Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343992
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3992 lượt.
nh như thế nào…..
**
Sau sự kiện Video đó, Tả Á có gọi điện thoại cho Mạch Tử thì biết được Mạch Tử đã quay lại với A Long, nhưng dù thế nào thì tình cảm giữa hai người bọn họ đã có vết rạn nứt, hiểu lầm nhau quả thật rất đau khổ, Tả Á chỉ biết yên lặng chúc phúc cho bọn họ, chỉ mong bọn họ biết quý trọng lẫn nhau, cùng nhau sống thật hạnh phúc, có như vậy vết nứt tình cảm kia mới có thể dần dần biến mất.
Cô cũng đã thương lượng với mẹ mình và dượng Kiều, được bọn họ đồng ý, cô lập tức trở về cái ổ nhỏ của mình. Nơi này rất yên tĩnh, không phải nhìn thấy cái mặt lạnh như băng của Kiều Trạch, cũng không có bất kỳ dính dáng nào với anh nữa, thanh thản yên bình sống cuộc sống của mình. Cô cùng tìm được công việc mình yêu thích, mặc dù tiền lương không nhiều lắm, nhưng cũng đủ dùng. Còn Kiều Trạch cũng dường như biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống của cô. Hàng ngày đi làm rồi trở về nhà, cô được trở lại cuộc sống của chính mình, đơn giản, vui vẻ, nhưng hình như vẫn lại thiếu vắng đi cái gì đó.
Nửa tháng nay cô cũng không liên lạc với Chung Dương. Kể từ lần hai người cùng nhau ăn lẩu từ nửa tháng trước cô không hề gặp lại anh. Cô do dự rất lâu mới dám gọi điện thoại cho anh, nhưng mà điện thoại anh lại tắt máy, cô đành phải gửi cho anh một tin nhắn, hỏi anh dạo này thế nào, nhận được tin nhắn này thì gọi lại cho cô. Tả Á bắt đầu cảm thấy lo lắng, ăn không ngon, ngủ cũng không yên, giống như người mất hồn vậy.
Chủ nhật, Tả Á ở nhà đọc sách, lướt mạng để giết thời gian, tới buổi trưa cô cảm thấy đói bụng nên đi tới tủ lạnh tìm xem có gì ăn không, nhưng mà tủ lạnh lại trống trơn, cho nên cô đành phải thay quần áo, đi ra ngoài mua chút đồ về làm cơm trưa, nhưng mới vừa cầm lấy tiền và túi xách chuẩn bị đi ra cửa thì chuông cửa lại đột nhiên vang lên.
Tả Á đi tới nhòm qua khe cửa lại thấy nhìn được một người đàn ông đang mệt mỏi cúi đầu đứng trước cửa, trái tim Tả Á chợt nhảy vọt lên, vội vàng mở cửa, nhìn người đang đứng trước cửa nhà mình, lòng cô đau nhói, cô không nhịn được mà giơ tay sờ lên khuôn mặt tiều tụy của anh, “Chung Dương, anh sao thế? Sao lại thành thế này?”
Chung Dương mỉm cười, cầm lấy bàn tay của cô kéo cả người cô vào trong lồng ngực mình, ôm cô đi vào trong nhà, cúi đầu hôn lên trán cô một cái, bờ môi nứt nẻ cùng với râu ria lởm chởm đâm vào da cô.
“Cho anh ngủ lại chỗ này được không?”
Không đợi Tả Á trả lời, Chung Dương đã buông cô ra đi vào phòng ngủ, bóng dáng cao lớn uể oải mệt mỏi của anh ngã xuống giường cô, cũng không còn hơi sức nói thêm câu nào đã nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.
Tả Á đi tới bên giường, nhìn vẻ mặt tiều tụy mệt mỏi của Chung Dương, cô khom lưng xuống đắp chăn cho anh, cô không hiểu được, thường ngày tinh thần anh luôn rất vui vẻ, tại sao hôm nay lại tiều tụy như vậy, nửa tháng không thấy anh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Chung Dương ngủ một giấc thẳng tới 6 giờ chiều, khi tỉnh lại cảm thấy tinh thần rất nhẹ nhàng khoan khoái. Anh chợt giật mình, nhưng rồi lại cảm thấy trong lòng ấm áp vì đây chính là phòng của Tả Á, trong không khí tràn đầy hương vị của cô, trên chăn đệm cũng đều là hương thơm thuộc về riêng cô. Tham luyến một giây anh lại nóng lòng tìm kiếm bóng dáng của Tả Á. Anh xoay người xuống giường, đi ra khỏi phòng ngủ, chợt nghe thấy có tiếng động trong phòng bếp.
Anh đi lại liền thấy Tả Á đang đeo tạp dề, vừa nhìn sách dạy nấu ăn vừa thêm gia vị vào trong nồi, cô nấu rất chuyên chú, thậm chí không nhận ra được sự xuất hiện của anh. Cảm giác ấm áp dâng đầy trong lòng. Chung Dương cảm nhận được lúc này hạnh phúc đang trong tầm tay anh, anh chỉ cần dùng trái tim mình, anh chỉ cần cố gắng hết sức mà nắm lấy thật chặt thôi. Anh tuyệt đối sẽ không để vuột mất hạnh phúc trong tầm tay mình một lần nữa. Anh không nhịn được mà đi tới, ôm Tả Á vào trong lòng. Tả Á giật mình hô nhỏ, quay đầu lại nhìn Chung Dương, “Đi rửa mặt đi, cơm xong ngay đây.”
Chung Dương khom lưng xuống đặt cằm mình lên vai Tả Á, anh không nói gì nhưngcũng thể kìm được lòng mình mà hôn vào má Tả Á một cái, Tả Á vội đẩy anh ra, thúc giục: “Nhanh đi, nếu không lát nữa không có cơm ăn đâu.”
“Được rồi mà, anh đi ngay.” Cuối cùng Chung Dương cũng buông Tả Á ra, xoay người ra khỏi phòng bếp đi vào toilet, anh nhìn thấy trên bồn rửa tay có để dao cạo râu mới, chắc hẳn đó là mua cho anh, bao lâu rồi Tả Á chưa mua cho anh những đồ dùng hằng ngày như vậy.
Anh dùng dao cạo râu mới cô mua, vui vẻ cạo sạch sẽ râu ria trên mặt, sau khi rửa mặt liền lấy lại được vẻ đẹp trai thường ngày, tinh thần sảng khoái đi tới phòng khách, mà lúc này Tả Á cũng đã dọn xong thức ăn lên trên bàn, Chung Dương đi tới đưa tay ôm lấy Tả Á, cười nói: “Bé cưng, cực khổ cho em rồi, hôn một cái làm phần thưởng.”
Bé cưng, hai chữ này anh chỉ vô tình nói ra, nhưng với Tả Á lại giống như người yêu xa cách bao lâu đột nhiên xuất hiện ở trước mắt mình, nụ hôn của Chung Dương còn chưa đặt xuống lại chợt kinh ngạc nhìn Tả Á, trong mắt cô loáng thoáng những giọt nước mắt nhưng cô lại cố gắng che giấu, cúi đ