Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Muốn Làm Ông Xã Của Em

Chỉ Muốn Làm Ông Xã Của Em

Tác giả: Kim Tinh

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 134679

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/679 lượt.

m sau, gặp lại được người bạn học cũ này của mình, cảnh tượng lại đặc biệt như vậy, bao nhiêu người vô sinh, không sinh đẻ được, thế mà anh lại không cần khả năng sinh đẻ.
“Có lẽ cậu nên lựa chọn lại...” Phó Khải thử đề cử cách thức khác.
“Không, như vậy tương đối an toàn!” Sóc Phong lên tiếng cự tuyệt rồi.
Phó Khải cau mày, thờ ơ lắc đầu một cái, “Tùy cậu, chỉ cần sau này cậu không hối hận là được!”
“Cám ơn cậu.” Sóc Phong thành khẩn nói.






"Thưa cô, cô không sao chứ?" Y tá mặc đồng phục màu trắng, lo lắng nhìn cô gái đứng ở trong góc, ánh mắt của cô trống rỗng, mang trên mặt vẻ tuyệt vọng, y tá đã thấy nhiều người như vậy, bình thường những người này sẽ không chết lập tức, nhưng là nhất định phải chết.
Y tá đã sớm chết lặng, nhưng cô vẫn đồng tình nhìn Kiều Y Y, bởi vì cô còn rất trẻ tuổi.
"Cô y tá à."
"Rốt cuộc cô đã nói chuyện, thật tốt quá!" Y tá ở bên cạnh nói rất lâu mà cô ấy vẫn không lên tiếng đáp lại.
"Xin hỏi nếu như muốn giải phẫu nạo thai, hôm nay có thể thực hiện không?" Cô ngây ngẩn nhìn phương hướng Sóc Phong vừa đi.
Hủy bỏ quá nhanh, một chút do dự cũng không có, Sóc Phong híp mắt quan sát cô, "Hôm nay có cần xin nghỉ hay không, sắc mặt em rất khó coi, có phải dì cả sắp tới hay không?"
Vừa nói đến dì cả, sắc mặt của Kiều Y Y tái nhợt hơn, cô mơ mơ màng màng nói: "Có thể, em muốn xin nghỉ, hình như bụng có chút không thoải mái."
"Anh pha cho em một ly sữa nóng, em uống thì ngủ một giấc thật ngon, anh giúp em xin nghỉ." Anh thật cẩn thận đỡ cô nằm xuống, giúp đắp mền.
Anh vừa đi khỏi, Kiều Y Y mới dám để cho nước mắt của mình xuống, cô lẳng lặng nằm, không buồn ngủ chút nào, nhìn ánh nắng tươi sáng ngoài cửa sổ, mà trong lòng của cô thì âm u.
Cô nằm trên giường cả ngày, mà buổi chiều Sóc Phong ra ngoài có việc, nói muốn mua một ít đồ, cô biết anh đang nói láo, không phải anh muốn đi mua đồ, mà là đi làm giải phẫu buộc ga-rô (ngăn sinh nở).
Cô lẳng lặng nằm ở trên giường, giống như mất đi mục tiêu, đói bụng rồi mới vuốt bụng đi tới tủ lạnh, theo bản năng cô muốn đi ăn món ăn lạnh, cơm lạnh, thân thể lại nhắc nhở cô, đem thức ăn đi hâm nóng, cô nhai kỹ nuốt chậm, giống như là một con rối, không có cảm giác.
Cửa mở ra, Sóc Phong trở về, "Dậy rồi à em? Thân thể còn cảm thấy không thoải mái hay không?"
Kiều Y Y lắc đầu một cái, đôi mắt đẹp nhìn chăm chăm vào anh, như một nuốt trọn anh vào hố sâu đen láy ấy, Sóc Phong không được tự nhiên cầm một lon thức uống uống, tư thế của anh có chút kỳ quái, nhưng trên nét mặt lại mang theo vẻ trút được gánh nặng, Kiều Y Y thật sự muốn cười nhạo, nếu anh biết mấy thứ này làm không công, anh sẽ thế nào đây?
“Em muốn đợi một người.” Cô lạnh lùng nói.
Tay Sóc Phong dừng lại, nhìn ánh mắt của cô cũng không hiểu.
“Hôm nay em muốn đợi một người.” Kiều Y Y nhấn mạnh lại một lần nữa.
Cô phát hiện? Sóc Phong nuốt một ngụm nước bọt, chột dạ nhìn về chỗ khác, “Được, có chuyện call anh!”
“Ừ.” Cô ôn hòa đáp một tiếng.
Buổi tối hôm đó Sóc Phong không có bên cạnh Kiều Y Y, cô cho là mình sẽ không ngủ được, nhưng không ngờ ở một mình vẫn ngủ ngon lành, yên tĩnh như vậy, cho đến khi điện thoại di động của cô đổ chuông, cô mới chậm rãi tỉnh lại, người gọi điện tới chính là Trần Uyển, cô hoàn toàn không nhớ mình đã cho Trần Uyển số điện thoại của mình, nhưng trên màn hình hiển thị, chứng minh đối phương biết số điện thoại của mình.
Mấy ngày nay, Kiều Y Y vẫn vô tri vô giác, không có bao nhiêu tinh thần, làm việc cũng mơ hồ, hôm nay đầu óc của cô lại khác thường, “Alo?”
“Là tôi, Trần Uyển đây.”
“Có chuyện gì không?” Kiều Y Y thờ ơ hỏi.
“Đoán xem tôi đang ở đâu?” Giọng của cô mang theo sự hài lòng.
“Nếu như không có chuyện gì để nói, tôi tắt điện thoại nhé.” Kiều Y Y lười phải cùng chơi trò chơi mèo vờn chuột với cô ta.
Cô tức giận nói, “Chính là ở trên giường của Sóc Phong đó.”
Cô ta nói, cô ta ở bên cạnh anh.
Đầu óc Kiều Y Y trống rỗng, cô trấn an xuống giường, mặc quần áo tử tế, đi tới nhà của Sóc Phong, mở cửa ra, Trần Uyển đang hả hê đứng ở cửa, cô nhìn Trần Uyển một cái, cũng không nói lời nào.
Cô tự đi tới phòng của anh, nhìn người đàn ông trần truồng nằm ở trên giường, cô vừa liếc nhìn Trần Uyển, trên người Trần Uyển đang là chiếc áo của Sóc Phong, tựa như rất thân thiết.
Trần Uyển đang chờ, chờ Kiều Y Y sụp đổ, chờ Kiều Y Y khóc lớn.
“Cô có biết anh ấy dị ứng rượu cồn hay không?” Còn chưa đi vào phòng, Kiều Y Y đã nghe mùi rượu, bởi vì có liên quan đến Sóc Phong, khứu giác của cô cực kỳ nhạy cảm, đặc biệt là mùi rượu.
Sắc mặt của Trần Uyển cứng lại, “Thế thì sao?”
“Nếu như muốn say rượu làm bậy, cô cũng phải tìm đúng người mới được chứ!” Kiều Y Y cười lạnh nhìn Trần Uyển, vừa trải qua giải phẫu buộc ga-rô ( ngăn sinh nở ), người đàn ông làm sao có thể.
“Cô đi đâu vậy?” Âm mưu bị vạch trần, sắc mặt Trần Uyển vô cùng khó coi, nhưng dù thế nào cô cũng không nghĩ ra Kiều Y Y cũng chỉ là liếc mắt nhìn S