Bắt Lấy Người Đàn Ông Lạnh Lùng
Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343912
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3912 lượt.
ước cửa khách sạn, cảm thấy nơi này khá quen thuộc, đây không phải là nơi tổ chức tiệc sinh nhật của Kiều Trạch sao, Kiều Trạch đến đây làm gì, Tả Á nghi hoặc đi về phía cửa khách sạn.
Lúc bước vào khách sạn, Tả Á đã không thấy bóng dáng của Kiều Trạch đâu nữa, cô có chút hoang mang, Kiều Trạch đang ở tầng nào, anh đến đây làm gì? Lòng Tả Á càng lúc càng hốt hoảng, không nhịn được nhớ lại đêm hôm đó. Trong đêm sinh nhật của Kiều Trạch, Kiều Trạch đã mang cô tới một căn phòng. Lúc đi lên, cô không biết là tầng nào, nhưng lúc đi ra từ căn phòng kia cũng thấy rõ. Sau khi Tả Á vào thang máy, không nhịn được đưa tay nhấn nút, cũng chính là đi lên tầng lầu mà Kiều Trạch đến.
Lúc trong thang máy Tả Á lại không nhịn được mà lại bắt đầu suy nghĩ miên man. Đêm hôm đó anh trực tiếp vào căn phòng kia, mà bây giờ Kiều Trạch cũng đi tới căn phòng đó, suy nghĩ một chút, có khi nào Kiều Trạch đã thuê trước căn phòng đó rồi không?
Một ý niệm đột nhiên nảy ra trong đầu Tả Á khiến trái tim cô bình bịch đập loạn, chẳng lẽ Kiều Trạch ở khách sạn này sao? Không phải là anh ở cùng với Tình Văn? Trong lòng bồn chồn không thôi, trái tim không khống chế được mà nảy lên từng nhịp.
Lúc cửa thang máy mở ra Tả Á vội vàng ra khỏi thang máy, cô không biết tại sao mình lại nhất định phải đuổi kịp Kiều Trạch, tại sao thấy Kiều Trạch ở nơi này trong lòng cô lại vui sướng, kích động như vậy. Hiện tại trong cô chỉ có một ý niệm, cô muốn nói cho Kiều Trạch biết, không phải cô không nói một tiếng mà rời đi, cô chỉ đi đến thành phố X thăm Tiểu Duyên thôi. Cô muốn hỏi Kiều Trạch có thể cùng cô đi thăm Tiểu Duyên không, trực giác mách bào cho cô biết, Kiều Trạch sẽ giống cô, sẽ yêu thích Tiểu Duyên.
Dựa vào trí nhớ của mình, Tả Á đi đến căn phòng mà cô đã từng ân ái với Kiều Trạch, nhìn cánh cửa trước mắt, lòng cô có chút lo lắng, không dám gõ cửa, do dự, đấu tranh, vì sự thiếu quyết đoán mà âm thầm tự mắng mình không có tiền đồ, từ lúc nào mà cô đã sợ Kiều Trạch đến mức này rồi.
Với cá tính trước đây của cô không phải là cô sẽ hung hăng gõ cửa, sau đó gọi to, ‘Kiều Trạch, mau mở cửa cho em’ sao? Tại sao hôm nay cô lại trở nên nhút nhát và không có dũng khí như vậy? Hạ quyết tâm, cô lấy hết dũng khí của mình đưa tay gõ cửa, trái tim cũng đang hồi hộp mà đập liên hồi.
Chỉ đợi một lát thôi mà Tả Á cảm thấy sao mà dài đằng đẵng. Cửa mở ra, cô mở miệng định gọi tên Kiều Trạch, nhưng vừa nhìn thấy rõ người mở cửa, trái tim cô lạnh ngắt như bị ném vào hầm băng, chìm sâu đến ngàn trượng.
Người mở cửa không phải là Kiều Trạch, Tả Á nhìn cô gái trước mắt, Tình Văn, cô ta cứ như vậy, không để Tả Á có chút phòng bị nào mà xuất hiện trước mặt cô. Mái tóc dài của Tình Văn hơi ướt, còn hơi rối, chiếc áo T-shirt mặc bên ngoài thân hình cao gầy, màu sắc của chiếc áo rất trang nhã, đó là phong cách của Kiều Trạch.
Tựa như tất cả máu chảy trong người Tả Á đều đông cứng lại, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trở nên tái nhợt, chân như mọc rễ, nặng nề không sao di chuyển được, một cảm giác đau đớn khó tả lặng lẽ lan khắp cơ thể cô.
“Ai ở bên ngoài đó?”
Giọng nói trầm thấp rõ ràng của Kiều Trạch từ trong phòng truyền ra, tay chân Tả Á trở nên lạnh lẽo, ngay lúc đinh xoay người bỏ đi cô lại chợt thấy bóng dáng của Kiều Trạch, hình như anh mới vừa tắm xong, chỉ mặc một cái quần mềm màu vàng nhạt, trong mắt anh hình như thoáng qua một tia hốt hoảng, bàn tay đang lau tóc cũng cứng đờ.
Tả Á không nhịn được lui về phía sau hai bước.
“Tả Á!” Kiều Trạch kêu một tiếng, đi tới, Tả Á nhìn thấy anh đi tới gần mình lại giống như nhìn thấy cái gì đó rất đáng sợ, xoay người, hoảng hốt vội vã chạy đi. Biết là một chuyện, tận mắt chứng kiến lại là chuyện khác.
Cô chạy nhanh ra ngoài, không nhìn gì, không nghe gì, chỉ cần thấy đường là cô liền lảo đảo chạy theo, cho đến khi trên mặt cảm thấy lạnh giá cô mới hoàn hồn, phát hiện mình đã ra khỏi khách sạn, từng giọt mưa giống như những con dao găm lạnh lẽo khứa vào thân thể cô, cô mờ mịt chạy trong màn mưa ra đến con đường phía trước.
Nước mưa hoà vào dòng nước mắt rồi chảy xuống, tầm mắt của cô mờ dần, cô không thấy rõ những gì ở phía trước nữa, bàn tay đưa ra không ngừng vẫy, hi vọng có thể nhanh chóng rời khỏi nơi này, nhưng, bây giờ trời mưa lớn như vậy, từng chiếc xe chạy tới, nhưng không có một chiếc nào chịu dừng lại. Trên người cô, trên mặt cô ướt đẫm nước mưa, giúp cô che giấu đi những giọt nước mắt không thể nào kiềm chế được mà đang rơi xuống, không biết là do nước mưa hay là nước mắt, cảnh trước mắt cô đã trở nên mơ hồ.
Lúc Kiều Trạch vội vàng đuổi tới đã thấy Tả Á lạnh run đứng ở bên lề đường đón xe, cả người bị nước mưa không ngừng xối vào: “Tả Á!” Anh đau lòng gọi cô, người cũng vội xông tới, nhưng, lại thấy Tả Á chặn một chiếc xe màu đen rồi nhanh chóng chui vào. Chiếc xe kia không phải là xe taxi, mà là xe riêng.
Cuối cùng Kiều Trạch cũng không đuổi kịp Tả Á, anh vội vàng chặn một chiếc taxi lại, nhưng, lại không ngăn được, chỉ có thể nhìn chiếc xe kia dần biến mất khỏi tầm mắt an