Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343976
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3976 lượt.
gì mà đột nhiên buông lỏng tay Kiều Trạch ra, che tay mình ở phía sau, giống như bị bỏng.
Tay Kiều Trạch trống rỗng, không chút dấu vết nắm chặt lại, sắc mặt trở nên đông lạnh, sau khi nhìn Tả Á một cái, tầm mắt rơi vào trên người Chung Dương, trái tim, vì một động tác nho nhỏ của Tả Á mà trở nên lo lắng.
Con ngươi Chung Dương thoáng qua cái gì đó, tầm mắt dời về phía Tả Á cùng Kiều Trạch, như cười như không nói: ‘‘Thật là trùng hợp, không ngờ người bận rộn công việc như tổng giám đóc Kiều lại đưa vợ mình đi dạo phố.”
Kiều Trạch lạnh lẽo nói: “Tình cờ gặp mặt.”
Chung Dương nhìn đồng hồ trên cổ tay, rồi sau đó nhìn Kiều Trạch và Tả Á, nói như với hai người bạn tốt: ‘‘Có rảnh ngồi với nhau một chút không?”
Mùa đông năm nay sao lại lạnh như vậy chứ?
Đổi Cô Ôm Anh
Chung Dương khiêu chiến, Kiều Trạch sao lại không ứng chiến, còn Tả Á thì tay chân lạnh lẽo. Ba người ba tâm tình khác nhau, Tả Á cự tuyệt yêu cầu của Chung Dương, là trốn tránh, hay là cái gì khác, cô không biết, cô chỉ muốn biến mất khỏi tầm mắt anh.
Từ lúc gặp Chung Dương đến khi nói lời tạm biệt, Tả Á chỉ nói một câu, đó chính là cự tuyệt lời mời của Chung Dương, bóng dáng cô và Kiều Trạch song song rời đi đau nhói mắt cùng trái tim Chung Dương.
Ánh mắt anh phức tạp nhìn theo bóng lưng của Tả Á, chỗ sâu trong con ngươi có quá nhiều thống khổ và bất đắc dĩ. Lần đó, anh nhìn thấy cô dưới đu quay, đối xử với cô lạnh lung xa cách, chỉ vì anh giận cô dây dưa với Kiều Trạch.
Trong lúc công ty của anh nguy nan nhất, trong lúc anh khốn khó nhất, cô lại dây dưa không rõ, ở cùng một chỗ với Kiều Trạch, một màn kia giống như một khối u ác tính sinh trưởng trong lòng anh, không thể quên được, anh khi đó, trong lúc tức giận mà bỏ đi. Anh buộc bản thân mình sau này không được nghĩ tới cô nữa, buộc mình buông tha cô, buộc mình không đi tìm cô.
Tả Á và Kiều Trạch cũng không còn tâm trạng đi dạo nữa, Tả Á bị sự xuất hiện của Chung Dương làm nhiễu loạn mà chột dạ, còn Kiều Trạch thì bị thái độ của Tả Á làm tổn thương, anh đang thận trọng dắt tay của cô, hưởng thụ thời khắc nắm tay cô cùng đi trên đường, mà cô, bởi vì sự xuất hiện của Chung Dương mà buông tay anh ra.
Trên đường trở về hai người lặng im không nói, nét mặt Kiều Trạch đông cứng, tròng mắt đen vô cùng lạnh lẽo, xe dừng lại ở cửa chung cư, Kiều Trạch lạnh lùng nói: “Xuống xe!”
Tả Á mờ mịt liếc mắt nhìn Kiều Trạch, cũng rất nghe lời xuống xe, anh đang rất tức giận, mặt lạnh đến đông lại, Tả Á cũng vô tâm không thèm cẩn thận nhớ lại xem tại sao Kiều Trạch lại đột nhiên tức giận, chỉ hỏi: “Anh…..không về nhà sao?”
Kiều Trạch không nói một lời quay ngược đầu xe chạy nhanh đi. Tả Á đưa mắt nhìn theo xe Kiều Trạch rời đi, một chuỗi khói xe ô tô giống như sự tức giận của Kiều Trạch, lưu lại dấu vết ở trong không khí. Tả Á ngây người một giây rồi xoay người rời đi.
Lúc trở về nhà Tả Á có chút mất hồn mất vía, thay quần áo ở nhà vào liền nằm trên giường ngủ, cơm trưa cũng không ăn, ngủ thẳng tới bảy giờ tối, khi Tả Á tỉnh lại chỉ cảm thấy chóng mặt, cô đã ngủ quá lâu.
Nhìn đồng hồ, bảy giờ, căn phòng quá yên tĩnh khiến người ta cảm thấy có chút cô đơn. Cô giật mình bừng tỉnh, Kiều Trạch vẫn chưa trở về, bình thường thời gian này anh đều ở nhà ăn cơm tối cùng cô, nếu có chuyện mà về muộn, anh cũng sẽ gọi điện thoại báo cho cô hay, nhưng mà, hôm nay điện thoại không hề có cuộc gọi nào.
Trong lòng cô dậy lên cảm giác khó hiểu, giống như trống rỗng, giống như có chút không quen. Cô rời giường, buộc tóc kiểu đuôi ngựa, rồi đi ra phòng bếp, bận rộn làm cơm tối, nhưng lúc thái rau, bởi vì mất hồn mà không cẩn thận cắt phải tay.
Làm xong cơm đã đến tám giờ, Tả Á ngồi ở trước bàn cơm, cầm điện thoại di động trong tay, do dự bấm số điện thoại của Kiều Trạch, tiếng chuông vang lên, nhưng không có người nghe, cuối cùng Tả Á đành thôi, không gọi nữa.
Giữ ấm thức ăn chờ Kiều Trạch trở lại cùng nhau ăn, cô đi vào phòng sách, mở máy vi tính hàn huyên với Mạch Tử và Chung Tĩnh một lát, rồi lại xem phim thêm lát nữa, cuối cùng lại ngủ gật trên ghế.
Mơ mơ màng màng nghe thấy có tiếng động trong phòng khách, Tả Á giật mình tỉnh lại, dụi dụi đôi mắt cay xè, đi ra khỏi phòng sách, thấy Kiều Trạch đã về, đang cởi áo khoác, đi tới phòng tắm.
Tả Á nhìn đồng hồ trên tường, đã mười một giờ rồi, nhân lúc Kiều Trạch tắm rửa, Tả Á hâm nóng thức ăn, bưng ra ngoài, định gọi Kiều Trạch ra ăn cơm, lại phát hiện Kiều Trạch đã tắm xong, đi vào phòng sách từ luc nào.
Tả Á đi đến phòng sách, đẩy cửa ra, thấy Kiều Trạch đang chuyên chú xem cái gì đó trong máy tính. Kiều Trạch lạnh lùng như vậy khiến cho cô không biết nên làm thế nào, nhưng vẫn mở miệng hỏi: “Anh ăn cơm chưa?”
Anh không ngẩng đầu, chỉ lạnh lùng nói: “Đã ăn rồi! Đóng cửa lại.”
Tả Á cảm thấy có chút buồn bực khó chịu, cô khẽ cắn môi, đưa tay đóng cửa lại, trong lòng cũng có chút tức giận, Kiều Trạch đang giận cái gì chứ? Tả Á cũng không ăn cơm