không vào, bây giờ còn đối với ta hờ hững?” Anh Bồi cười hỏi.
“Anh đừng nói chuyện mập mờ như vậy có được hay không? Anh cảm thấy tôi nhắn tin lại cho anh, nghe điện thoại của anh, vào phòng làm việc của anh, bao gồm hiện tại để cho anh ở nhà tôi ăn cơm, bình thường sao? Nếu như bị người khác biết sẽ nói bao nhiêu chuyện xấu?” An Tiểu Tâm tức giận hỏi ngược lại.
“Không bình thường.” Anh Bồi rất khẳng định trả lời, sau đó đuổi sát một câu, “Thì ra là cô biết không bình thường.”
“A. . . . . .” An Tiểu Tâm lập tức bị ngăn chặn, nói không được.
“Cô có nghĩ tới hay không, chúng ta tại sao không bình thường? Cô không cảm thấy tôi có dụng ý khác sao?” Anh Bồi cảm thấy cơ bản đã đem An Tiểu Tâm bức đến chết rồi, nhìn cô như thế nào giả ngu.
An Tiểu Tâm hít một hơi thật sâu, cảm thấy trong lòng nào đó như sợi dây buộc cũng muốn đứt, cô cưỡng bách mình ưỡn ngực, ngấc đầu lên, chua ngoa nói: “Tôi đã sớm cảm thấy không bình thường. Hơn nữa, Đinh Phổ Nguyệt em họ tôi là tình nhân của anh, cùng em kế của tôi Khúc Như Y cũng dây dưa không rõ, tôi với anh thật không nên có bất kỳ tiếp xúc làm cho người ta hiểu lầm.”
Anh Bồi đứng ở nơi đó, ngũ quan khắc sâu hiện l