watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1344000

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4000 lượt.

Nếu như em ngu ngốc, anh lấy em làm gì, đi tìm cô nàng thông minh của anh mà cầu hôn đi!”
Chung Dương thuận thế bắt được đôi tay nhỏ bé lạnh giá của Tả Á, nhanh nhẹn đeo nhẫn vào tay cô, đắc ý nói: “Anh vẫn thích ngu ngốc mà, lần này em đã bị anh giữ chặt rồi, xem em còn chạy trốn được không!”
Tả Á nhăn mặt, khinh thường nói: “Anh mới ngu ngốc đó, em cũng đâu có dùng tay để đi.”
Chung Dương cúi đầu che đi cái miệng nhỏ nhắn đang lảm nhảm của Tả Á, nhỏ giọng nói: “Em đúng là rất ngốc, thứ anh muốn giữ là trái tim của em. Tiểu Á, từ hôm nay trở đi, chúng ta sẽ vĩnh viễn ở bên nhau, dù cho có gặp phải khó khăn gì đi nữa, chúng ta cũng đều phải cùng nhau đối mặt, không bao giờ buông tay nhau ra nữa.”
Tả Á cảm giác Chung Dương đang lo lắng chờ đợi cô trả lời, bọn họ đã từng chia tay trong đau khổ, giống như chim sợ ná, cho nên bọn họ cần cho nhau một lời cam kết, “Chúng ta không bao giờ chia tay nhau nữa, cho dù có gặp phải khó khăn gì, chúng ta cũng phải cùng nhau vượt qua, cùng nhau dũng cảm đối mặt.”






Lòng Anh Đau Nhói
Tả Á đồng ý lời cầu hôn của Chung Dương! Trong khoảnh khắc đó, cô đã rất do dự, cũng rất mâu thuẫn, cô biết áp lực từ phía người nhà Chung Dương là rất lớn, cô muốn vào được nhà họ Chung thật sự sẽ rất khó khăn. Nhưng cô kiên trì bao lâu nay không phải đều vì tình yêu của mình sao? Đoạn tình cảm tưởng đã mất đi nay lại lấy lại được của cô và Chung Dương càng khiến cho cô quý trọng cơ hội này. Đúng như Chung Dương nói, cho dù về sau có gặp khó khăn gì đi nữa, bọn họ cũng sẽ cùng nhau đối mặt, cùng nhau vượt qua, cho nên cô không do dự nữa mà nhận lấy chiếc nhẫn cầu hôn của Chung Dương.
Đã bốn, năm ngày kể từ ngày Chung Dương cầu hôn cô, trừ lúc làm việc, thời gian rảnh rỗi bọn họ sẽ nắm tay nhau đi dạo phố, cùng ăn kem, cùng nhau đi xem phim, không để tâm những chuyện không vui nữa, mà chỉ hưởng thụ khoảng thời gian tốt đẹp bên nhau. Đây thật sự giống như một giấc mơ, cuối cùng nguyện vọng của bọn họ cũng đã được thực hiện.
Bọn họ như được trở lại ngày trước, những tháng năm không có lo lắng, không có buồn phiền, không có áp lực, chỉ có tình yêu tồn tại. Nếu như lúc này bão táp có tới, bọn họ cũng sẵn sàng đối mặt với tất cả. Tình cảm giữa hai người dường như đã trở lại như ngày xưa, vốn đã rất ngọt ngào, nay trải qua những gột rửa của thời gian mà càng trở nên bền chắc, nhưng dường như lại thiếu đi chút gì đó, có lẽ là một chút vật cản trong tình yêu của bọn họ.
Hai người trao đổi với nhau và quyết định sang năm sau sẽ nói chuyện kết hôn với người nhà, lúc này trước tiên phải chuẩn bị đón năm mới cho tốt đã. Bọn họ cũng biết muốn kết hôn sẽ gặp phải trở ngại rất lớn, nói không chừng có thể khiến bọn họ chia xa, tất cả đều không có cách nào đoán trước được, cho nên cũng không cần nghĩ đến nữa.
“Vâng.” Tả Á đáp lời rồi chạy vào toilet, hỏi: “Dượng Kiều đâu rồi mẹ? Lại đi tìm người đánh cờ cùng rồi ạ?”
Điền Văn Lệ ngồi xuống ghế sofa, cầm chiếc áo len đặt trên bàn trà lên tiếp tục đan, “Hai anh em cùng đi ra ngoài hết rồi. Hôm qua dượng Kiều đánh cờ thua, về nhà vẫn thấy không phục, cho nên hôm nay Kiều Trạch vừa đến đã kéo đi báo thù rồi, chắc cũng chuẩn bị về rồi đấy. Sống đến tuổi này rồi mà đánh cờ còn kéo em trai đi giống như một đứa con nít vậy, thua còn đòi báo thù.”
“Cái này gọi là cuộc sống mà mẹ, mẹ cũng nên làm chút gì đi, để giải trí, đừng ở nhà rầu rĩ nữa.” Tả Á vừa nói vừa đi vào toilet, đang rửa tay thì nghe thấy có tiếng mở cửa, còn có tiếng cười sảng khoái của dượng Kiều: “Sảng khoái ghê, đây mới gọi là đánh hổ không rời anh em ruột thịt, đánh đã thật, để xem lần sau lão Lý còn có thể làm gì được nữa.”
Tả Á đi ra ngoài, cười nói: “Dượng Kiều, làm gì mà giống như đi đánh giặc vậy, người ngoài không biết còn tưởng rằng dượng mới trở về từ chiến trường đấy ạ.”
Kiều Vân cười ha hả nói: “Tiểu Á, con nói không sai, người ta nói thương trường như chiến trường, đánh cờ cũng tương tự như vậy.”
Điền Văn Lệ cũng cười nói: “Được rồi, ông thắng mà không cần dùng võ, có bản lĩnh thì tự mình đánh thắng đi, lần này đánh thắng công lao này cũng là của Kiều Trạch, ông ý à, cùng lắm chỉ được coi là hạng binh bét thôi. Được rồi, đừng lên mặt nữa, ăn cơm thôi.”
Ba người cười nói, Kiều Trạch lại lặng im, tròng mắt đen nhìn bàn tay Tả Á, nhìn chằm chằm chiếc nhẫn lấp lánh trên tay cô. Ánh sáng của nó lạnh lẽo khiến cho anh đột nhiên quên cả hô hấp, trái tim nghẹn lại, đau đớn, thân thể cứng đờ đứng tại đó, người khác nói gì một chữ anh cũng nghe không được, chỉ có ánh sáng kia như kim châm đâm vào mắt, vào tim anh, đau nhói.
Điền Văn Lệ nhìn Kiều Trạch đang ngây người đứng một chỗ: “Kiều Trạch, còn đứng ngay ngốc ở đó làm gì vậy, mau đi rửa tay rồi ăn cơm.”
Kiều Trạch xoay chiếc cổ cứng đờ của mình, chuyển tầm mắt nhìn về nơi khác, khẽ nhắm mắt lại, đi vào toilet. Anh mở vòi nước, vốc làn nước lạnh như băng lên mặt, ngẩng đầu nhìn mình trong gương, vẻ mặt đau khổ, hai mắt thâm