Tác giả: Kim Tinh
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 134674
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/674 lượt.
óc Phong, chuẩn bị rời đi.
“Cô thương anh ấy thật sao?” Kiều Y Y quay đầu trở về, lạnh nhạt hỏi.
Kiều Y Y cũng không đợi câu trả lời của cô, liền xoay người đi, mà người đàn ông chết tiệt này, sẽ để cho anh nằm ở trên giường chừng mấy ngày đi! Biết rõ là không thể đụng vào rượu, nhưng vẫn là đụng, đáng đời!
“Này này!” Trần Uyển đuổi theo ra cửa, chỉ tới kịp thấy bóng lưng Kiều Y Y rời đi.
Cô nhanh chóng trở về phòng, nhìn gương mặt ửng hồng của người đàn ông nằm ở trên giường, lập tức cô biết Kiều Y Y không nói dối, “Sóc Phong, Sóc Phong à.”
Cô khẩn trương vỗ mặt của anh, hốt hoảng không dứt, anh lại không có một chút phản ứng.
“Cô tên là gì?”
Kiều Y Y nằm ở trên bàn mổ, ánh đèn sáng ngời chiếu vào trên người của cô, “Kiều Y Y.”
“Biết hôm nay phải giải phẫu gì không?”
“Nạo thai…”
“Tốt, cô Kiều, đợi lát nữa chúng tôi sẽ tiêm thuốc mê cho cô.”
Kiều Y Y nhìn chằm chằm ánh đèn trên đỉnh đầu một lúc lâu, cô không phân biệt được cảm giác của mình là gì, quá nhiều tình cảm ở trong lòng của cô, nhộn nhạo, sợ hãi, lo lắng không thôi.
“Cô Kiều này.”
“Xin chờ một chút!” Kiều Y Y giống như là điện giật nhảy lên, hoảng sợ đẩy y tá ra, “Tôi không làm!”
Kiều Y Y nhanh chóng bò dậy, lảo đảo chạy ra khỏi phòng giải phẫu, như một kẻ điên chạy trốn, cho đến những tà áo trắng toát kia không bao lấy tâm trí nữa, cô mới ngồi yên lặng một góc.
“Kiều Y Y?”
Kiều Y Y ngẩng đầu nhìn lên, cô nhìn thấy Nhâm Viễn, “Cô ở đây làm cái gì?”
Làm cái gì? Kiều Y Y đột nhiên cảm thấy mình thật là buồn cười.
“Này này?” Nhâm Viễn không rõ ý tưởng nhìn thấy cô vừa khóc vừa cười, “Cô đừng dọa tôi!”
Cuối cùng Nhâm Viễn dẫn cô trở về nhà mình, gọi điện thoại cho Sóc Phong, nhưng Sóc Phong không có nghe điện thoại, “Tình huống này là quái gì vậy!” Anh hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Làm đồng nghiệp với Kiều Y Y lâu như vậy, Nhâm Viễn chưa từng gặp qua cô khóc, mặc dù có lúc cô không có dịu dàng nữ tính, cực kì dã man, nhưng cô làm việc rất nghiêm túc, đối đãi chân thành với người khác, là một cô gái thật tốt.
“Phụ nữ thật phiền phức! Có lẽ lại gây gổ với Sóc Phong rồi!” Anh nói lẩm bẩm, để không gian đó lại cho cô gái nào đó mệt lã đi ngủ.
Trần Uyển giống như Lý Nhân Phong từng nói, tìm được Sóc Phong, còn mời anh uống rượu, anh muốn đuổi cô đi, cho nên uống ly rượu kia, nhưng anh chắc chắn mình có đủ thời gian tìm được thuốc chống dị ứng để uống vào.
Nhưng sau đó anh mất dần ý thức.
"Em bỏ cái gì trong rượu vậy?" Sóc Phong lạnh như băng nhìn cô gái trước mắt, anh nằm ở trên giường, nhưng thần trí vô cùng rõ ràng.
"Em… "
"Trần Uyển, về sau đừng để tôi nhìn thấy em!" Hai mắt anh bốc lửa.
"Có lẽ em yêu tôi, nhưng em sẽ không vì tôi không thương em mà khổ sở, nhìn qua thì em rất tốt. Coi như không có tôi! Ngươi em thích nhất chính là bản thân em!" Sóc Phong nói trắng ra.
"Không có! Em không có anh, em không thể sống sót, anh không biết, anh không ở đây mấy năm, em …" Trần Uyển nói không được nữa, cô nhìn Sóc Phong đang chỉ ngón tay vào cửa sổ.
"Nếu yêu tôi, lập tức nhảy xuống!" Anh lãnh khốc vô tình nói.
Trần Uyển không dám tin, người đàn ông trước mặt là người mình từng biết hay sao ? Cô nuốt nước miếng một cái, "Em nhảy xuống đó, anh sẽ chấp nhận em?"
Anh không lên tiếng, chỉ là tay chỉ vào cửa sổ cũng không để xuống.
"Được, được, em nhảy!" Trần Uyển kéo khăn quàng cổ của mình xuống, cởi áo khoác ngoài xuống, đá giày cao gót xuống, đi tới cửa sổ, cô nhìn cửa sổ chằm chằm, cẩn thận từng li từng tí, liếc mắt nhìn lầu dưới, từ nơi này nhảy xuống, không chết cũng tàn phế, phòng bệnh của Sóc Phong là lầu mười một của bệnh viện, Trần Uyển nhắm hai mắt lại, hai chân run rẩy bò lên cửa sổ.
Cô không biết là cái gì thúc giục cô quay đầu lại liếc mắt nhìn Sóc Phong, động tác quay đầu của cô, nhìn Sóc Phong, trong ánh mắt của anh chẳng có cái gì cả, giống như giờ phút này cô chỉ là chỉ là người qua đường, anh thờ ơ với một người đi đường.
Cho dù cô chết rồi, anh cũng không sao, nói không chừng anh còn có thể khui rượu chát ăn mừng, hai hàng nước mắt trong suốt từ trong mắt của Trần Uyển chảy xuống, cô nghẹn ngào nhìn anh, “Em chết, anh sẽ rất vui vẻ có phải hay không?” Không có ai quấn lấy anh, nhất định sẽ rất vui vẻ!
Sắc mặt Sóc Phong nghiêm lại, “Sẽ không!” Trần Uyển hơi cười một tiếng, nhưng anh nói tiếp: “Nhưng mà tôi cũng sẽ không khổ sở.”
Nụ cười của cô dừng lại ở trên mặt, cô có thể cảm giác khóe miệng mình đang co quắp.
“Trần Uyển, em sẽ nhảy sao?” Sóc Phong lý trí nhìn cô.
Trần Uyển cười to, đột nhiên căm hận nhìn anh, “Tôi sẽ không vì thứ người như anh mà chết như thế!” Cô cẩn thận từ cửa sổ bò xuống.
Vì người khác chết, đó là biểu hiện của người yêu!
“Tôi mới không chết, tôi sẽ quấn lấy anh, cho đến khi anh nổi điên mới thôi!” Cô nổi điên như mụ phù thủy, ác độc mà nguyền rủa anh.
“Cô có ở đây thì không chiếm được gì trên người tôi đâu.” Anh lạnh nhạt