watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343978

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3978 lượt.

cái gì thì nói với ba mẹ, nhất định chúng ta sẽ ủng hộ con, không nên giấu kín trong lòng.”
Kiều Vân cười hòa nhã, an ủi Tả Á: “Ba con nói rất đúng, mặc dù con và Kiều Trạch ly hôn, nhưng chúng ta vẫn là người một nhà, Kiều Trạch không hiểu chuyện, nó đã khiến con chịu không ít khổ sở, cho nên dượng Kiều thay nó nói lời xin lỗi con, nhưng mà con hãy suy nghĩ cho thật kỹ, cuộc sống tương lai vẫn đang đợi con, phải cố gắng lên, biết không?”
Lòng Tả Á chua xót đau đớn, hốc mắt ửng hồng, nước mắt rơi xuống, mắt đỏ lên, nhưng vẫn mỉm cười nói: “Cám ơn ba mẹ, con hiểu rồi, con sẽ cố gắng.”
Kiều Vân lại nói: “Tốt lắm, tốt lắm! Mau ăn cơm thôi. À, nếu như Tiểu Á ở một mình không quen, con có thể tới đây ở cùng với dượng Kiều và mẹ con, hai người già chúng ta cũng cần người bầu bạn, nếu như con chê chúng ta phiền, thì ra ở một mình, nhưng con phải thường xuyên tới đây thăm hai người già này đó nhé, như vậy chúng ta mới yên tâm được, ý con thế nào?”
“Dượng Kiều, mẹ, hai người vẫn chưa già mà.”
Lời nói của Tả Á khiến cho mọi người trong nhà đều cười ồ lên. Trước khi đến đây, cô vẫn nghĩ là sẽ có bão táp, nhưng ngược lại, mọi người trong gia đình lại an ủi cô, không nhắc đến chuyện quá khứ, cô biết nhất định là Kiều Trạch đã làm công tác tư tưởng cho mọi người trước rồi, trong lòng cô thầm biết ơn nhưng không cách nào nói ra khỏi miệng. Tả Á tự nói với mình, nhất định phải cố gắng lên, nhất định phải sống thật vui vẻ, không để cho mọi người buồn phiền vì mình.
Ăn cơm xong, Tả Quốc Cường đi về, còn Điền Văn Lệ bảo Kiều Trạch và Tả Á ở lại đến chiều hãy về, nhưng Kiều Trạch lại nói phải về dọn dẹp một ít đồ đạc, để Tả Á ở lại với mẹ một đêm, ngày mai hãy trở về thu dọn đồ đạc. Căn nhà kia quá lớn, cô không muốn ở đó, trong lòng cô cũng đã có ý định sẽ trở về cái ổ nhỏ của mình, bắt đầu cuộc sống mới.
Kiều Trạch về đến nhà, tâm trạng của anh đã sớm xuống dốc. Anh quét mắt nhìn từng góc nhà, trái tim cũng theo đó mà đau đớn từng đợt. Hai năm qua, căn nhà này đã là gia đình của anh, nhưng kể từ hôm nay anh sẽ không còn được nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé của vợ anh hiện diện nơi này nữa rồi.
Trống rỗng, đau đớn, mất mát, anh chán nản ngồi xuống chiếc ghế sofa trong phòng khách, trái tim đau đớn khổ sở. Anh cố nén nỗi đau trong lòng, từ sofa đứng lên, cởi ra áo khoác ra tiện tay ném xuống đất, buồn bã giơ tay kéo cà vạt vứt đi, rồi đi tới phòng ngủ, đẩy cửa ra. Trong căn phòng này dường như vẫn còn lưu lại hương thơm của Tả Á, trên chiếc giường kia vẫn còn lưu lại dấu vết cô đã từng nằm.
Cuộc sống sau này, anh sẽ không còn được nhìn thấy cô mọi lúc mọi nơi nữa, không còn được ôm thân thể mềm mại của cô đi vào giấc ngủ nữa, không còn có thể thực sự có cô được nữa. Anh không chiếm được trái tim cô, nhưng hôm nay, đến cả thể xác cô anh cũng đánh mất.
Trái tim co rút đau đớn, tất cả nỗi đau dồn nén ở trong lòng bấy lâu giờ khắc này đều đồng loạt trào hết ra, đau đớn như đang tách linh hồn của anh ra khỏi thể xác vậy, đau đến không thở được, đau đến cả người đều run rẩy, anh tựa người vào tường, từ từ trượt người ngồi xuống trên sàn nhà, nước mắt từng giọt lại từng giọt dọc theo gương mặt luôn lãnh đạm của anh mà rơi xuống.
Tại chính anh đã cướp lấy cô, cho nên đây chính là hậu quả.
“Cậu chủ…..Cậu đã về rồi!…..Cậu làm sao vậy?” Giọng nói của dì Lâm vang lên bên tai Kiều Trạch, anh quay đầu đi không muốn để cho người khác thấy mình rơi nước mắt, lạnh lùng nói: “Dì hãy đi thu dọn đồ đạc của tôi đi.”
“Cậu đi công tác sao? Tôi sẽ chuẩn bị ngay.”
Kiều Trạch vẫn ngồi yên ở đó không nhúc nhích, nhỏ giọng nói: “Không, thu dọn toàn bộ!”
Dì Lâm chưa từng thấy Kiều Trạch như thế bao giờ, tinh thần sa sút, chán nản, giống như một cái xác không hồn vậy: “Cậu….Sao lại phải thu dọn toàn bộ? Cậu không ở đây nữa sao?”
Kiều Trạch đứng dậy, dần bình tĩnh trở lại, chỉ còn hốc mắt hơi đỏ, anh đi đến cạnh dì Lâm, dặn dò: “Cứ làm theo lời tôi nói đi, dọn dẹp một chút. Mà dì cũng phải đi thôi, về sau không cần đến làm việc nữa.”
Dì Lâm lo lắng nói: “Cậu chủ…..Có phải do tôi đã làm sai điều gì hay không? Tôi…..Ông chồng của tôi vẫn chờ tiền lương mỗi tháng của tôi, cậu đừng đuổi tôi đi mà!”
“Nhà này đã không có người ở, dì còn ở lại làm gì!” Kiều Trạch rút ra một tờ chi phiếu đưa cho dì Lâm, sau đó không nói gì nữa, xoay người đi ra khỏi nhà, dì Lâm cầm chi phiếu gọi lớn: “Cậu…cậu…..”
Nhưng Kiều Trạch đã đi rồi, dì Lâm đứng ở đó nhìn tờ chi phiếu có giá trị rất lớn mà Kiều Trạch vừa đưa cho, nhà không có người ở sao? Ý cậu ấy là gì? Kiều Trạch bảo mình dọn dẹp đồ đạc của cậu ấy, có lẽ nào giữa cậu Kiều Trạch và cô Tả Á đã xảy ra chuyện gì rồi không? Dì Lâm kinh ngạc đứng sững người tại đó, sau cùng vẫn cất tờ chi phiếu đi, lẩm bẩm tự nói rồi lại tiếc nuối lắc đầu. Trong lúc thu dọn đồ đạc cho Kiều Trạch, bà đột nhiên nghĩ ra, có lẽ nào cậu Kiều Trạch và cô Tả Á đã li hôn rồi không?
Kiều Trạch lái xe đi trên đường chẳng có mục đích, ánh đèn ban đêm leo lét, nhưng dù không có anh cũng có thể đi. Trái