watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343975

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3975 lượt.

chút thì có thể dọn ra ở riêng.
Còn Kiều Trạch, mỗi ngày đều liều mạng vùi đầu vào công việc, dường như công ty đã trở thành nhà của anh rồi.
Chung Dương cũng đã biết tin Tả Á ly hôn, cũng biết được Tả Á bị bệnh trầm cảm.Thời khắc nghe được tin đó, trong lòng anh rất ngổn ngang. Hai năm qua Tả Á chắc hẳn đã phải chịu đựng rất nhiều, thế mà anh lại không thể làm được gì cho cô.
Ngoài việc tự trách bản thân mình và đau lòng, anh còn cố gắng sắp xếp thời gian đưa Tả Á đi ra ngoài chơi, để cho tâm trạng của cô thoải mái hơn, giảm đi áp lực. Còn về mối quan hệ giữa hai người, không nên nhắc đến nữa, bây giờ anh không muốn gây thêm áp lực cho Tả Á, chỉ cần cô vui vẻ là được rồi.
Tả Á thay giày ở trước cửa, le lưỡi làm mặt quỷ, vừa đúng lúc Kiều Vân từ phòng sách đi ra : “Tiểu Á muốn đi ra ngoài sao ? Con mới nói Thái hậu gì vậy?”
Tả Á cười khúc khích, Điền Văn Lệ nhìn Kiều Vân một cái, đứng lên nói: “Thái Thượng Hoàng, ngài mau ngồi xuống đi, hỏi con bé kia làm gì. Tiểu Á, mặc thêm áo ấm vào, bên ngoài lạnh lắm đó.” 
“Tuân lệnh, Thái hậu!” Tả Á nói xong cười cười, đẩy cửa đi ra ngoài.
Bên ngoài gió thổi rét lạnh, Tả Á đi trên đường phải rụt cổ lại, cô vừa bước ra khỏi chung cư thì đã thấy xe Chung Dương đậu sẵn bên ngoài, anh đang đứng ở giữa trời gió lạnh lẽo, thân hình cao lớn thon dài, gương mặt tuấn lãng đẹp trai mang theo vẻ sốt ruột. Vừa nhìn thấy cô, đôi lông mày anh nhíu chặt lại, nhìn đồng hồ trên cổ tay, giả bộ tức giận nói: “Đã trễ ba phút, em muốn anh phạt em như thế nào đây?”
Tả Á xoa xoa đôi tay bị lạnh của mình, mở to mắt nhìn Chung Dương, cười nói: “Xin lỗi, đã khiến ngài đợi lâu rồi, tôi chạy 3000 m chịu phạt được không?”
Chung Dương nhếch môi cười khẽ : “Biết em cần phải luyện tập nhiều, nhưng cũng không cần liều mạng như thế, sao anh có thể đành lòng bắt em chạy 3000m được chứ. Đi thôi, anh mời em ăn cơm!”
Tả Á nhướn mày nhìn anh, ánh mắt nghi ngờ như đang nhìn bọn buôn người, “Sao đột nhiên anh chạy tới đây mời em đi ăn cơm thế ? Có âm mưu gì đây?”
Chung Dương cười khổ, cảm thấy có chút mất mát. Cô thực sự đã quên mất, không còn nhớ chút gì nữa rồi ! Có phải do lần sinh nhật ấy cô đã bắt gặp anh cùng Lô Hi ở bên nhau cho nên mới không muốn nhớ tới sinh nhật anh nữa không ? Ngày hôm đó là ngày khởi đầu sự rạn nứt trong tình cảm của hai người bọn anh. Nếu như lúc đó không phải do anh nhất thời xúc động, cũng sẽ không cãi nhau với cô, hai người cũng sẽ không chia tay. Anh túm lấy cổ tay của cô : “Lên xe đi, anh sẽ không đem bán em đâu.”
Sau khi lên xe, Chung Dương hỏi Tả Á muốn ăn gì, Tả Á suy nghĩ một lát sau đó nói muốn ăn lẩu, hai người lái xe chạy đến quán lẩu rất cái tên rất ấn tượng : Phố lẩu. Chung Dương rất thích nhìn Tả Á ăn lẩu, cả khuôn mặt cùng đôi môi cô đều đỏ ửng cả lên, vô cùng quyến rũ.
Một bữa ăn vừa nói vừa cười rất vui vẻ, nhưng Tả Á lại ăn rất vội, thỉnh thoảng len lén nhìn đồng hồ trong điện thoại di động, lại sợ Chung Dương không vui nên cô ăn rất nhanh, bởi vì mẹ nói rồi, không được đi quá chín giờ…..Nhưng hành động lén lút này của cô đều rơi vào mắt Chung Dương, anh hỏi: “Sao thế? Muốn về à?”
Tả Á áy náy cười nói: “Em phải về nhà trước chín giờ, mẹ ra lệnh như vậy.”
Chung Dương lắc đầu, không đồng ý nói: “Em cũng đã hơn 20 tuổi rồi.”
Tả Á nhún nhún vai nói : “Bây giờ em đang bị mẹ quản, hơn nữa em cũng không muốn mẹ lo lắng.”
Chung Dương đang muốn nói gì đó thì lại bị tiếng chuông điện thoại ngăn lại, anh nhìn số điện thoại xa lạ trên màn hình, do dự một lát sau đó cũng bắt máy, là ai đây, đang lúc anh nghi ngờ, thì đột nhiên bên trong truyền đến một giọng nữ mềm mại, “Chung Dương, sinh nhật vui vẻ!”
Âm thanh không lớn không nhỏ nhưng Tả Á vẫn nghe được loáng thoáng. Giọng nói kia hình như rất quen thuộc, nhưng lại có chút xa lạ, hình như người kia nói sinh nhật vui vẻ. Tả Á ngẩn người, móc ra điện thoại di động ra nhìn vào lịch ngày, lòng của cô không khỏi run lên, hôm nay là sinh nhật của Chung Dương ! Sao cô lại có thể quên mất sinh nhật của Chung Dương được chứ? Chẳng lẽ tất cả những gì liên quan đến Chung Dương cô không còn nhớ nữa sao?
Lời nói của anh, ánh mắt của anh, động tác của anh, những thứ anh thích, cô đều nhớ, nhưng sao cô lại có thể quên mất sinh nhật anh được, chả trách vừa rồi vẻ mặt anh trông rất cô đơn.
Tả Á đang đắm chìm trong những suy nghĩ hỗn loạn của mình, Chung Dương nói với người bên kia điện thoại những gì cô không còn nghe thấy nữa, cho đến khi ngón tay thon dài của anh búng nhẹ lên đầu cô một cái cô mới hoàn hồn.
“Đang suy nghĩ gì vậy?” Anh hỏi, đôi mắt của anh sáng như trong ánh sao trong đêm tối.
Tả Á nhìn Chung Dương, trong lòng cảm thấy rất áy náy, rất có lỗi, cô cúi đầu ủ rủ : “Chung Dương…..Xin lỗi anh, em…..em….chuyện đó… em quên mất, xin lỗi…..”
Chung Dương cúi người về phía trước, híp mắt nhìn chằm chằm khuôn mặt ủ rũ của Tả Á, tươi cười nói: “Chỉ một câu xin lỗi là xong sao? Không còn gì nữa à?”
Tả Á đưa tay vỗ trán một cái, áy náy nói: “Em không chuẩn bị quà t