Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343981
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3981 lượt.
Kiều Trạch rất cao.
Mà Tả Á nghe được mấy lời tranh cãi của bọn trẻ, nhịn không được mà nở nụ cười, lời nói của bọn nhỏ luôn làm cho người ta khó lòng phòng bị, nhìn người nhỏ bé thế thôi, những lời nói ra so với người lớn còn lớn hơn.
Đấm người Tả Á đi ra đến ngoài thì dừng lại, cô đứng đối diện với Kiều Trạch, cười nói: “Chú này, trông chú nghiêm túc quá đấy, chú sẽ dọa bọn trẻ hoảng sợ đó.”
Cô gái đi ra cùng Tả Á khẽ đẩy Tả Á: “Tiểu Á, người này là ai, sao không giới thiệu cho mọi người biết đi?”
Một cô bé bốn năm tuổi, níu lấy vạt áo Tả Á hỏi: “Phải ha, mẹ Tả Á, chú kì quái này là bạn của mẹ ạ?”
Da mặt Kiều Trạch nhẹ giật mấy cái, anh sao lại trở thành chú kì quái rồi?
Tả Á nén cười, khoác cánh tay Kiều Trạch, dõng dạc giới thiệu: “Chú kì quái này chính là ông xã của mẹ Tả Á. Nào, mau đến đây chào hỏi đi.”
Mấy người bạn nhỏ rất nghe lời, cũng rất nể tình, cùng nhau khom lưng chào: “Chào bố Tả!”
Trong lòng Kiều Trạch đang vui mừng, bởi vì đây lần đầu tiên Tả Á thản nhiên giới thiệu với người khác anh là ông xã của cô như vậy, ngày trước cô đều không muốn thừa nhận, nhưng mà, một tiếng ‘bố Tả’ này lại khiến anh đen mặt.
Tư tưởng trẻ nhỏ đều là kỳ quái như vậy à?
Phốc!
Cô gái cùng đi ra với Tả Á không nhịn được cười phun.
Tả Á chết nghẹn không dám cười, chỉ len lén đi nhìn nét mặt của Kiều Trạch, đen như đáy nồi vậy, chỉ thấy anh khom lưng, tròng mắt đen lạnh lùng cố gắng biểu hiện thật ôn hòa, nhìn đám nhóc kia, nói: “Chú tên là Kiều Trạch!”
Một đứa bé trai thắc mắc: “Vậy chúng mình nên gọi chú là dượng Kiều, hay là bố Tả đây?”
Cô bé kia lại nói: “Tớ thấy gọi là chú Quái nghe hay hơn, như vậy cũng sẽ không bị hiểu lầm.”
Tả Á cũng nhịn không được nữa ôm bụng cười, cười đến mức chảy cả nước mắt, vẻ mặt Kiều Trạch bất đắc dĩ, nói xin lỗi với đồng nghiệp của Tả Á, sau đó chào đám nhóc đang nhìn mình, rồi nhanh chóng kéo Tả Á rời đi. Tuy nhiên lại nghe được tiếng nói của cô bé vừa rồi vang lên phía sau: “Chú Quái, ngày mai phải đem mẹ Tả Á trả cho chúng con nha, nếu không, con sẽ nói cho tất cả bạn nhỏ, gọi chú là chú Quái!”
Kiều Trạch lên xe không nói một lời khởi động xe rời đi, sau khi về đến nhà, hai người xuống xe, Kiều Trạch đi ở phía trước, Tả Á đi phía sau một chút, nhìn bóng dáng cao lớn của Kiều Trạch, nhớ tới sắc mặt hết trắng lại đen của anh lúc bị kêu là chú Quái, Tả Á không nhịn được lại cười ra tiếng, cười đến gập cả người lại.
Kiều Trạch biết Tả Á cười cái gì, không quay đầu lại, cũng không thèm để ý tới cô. Tả Á đang đắc ý cười, lại đột nhiên hô ‘ai nha’ một tiếng, Kiều Trạch vội quay đầu nhìn lại, thấy gót giày Tả Á vừa vặn nhét vào trong lỗ tròn nhỏ của nắp cống thoát nước.
“Có bị thương không?” Kiều Trạch khom lưng ngồi xổm người xuống, nâng cô dậy, để cho cô ngồi ở trên đùi anh, xem chân của cô, “Đau không?”
“Không có việc gì, không đau.” Vẻ mặt Tả Á ảo não, lần này giễu cợt người gặp phải báo ứng, gót giày cũng méo sẹo rồi.
Kiều Trạch nhìn chân Tả Á không có gì khác thường, mới yên lòng, mặt lạnh, hỏi: “Có gì mà cười như vậy hả?”
Tả Á nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Kiều Trạch, trong đầu lại hiện lên bộ dạng quẫn bách của anh khi bị kêu là Chú Quái, lại không có lương tâm cười rộ lên, Kiều Trạch xấu hổ đưa tay nâng khuôn mặt cười đến sắp rút gân của Tả Á, môi mỏng hung hăng hôn môi của Tả Á, ở trên làn môi cô trừng phạt uy hiếp nói: “Còn cười!”
Tình Địch Gặp Nhau
Sự uy hiếp của Kiều Trạch tương đối hữu hiệu, Tả Á không cười nổi nữa rồi, trên môi thấy tê tê, còn có tư vị riêng của Kiều Trạch, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ửng lên giống như ráng chiều. Đây là đang ở bên ngoài đó, vậy mà Kiều Trạch lại vẫn bình thản tự nhiên như vậy, mặt không đỏ hơi thở không gấp. Nhưng mà anh cũng tiếp tục bieuer hiện sự ham thích trước mặt nhiều người nữa, đỡ Tả Á đứng lên.
Gót giày Tả Á rớt ra, không cách nào tiếp tục đi giày được nữa, cũng không thể đi chân không được. Biện pháp cũ, Kiều Trạch không nói hai lời, vươn hai cánh tay mạnh mẽ có lực ra bế ngang người Tả Á, động tác thuần thục làm liền một mạch, nhẹ nhàng ôm Tả Á đi vào trong nhà.
Đi tới cửa thang máy còn không có ý tứ để Tả Á xuống, Tả Á đành phải đưa tay ra nhấn nút cái nút thang máy. Về đến nhà Tả Á đi dép vào, cởi áo khoác treo lên trên kệ, đang định đi chuẩn bị cơm tối, eo lại bị Kiều Trạch ôm chặt lấy, thân thể cũng bị anh quay lại đối mặt với anh.
Tả Á thậm chí còn chưa kịp phản ứng gì, nụ hôn của Kiều Trạch đã như sóng to gió lớn nhào tới, hơi thở ngang ngược cường thế giống như muốn cắn nuốt cô, trong đầu Tả Á trở nên trống không, bị hôn đến không biết làm sao, hô hấp cũng ngừng.
‘‘Em mệt…..Em muốn đi ngủ…..” Tả Á muốn đứng dậy ăn cơm, nhưng cả người lại không có chút sức lực nào, vừa đói, vừa mệt, cô giùng giằng mãi giữa ăn cơm và đi ngủ, thân thể cũng mềm nhũn ở trong ngực Kiều Trạch, còn buồn ngủ đến không mở mắt nổi, đôi mắt to xinh đẹp hơi hé, bộ dạng mơ màng vô cùng đáng yêu.
Đú