watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343921

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3921 lượt.

không thể lái xe về được đâu, để con bảo A Long lái xe đưa cậu và mợ nhỏ về nhà. Tình Văn, cô nói Từ Bân chở cô về nhé, anh ta không uống rượu đâu.”
Kiều Trạch lạnh lùng quét mắt nhìn Tả Á một cái, sự trầm mặc, vẻ mặt không sao cả của cô dường như chọc giận Kiều Trạch, anh mở cửa xe, ngồi vào trong, rồi gọi Tình Văn: “Lên xe!”
Tình Văn lên xe, mới vừa ngồi xuống liền oán giận nói: “Thứ gì vậy, cấn chết em rồi.”
“Ném đi!” Âm thanh lạnh lẽo của Kiều Trạch từ bên trong buồng xe truyền ra, tiếp theo một hộp quà nhỏ hình chữ nhật bị ném ra ngoài cửa xe, thoáng cái rơi vào trong bụi cỏ.
Tả Á thấy rõ, đó chính là hộp quà cô mua cho Kiều Trạch, cứ như vậy mà bị người ta ném đi, trái tim không khỏi cảm thấy buồn bực khó chịu. Gương mặt Mạch Tử cũng tràn đầy giận dữ và không cam lòng. Cô nhìn Tả Á trầm mặc không biết tranh thủ cơ hội, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép. Tả Á ơi Tả Á, chính mắt mình nhìn thấy người đàn ông của mình đi với người phụ nữ khác lại không làm gì cả, cậu thực sự không quan tâm đến Kiều Trạch chút nào sao.
Hai người trong cuộc này giống như hai con lừa lì lợm, một người ở hướng đông, một người đi hướng tây, những người ngoài cuộc như cô liều mạng vì hai người bọn họ, rốt cuộc cũng chỉ uổng công. Mạch Tử đột nhiên có chút nhụt chí, cô là người hiểu rõ tình cảm Kiều Trạch dành cho Tả Á, chứng kiến Kiều Trạch từng bước từng bước trải qua cùng Tả Á.
Chảy nhiều nước mắt như vậy mới đến được với nhau, nhưng, khi được ở bên nhau sao lại trở thành không yêu nhau nữa rồi?
Cho dù Tả Á yêu Kiều Trạch nhất định sẽ không thể nào không quan tâm đến chuyện Kiều Trạch quan hệ với Tình Văn như vậy được, nếu như A Long có quan hệ với người phụ nữ khác như vậy, cô nghĩ mình cũng sẽ không cần người đàn ông này nữa, cho nên, đối với một Kiều Trạch như vậy, có lẽ Tả Á cũng cảm thấy mình không cần phải cố gắng nữa.
Người Tả Á yêu không nhất định phải là Kiều Trạch.
Tâm trạng Mạch Tử có chút chán nản, nhủ thấm trong lòng, mợ lớn à (Điền Văn Lệ), con cũng không giúp được gì đâu, chuyện tình cảm hãy để cho bọn họ tự giải quyết đi, ai, thật không biết hai người này đã làm gì để mọi chuyện thành ra thế này.
Một nhóm người, cứ như vậy mà giải tán.
A Long và Mạch Tử lái xe đưa Tả Á về nhà, sau đó trở về nhà Kiều Vân báo cáo lại tình hình. Không ai biết được, tại nơi để xe của nhà hàng có một chiếc xe đột nhiên phóng nhanh tới, một người đàn ông cao lớn bước xuống xe, đi tới bụi cỏ, cúi người nhặt thứ gì đó lên, cầm trong tay.
Sau đó liền đi về phía ánh sáng nơi cửa chính của nhà hàng.






Trong Phòng Khách Sạn
Kiều Trạch ngồi bên chiếc bàn làm việc có đặt một chiếc ly thủy tinh trừ vẻ ngoài sáng bóng thì ngoài ra không còn gì nữa, nhưng không ít người phát hiện Kiều Trạch luôn nhìn chằm chằm cái ly thuỷ tinh này đến ngẩn người, giống như đang thưởng thức một đóa hoa vậy.
Ví dụ như Từ Bân, Trương Chính, ví dụ như thư ký của Kiều Trạch, cũng phát hiện ra hành động yêu thích này của Kiều Trạch. Từ Bân cố ý bắt chước Kiều Trạch nhìn chằm chằm vào cái ly đó, hi vọng có thể nhìn ra đoá hoa ẩn chứa trong đó, đáng tiếc cái ly chỉ là một cái ly rất bình thường, dù cố gắng xem nó coi nó là một đoá hoa thì nó cũng vẫn chỉ là một cái ly mà thôi, cuối cùng sau một hồi trêu đùa giễu cợt Kiều Trạch, bị Kiều Trạch quát lạnh một tiếng đành rút lui.
Hôm nay Kiều Trạch vừa chủ trì một hội nghị, trở lại văn phòng, đứng ở phía trước cửa sổ lới lỏng chiếc cà vạt khiến người ta hít thở không thông ra một chút, xoay người, tầm mắt lại rơi vào cái ly trên bàn, lại nhìn đến mất hồn, không biết anh đang nghĩ cái gì, ngay khi anh đang mất hồn thì chuông điên thoại lại đột nhiên vang lên.
“Buổi tối anh đến nhà em ăn cơm nha, một mình em ăn không thấy ngon.” Bên kia truyền đến giọng nói của Tình Văn, mang theo mong đợi cùng vui mừng.
“Ngủ ngon!” Kiều Trạch nói xong liền cúp điện thoại.
“Cứ như vậy sao?” Mạch Tử không nhịn được ở đầu kia điện thoại lầm bầm một câu.
Hôm nay Tả Á và Mạch Tử đi dạo phố, mua sắm rất nhiều thứ, hai người cùng nhau ăn tối ở nhà Kiều Vân, cô mới trở về, vì quá mẹt mỏi mà nằm vật xuống, nghỉ ngơi một chút rồi đem những thứ mua được cất vào trong tủ.
Bận rộn một hồi, đến khi xong việc thì toàn thân đã ướt đầy mồ hôi. Tả Á nhấc cái thùng lên định cất vào trong góc, vừa ngẩng đầu lên đã thấy một bóng người cao lớn đứng ở cửa phòng ngủ, đôi mắt đen nhìn thẳng vào cô, trên mặt mang theo vẻ hốt hoảng như có như không.
Tả Á ngẩn ra, mãi mới ý thức được Kiều Trạch đã về nhà. Đã lâu rồi anh không về, đột nhiên hôm nay lại trở về khiến cho cô có cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ, bàn tay nhỏ bé không tự chủ được mà nắm chặt lấy cái thùng, khớp xương theo động tác của cô mà trắng bệch ra, sững sờ nhìn anh một lát mới hoàn hồn: “Anh…….Anh đã về rồi, đã ăn tối chưa?”
Tầm mắt lạnh lẽo của Kiều Trạch quét về phía cái thùng trong tay Tả Á, trong đôi mắt thoáng qua tia tức giận, từng bước bước đến chỗ Tả Á,